101-200

Chương 190: Hào tộc Kinh Châu (7)

Chương 190: Hào tộc Kinh Châu (7)

Sau một hành trình di chuyển bình yên đến mức kỳ lạ, tôi đã đến được thành Giang Lăng mà không gặp bất kỳ sự cố nào.

Khi tôi đến trước cửa thành thì lính canh như đã hẹn trước, đồng loạt hành lễ rồi mở đường cho tôi, tôi vào trong thành Giang Lăng mà không gặp bất kỳ trở ngại nào.

Lúc ấy Lữ Bố nghiêng đầu.

“……Ừm. Gì vậy nhỉ?”

“Sao thế?”

“Không, chỉ là cảm thấy có gì đó hơi lạ.”

Lữ Bố nói vậy rồi đảo mắt nhìn quanh.

Ánh mắt Lữ Bố hướng về phía dân chúng đang qua lại trên đường phố.

“Ở đó có mấy thằng mắt mở kỳ quái xen kẽ nhau.”

“…Thằng?”

Tôi đưa tay nắm lấy má Lữ Bố đang ửng hồng rồi kéo.

Trước hành động đột ngột của tôi, Lữ Bố hoảng hốt kêu lên.

“Ưa?!”

May mà con ngựa tôi đang cưỡi to lớn.

Nếu không thì tôi đã không thể với tới má Lữ Bố đang ngồi trên Xích Thố Mã để kéo được.

“Đã bảo đừng dùng cách nói như vậy rồi mà.”

Tôi vừa nói vừa kéo dài má Lữ Bố.

Lữ Bố bị tôi nắm một bên má thì phát ra âm thanh ư ử ử nhưng vẫn khéo léo nói.

“Bít, bít nhỗi nhồi nà nhả nha nhi! (Biết, biết lỗi rồi mà thả ra đi!)”

“…Hừ.”

Cô gái này cứ mở miệng là toàn lời lẽ thô tục, phải làm sao đây.

Lời nói là tấm gương phản chiếu nội tâm thường ngày của con người.

Khi cách nói trở nên xấu thì tính cách cũng tất yếu trở nên xấu theo.

Dù không phải vậy thì việc thường xuyên nói tục chửi bậy cũng khiến người khác nhìn không tốt, nên mỗi khi tôi thấy cách nói của Lữ Bố trở nên quá thô lỗ là lại liên tục ngăn cản.

Nhờ vậy mà trong vài ngày, tần suất nói tục của cô ấy rõ ràng giảm đi.

Vấn đề là sau vài ngày thì lại trở về như cũ.

Khi tôi buông tay ra thì Lữ Bố dùng tay còn lại xoa má mình.

“Ư ư… Không đau nhưng cảm giác vẫn lạ thật.”

“Vậy nên bảo phải cẩn thận lời nói hơn mà.”

“…….”

Lữ Bố nghe lời tôi thì chậm rãi gật đầu.

Tôi quan sát cảnh ấy rồi đột nhiên nghĩ.

Lẽ nào cô ấy cố tình nói tục để thu hút phản ứng từ tôi?

……Dù sao thì suy nghĩ đó cũng quá tự ý thức.

Thói quen nói năng hình thành từ nhỏ thì đến già cũng khó sửa.

Lữ Bố chỉ vì môi trường lớn lên từ bé không dễ dàng nên lời nói tự nhiên trở nên thô lỗ mà thôi.

“…….”

Tư Dữ cũng cưỡi Ô Truy Mã dính sát bên tôi giống Lữ Bố, môi khẽ mấp máy như định nói gì đó rồi lại mím chặt.

Lẽ nào em ấy cũng giống Lữ Bố, cố ý nói lời xấu để thu hút sự chú ý của tôi?

Xin đừng làm vậy mà.

“Đại tướng quân.”

Lúc ấy giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau.

Tôi biết giọng nói ấy là của ai nên quay đầu nhìn Lưu Bị.

“Có chuyện gì?”

“Có một nữ nhân muốn gặp Đại tướng quân.”

“Nữ nhân?”

Gần đây tôi không quen biết ai ở khu vực này, vậy là ai đây.

Hay các hào tộc định dùng mỹ nhân kế?

Đàn ông yếu lòng trước nữ nhân xinh đẹp là sự thật nên không phải lựa chọn tồi…

Tôi không vội quyết định mà hỏi Lưu Bị.

“Ngoài việc muốn gặp ta thì còn nói gì khác không?”

“…Không nói tên nhưng bảo nếu nói là người quen biết với Trương Nghệ thì Đại tướng quân sẽ nhận ra.”

Trương Nghệ?

Người tên Trương Nghệ mà tôi biết hiện tại trên thiên hạ chỉ có một.

Trương Nghệ chính là tên giả (假名) mà Trương Giác đang dùng.

Việc cố ý nhắc đến tên ấy ở đây chỉ có hai khả năng.

Hoặc là tàn quân Khăn Vàng do Trương Giác dẫn dắt, hoặc là người từng thân thiết cá nhân với Trương Giác.

Dù là trường hợp nào thì cũng đủ kích thích sự tò mò của tôi.

Tôi dùng giọng bình thường nói với Lưu Bị.

“Dẫn đến đây.”

“Vâng.”

Lưu Bị lĩnh mệnh tôi rồi lui ra, chẳng bao lâu sau một nữ nhân xuất hiện.

“…….”

…Sao cô ấy lại ở đây?

Nữ nhân đang đứng trước mặt tôi không phải lần đầu gặp.

Tóc trắng mắt xanh, ngoại hình như tiên nhân thoát tục.

Tóc trắng cùng màu với Gia Cát Lượng được cài trâm gọn gàng, đôi mắt xanh trong như nhìn bầu trời quang đãng.

Những người hộ vệ tôi nhìn nữ nhân với ánh mắt nghi hoặc, số ít biết thân phận cô ấy thì lộ vẻ kinh ngạc giống tôi.

Nữ nhân hoàn toàn không quan tâm đến ánh mắt xung quanh, bước tới trước mặt tôi.

Nữ nhân hành lễ với tôi rồi nói.

“Thần Hoa Đà (華陀), xin chào Đại tướng quân.”

“…Ừ.”

Hoa Đà Nguyên Hóa (華陀 元化).

Trong Tam Quốc Chí, nhắc đến thần y thì ngay lập tức hiện lên cái tên này.

Ở thời đại cổ xưa như Tam Quốc thì chữa bệnh thường chỉ là cắm vài cây châm, uống thuốc rồi nằm nghỉ.

Nhưng Hoa Đà thì tiến xa hơn một bước… không, vài bước.

Ông tự chế ra thuốc tê gọi là Ma Tì Tán (麻痹散) rồi cho bệnh nhân uống, sau đó tiến hành phẫu thuật ngoại khoa.

Khi các y sư cùng thời đang giã thảo dược thì Hoa Đà đã thực hiện phương pháp phẫu thuật giống y học hiện đại.

Chỉ cần rạch toang vùng đau rồi loại bỏ nguồn bệnh, phản ứng của người xưa chứng kiến cảnh ấy sẽ thế nào.

Chắc chắn sẽ như người nguyên thủy nhân lần đầu thấy lửa, phát ra tiếng kinh ngạc phi lý tính rồi tôn sùng ông là thần y.

Nhưng nếu hỏi Hoa Đà chỉ giỏi phẫu thuật ngoại khoa thôi thì cũng không phải.

Ông còn cực kỳ xuất sắc ở việc kê đơn thuốc, châm cứu và cứu thương.

Có một người cực kỳ thích ăn gỏi cá nước ngọt, ăn ngấu nghiến rồi bị nhiễm ký sinh trùng ác tính, Hoa Đà kê thuốc thang cho uống rồi chờ một lát thì hắn nôn ra đến ba đấu ký sinh trùng.

Hơn nữa đám ký sinh trùng ấy còn ngoe nguẩy sống, chắc chắn trông kinh dị vô cùng.

Vấn đề là kẻ ấy không rút ra bài học mà tiếp tục ăn gỏi cá nước ngọt rồi chết.

……Quả nhiên gỏi nên chỉ ăn bằng cá biển thôi.

Suy nghĩ lạc sang chỗ khác một lát, nhưng hồi trước khi tìm y sư chữa trị cho Tôn Kiên, tôi từng nhờ Trương Giác giới thiệu và gặp mặt Hoa Đà một lần.

Gặp được nhân vật không ngờ tới nên tôi trong lòng vô cùng bối rối, còn Hoa Đà thì dùng ánh mắt bình thản nhìn tôi.

Lúc ấy cuộc trò chuyện với Hoa Đà là thế nào nhỉ.

‘Hôm nay gọi ngươi đến đây không vì gì khác, chỉ vì một lời thỉnh cầu.’

‘Xin ngài cứ nói.’

Hoa Đà đáp lại lời gọi của tôi bằng động tác điềm tĩnh hành lễ.

Tôi nói.

‘Ngươi có thể xuống quận Nam Dương Kinh Châu chữa trị cho Tôn Kiên không?’

‘…….’

‘Ta không thể nhờ vả suông được. Nếu ngươi nhận lời thì ta hứa sẽ hậu đãi.’

‘Tuân mệnh.’

Cuộc trò chuyện cực kỳ ngắn gọn.

Tôi giao cho Hoa Đà một việc, Hoa Đà chỉ bình thản nhận lời, đó là ký ức quá khứ.

Sau đó tôi nghe tin Tôn Kiên được chữa khỏi nên định thưởng cho Hoa Đà, nhưng cô ấy chỉ để lại thư nói đã nhận thưởng rồi đột ngột rời đi nơi khác.

Người xung quanh bảo cô ấy là người như gió, quả thật đúng như lời đánh giá ấy.

Cảm giác ngẩn ngơ lúc ấy của tôi thật khó diễn tả.

Đã nhận thưởng rồi thì rốt cuộc là ý gì chứ.

Nhớ lại ký ức quá khứ, tôi mở miệng.

“Lâu rồi không gặp kể từ lần trước.”

“Đúng vậy.”

Tôi vừa nghe câu trả lời của Hoa Đà đã lập tức hỏi tiếp.

“Nghe nói ngươi muốn gặp ta, có lý do gì sao?”

“Là nhờ vả của Trương Nghệ.”

“…Trương Nghệ?”

Hoa Đà nhắc đến tên giả của Trương Giác, thấy tôi lộ vẻ nghi hoặc thì Hoa Đà nói tiếp.

“Tin đồn Đại tướng quân sắp tham gia yến tiệc có phải sự thật không ạ?”

“Đúng vậy.”

“Việc thỉnh cầu có liên quan đến chuyện đó.”

Hoa Đà dùng đôi mắt xanh nhìn tôi.

“Xin ngài hãy cho quan sát xem đám tà ác ở thành Giang Lăng có ý định hại Đại tướng quân hay không.”

Lại được giúp đỡ thế này.

Hay Trương Giác như cô ấy từng nói, đã nhìn thấy tương lai qua thiên cơ (天機)?

Tôi nhìn bàn tay trợ giúp đến đúng lúc rồi gật đầu.

“Vậy thì đến rất đúng lúc.”

“…….”

“Ta đang định tham gia yến tiệc, ngươi có thể đi cùng không?”

Hoa Đà nghe câu hỏi của tôi thì cung kính đáp.

“Thần xin vui lòng tuân theo.”

Quả nhiên có Hoa Đà bên cạnh thì không lo bị đầu độc hay ăn nhầm thứ gì gây đại họa.

Thế giới này hơi mang màu sắc võ hiệp nên tôi lo các hào tộc mang theo loại độc kỳ quái chưa từng nghe thấy, nhưng giờ thì không cần nữa.

Tôi nhìn Hoa Đà rồi nghĩ.

Từ trước đến nay vẫn cảm thấy tóc trắng mang theo khí chất thần bí.

Hoa Đà cũng vậy. Gia Cát Lượng cũng vậy.

Hai người này chỉ cần muốn là có thể cắt đứt duyên trần, trở thành thần tiên ngay lập tức.

Tôi nói với Quan Vũ đang đứng quan sát cảnh này từ xung quanh.

“Còn cách yến tiệc một đoạn nữa, mang ít nhất một con ngựa đến đây.”

“Vâng.”

Quan Vũ dùng biểu cảm nghiêm nghị như mọi khi lĩnh mệnh tôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!