101-200

Chương 104: Khuấy động (6)

Chương 104: Khuấy động (6)

Công Tôn Toản lấy việc đệ đệ Công Tôn Nguyệt tử trận làm cớ, đóng quân gần huyện Quang Tông thì nhận được tin Viên Thiệu dẫn đại quân xuất chinh.

“Không ngờ lại ứng chiến mà không do dự chút nào.”

“Có lẽ ả đã nhận ra huynh trưởng sẽ không chịu lui binh.”

Công Tôn Phạm đứng bên cạnh Công Tôn Toản tiếp lời.

“Dù sao cũng nghĩ ả sẽ phái người gì đó sang cầu hòa một phen.”

Công Tôn Toản khẽ lộ vẻ tiếc nuối lẩm bẩm thì Công Tôn Phạm lại mở miệng.

“Hình như nuốt được Ký Châu nên sinh ảo tưởng có thể đấu với huynh trưởng.”

“…Ha ha! Quả nhiên lời ngươi nói đúng.”

Trước lời nịnh hót của Công Tôn Phạm, Công Tôn Toản lộ vẻ khoái chí cười lớn một tiếng.

“Ngươi nói đúng. Quân số tăng mạnh thì tự tin cũng sinh ra thôi.”

Công Tôn Toản vừa nhớ lại tổng binh lực Ký Châu vừa khẽ vuốt râu cằm.

“Ký Châu Mục Hàn Phức bại dưới tay ta nhiều lần mà vẫn còn vài vạn bộ binh.”

“Cộng thêm quân do Viên Thiệu tự tay huấn luyện ở Phát Hải thì cũng gần mười vạn.”

Công Tôn Toản nghe Công Tôn Phạm nói thì khẽ cười khẩy.

“Mười vạn… Giống số quân của con tiện nhân từng ngạo mạn xưng U Châu Thứ sử với ta.”

“Ha ha! Nghe vậy thì đúng thật.”

“Đúng là đám tiện nhân buồn cười. Chiến tranh đâu phải trò chơi đếm số.”

Chỉ biết chính sự ở kinh sư nên chẳng hiểu chiến trường vận hành thế nào.

“Kẻ hèn nhát chỉ biết trốn sau lưng lại dám ứng chiến…”

Công Tôn Toản nhớ lại thời liên quân Viên Thiệu chỉ biết co cụm phía sau thì lắc đầu.

“Quân của Đinh Lăng thì đáng sợ, còn quân của ta thì không đáng sợ sao?”

Thật sự khiến người ta bực mình.

“Công Tôn Phạm. Ngươi lại đi xem xét doanh trại một lần nữa, chỉnh đốn quân ngũ.”

“Tuân mệnh!”

Công Tôn Phạm nhận lệnh Công Tôn Toản rồi lui ra.

“Đúng vậy. Không tự mình nếm trải thì làm sao biết được.”

Vậy nên hắn sẽ tự tay dạy cho ả.

Công Tôn Toản dùng ánh mắt sắc lạnh nhìn về phía Viên Thiệu.

“Sẽ khiến ả nghe tên ta là run sợ.”

Chẳng bao lâu sau đại quân mười vạn của Viên Thiệu đã đến huyện Quang Tông.

Công Tôn Toản nhìn quân Viên Thiệu trải dài trên bình nguyên thì thốt lên cảm thán.

“Đó là quân Viên Thiệu sao? Quy mô quả nhiên khổng lồ.”

Đó chính là nội lực của Ký Châu.

Càng nghĩ càng thấy vùng đất này càng khiến người ta thèm muốn.

Công Tôn Toản chậm rãi quan sát trận hình Viên Thiệu thì khẽ sinh nghi hoặc.

“…Tiên phong sao?”

Giữa trận hình Viên Thiệu trải dài thành hàng ngang thì có một bộ phận đặc biệt nhô ra phía trước.

Binh sĩ bộ phận ấy đều cầm khiên lớn che gần hết thân thể, hẳn là để chắn tên.

“Hình như đã ý thức được Bạch Mã Nghĩa Tòng của huynh trưởng.”

“…Hừ hừ.”

Công Tôn Phạm sau khi chỉnh đốn xong trở về thì đưa ra ý kiến.

Nghe Công Tôn Phạm nói, Công Tôn Toản nhìn quân Viên Thiệu cười khẩy.

“Buồn cười thật. Có khiên thì đã chắn hết tên được sao.”

Khiên là vật tiêu hao có độ bền.

Dù có chịu đựng được công kích thì tên xuyên qua khiên đâm vào tay, hoặc khiên rách nát không dùng được nữa cũng là chuyện thường.

Nếu tên rơi như mưa thì cuối cùng cũng sụp đổ là điều hiển nhiên, vậy dựa vào tự tin gì mà tách khỏi trận hình đứng ở tiền tuyến?

“Muốn thử xem chúng ta có bao nhiêu tên sao?”

“Hình như vậy.”

“Ha ha ha ha!”

Công Tôn Phạm tiếp lời thì Công Tôn Toản cười lớn vui vẻ.

“Muốn làm xiên thịt tên thì phải đáp ứng thôi.”

Công Tôn Toản nhìn Công Tôn Phạm lớn tiếng hô.

“Công Tôn Phạm!”

“Có!”

“Truyền lệnh cho Nghiêm Cương! Cho đám không biết sợ đứng đầu trận nếm mùi tên đi!”

“Tuân mệnh!”

Công Tôn Phạm truyền lệnh nguyên văn cho tên truyền lệnh gần đó.

Truyền lệnh hành lễ rồi lui ra, chẳng bao lâu sau Bạch Mã Nghĩa Tòng ở tiền tuyến hô to rồi di chuyển về phía trước.

──────────

Viên Thiệu tập hợp quân đến Cự Lộc, huyện Quang Tông thì chạm trán đại quân Công Tôn Toản.

Viên Thiệu giữ khoảng cách quan sát quân Công Tôn Toản thì phó tướng bên cạnh lên tiếng.

“Đó hẳn là Bạch Mã Nghĩa Tòng mà Công Tôn Toản tự hào.”

“…….”

Như phó tướng nói, tiền quân Công Tôn Toản bố trí kỵ binh cưỡi ngựa trắng.

Hàng ngàn kỵ binh cưỡi ngựa trắng đồng nhất xếp thành trận hình trông rất hùng vĩ.

Viên Thiệu quan sát rồi nhìn một người hỏi.

“Nếu tin báo ta nhận được là đúng thì Công Tôn Toản sẽ xuất Bạch Mã Nghĩa Tòng trước chứ?”

“Đúng vậy.”

Điền Phong, kẻ theo Viên Thiệu sau khi Ký Châu Mục Hàn Phức hàng phục, đứng bên cạnh đáp.

“Bạch Mã Nghĩa Tòng sẽ triển khai như cánh chim, từ xa dồn tên vào bộ binh tiền tuyến.”

Nghe Điền Phong đáp, Viên Thiệu suy nghĩ một lúc rồi nhìn về phía tiên phong quân mình.

Bộ phận ấy do vị tướng tự tin hô hào có thể đánh tan Bạch Mã Nghĩa Tòng dẫn dắt.

‘…Khúc Nghĩa phải không.’

Viên Thiệu nhớ lại tên vị tướng nổi loạn dưới trướng Hàn Phức ngay khi nhận được mật thư của mình.

Vị tướng từng lớn tiếng cam đoan nếu được giao một phần thương binh cầm khiên và một phần cung thủ Hạ Bắc cường nỏ thì sẽ khiến kỵ binh chạy tán loạn như lửa đốt đuôi.

‘Mong rằng hắn sẽ thể hiện đúng như sự tự tin ấy.’

Khúc Nghĩa tách khỏi trận hình quân Viên Thiệu trải dài thành hàng ngang, cùng quân mình đứng ở tiền tuyến bình thản chờ Công Tôn Toản tấn công.

Hai bên đối mặt nhau trừng mắt vài khắc.

“Cho đám hèn nhát kia biết chiến đấu là gì──!!”

Oa oa oa oa───!!

Vừa lúc tướng Công Tôn Toản hô lệnh thì Bạch Mã Nghĩa Tòng ở tiền tuyến bắt đầu di chuyển.

──────────

Hàng ngàn kỵ binh cưỡi ngựa trắng cùng lúc phi nước đại khiến người ta cảm giác như đất trời rung chuyển.

Thương binh tiền tuyến vô thức đổ mồ hôi lạnh, tay khẽ run.

“Đừng sợ──!!”

Bạch Mã Nghĩa Tòng hô to lao tới thì vị tướng dẫn tiên phong khích lệ binh sĩ xung quanh.

“Chỉ cần làm theo lệnh ta là thắng! Cúi thấp người, giơ khiên chắn tên!”

“Vâng!”

“Đám hèn nhát kia tuyệt đối không dám xung phong! Chỉ cần chắn tên là được!”

Đúng vậy. Như lời nói kia, Bạch Mã Nghĩa Tòng chỉ là cung kỵ binh chuyên bắn cung trên lưng ngựa.

“Các ngươi cầm khiên trong tay thì sợ gì tên! Đúng không!”

“Đúng vậy──!”

Binh sĩ lớn tiếng đáp như để xua tan nỗi sợ.

Đúng vậy. Dù sao cũng tốt hơn là đụng độ trực diện với trọng kỵ.

Chỉ cần chắn tên là thắng.

Khi binh sĩ siết chặt khiên trong tay, Bạch Mã Nghĩa Tòng vẫn không ngừng tiến tới.

Chẳng mấy chốc đã đến gần, Bạch Mã Nghĩa Tòng giương cung lắp tên vào dây.

“Đến rồi──! Chuẩn bị──!!”

Vị tướng dẫn tiên phong Khúc Nghĩa lớn tiếng hô.

Cùng lúc đó Bạch Mã Nghĩa Tòng buông dây cung, vô số tên bay ra.

Hàng ngàn người đồng thời bắn tên.

Những mũi tên ấy rơi xuống như mưa rào tấn công binh sĩ.

“Á a a!”

“Á!”

Vài binh sĩ xui xẻo chưa kịp giơ khiên chắn kẽ hở thì trúng tên, kẻ xui hơn nữa thì khiên bị tên xuyên thủng, kêu thảm thiết.

Bạch Mã Nghĩa Tòng triển khai trận hình như cánh chim, giữ khoảng cách đơn phương bắn tên.

Binh sĩ cầm khiên trúng tên dần dần giảm số lượng từng chút một.

Phó tướng nhìn thấy cảnh ấy vội hô với Khúc Nghĩa.

“Tướng quân!”

“Chưa đâu! Phải dụ thêm nữa!”

Khúc Nghĩa lập tức gạt lo lắng của phó tướng.

“Bây giờ hành động thì chúng sẽ chạy ngay! Cố thêm chút nữa!”

Khúc Nghĩa liên tục hô lớn khích lệ binh sĩ.

Bạch Mã Nghĩa Tòng dần tiến gần tiếp tục bắn tên, thương binh nghiến răng giơ khiên chịu đựng.

Khi Bạch Mã Nghĩa Tòng tiến đến khoảng vài chục bước, Khúc Nghĩa nghĩ đây là cơ hội liền hạ lệnh.

“Bây giờ! Thương binh──! Xung phong──!”

Oa oa oa oa───!!

Lệnh Khúc Nghĩa vừa dứt thì hàng ngàn thương binh hô to lao về phía trước.

Nhìn thoáng qua thì tưởng như điên cuồng phản công cuối cùng.

Nếu cứ thế thì Bạch Mã Nghĩa Tòng sẽ cười nhạo thương binh, thúc ngựa chạy rồi tiếp tục bắn tên.

Nhưng Khúc Nghĩa không phải không suy nghĩ mà hạ lệnh vậy.

Phó tướng nhìn cảnh ấy thì nhìn Khúc Nghĩa.

Khúc Nghĩa gật đầu rồi cùng các bộ phận gần đó đồng thời hành động.

Đội Hạ Bắc cường nỏ được Viên Thiệu giao cho Khúc Nghĩa biên nhập dưới trướng.

Cường nỏ binh ẩn sau thương binh cầm khiên chia thành hai đội, chiếm hai cánh trái phải chờ lệnh Khúc Nghĩa.

Khúc Nghĩa lớn tiếng hô.

“Bắn──!”

Vút vút vút vút──!!

Tên bay ra với tốc độ không thể so sánh với Bạch Mã Nghĩa Tòng.

“Á a a a!”

“Cái, cái gì…! Khục!”

Bạch Mã Nghĩa Tòng đang tập trung vào thương binh lao tới thì trúng tên từ cường nỏ binh, ngã xuống hàng loạt.

“Trả lại gấp mấy lần số tên quân ta nhận!”

Vô số tên từ cường nỏ binh bắn ra dễ dàng xuyên thủng Bạch Mã Nghĩa Tòng cùng thương kỵ binh hỗ trợ lao tới.

Kỵ binh tinh nhuệ mà Công Tôn Toản tự hào bắt đầu sụp đổ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!