Đối luyện giữa Tư Dư và Trương Phi kết thúc giống như mọi lần Tư Dư đối luyện với Lữ Bố, Trương Phi kiệt sức trước nên chủ động dừng lại.
Những người xung quanh xem xong thì ai nấy trở về chỗ của mình.
Trương Phi thở hổn hển, nói tiếp cũng khó khăn.
“Thật sự… trình độ khác nhau quá…”
Khác với Lữ Bố một điểm là Trương Phi thực sự dồn mình đến kiệt sức.
Không giống Lữ Bố khi mệt thì dừng đối luyện hợp lý.
Tôi bước đến chỗ Trương Phi đang ngồi phịch xuống đất, tiện tay vứt Trượng Bát Xà Mâu sang một bên, lên tiếng hỏi.
“Sao phải cố đến mức ấy?”
“À… cũng chẳng có gì đâu.”
Trương Phi dùng đôi mắt đỏ nhạt hơn Lữ Bố một chút nhìn tôi.
“Đánh rồi thì hứng lên thôi…”
“…….”
“Loại cơ hội này hiếm lắm, nên đấu hết mình cho không hối tiếc chứ?”
Vậy nên mới dồn mình đến mức ấy sao?
Thật sự nghe lời tốt.
Nghe Trương Phi trả lời, tôi lại hỏi.
“Ừ. Đấu hết mình chưa hối tiếc chứ?”
“Ừ. Thật sự mệt đến mức này trừ hồi nhỏ ra thì chưa từng có.”
Trương Phi đáp vậy rồi bật dậy khỏi mặt đất.
“Ưc… Ngày mai chắc không nhúc nhích nổi…”
Dự cảm được cơ bắp đau nhức ngày mai, Trương Phi khẽ nhăn mặt.
Trương Phi nhặt Trượng Bát Xà Mâu nằm lăn lóc trên đất lên, nhìn tôi.
“Cái đó… cảm ơn vì chịu theo ý tại hạ.”
Tôi dùng vẻ mặt bình thản đáp lời cảm tạ của Trương Phi.
“Cũng chẳng phải ý gì quá đáng, đừng bận tâm.”
Tôi cũng thấy vui mà.
Nghe câu trả lời của tôi, Trương Phi chậm rãi gật đầu rồi dời mắt sang Lữ Bố đang ngồi cạnh tôi.
“…….”
“…….”
Lữ Bố và Trương Phi vừa chạm mắt đã lập tức giống như bản năng, mắt long sòng sọc trừng nhau.
Hai người này thật sự không thể sống hòa thuận nổi.
“Chậc.”
“Hừ.”
Dù vậy có lẽ nhớ lại cảnh tôi vừa xin lỗi thay, cả hai chỉ trừng mắt đầy bất mãn mà không hành động gì thêm.
Ừ. Chỉ trừng mắt thôi thì có sao đâu. Miễn đừng trực tiếp đánh nhau là được.
Trương Phi và Lữ Bố đấu khí một lúc thì Trương Phi lại nhìn tôi.
“…Vậy lần sau gặp lại.”
“Ừ.”
Trương Phi chào tạm biệt rồi bước về phía Lưu Bị và Quan Vũ đang đợi.
Vừa đến gần Quan Vũ, Trương Phi đã lập tức mở miệng.
“Sao hả Vân Trường tỷ tỷ, ghen tị chưa?”
“Ừm…….”
Quan Vũ không phủ nhận câu hỏi đột ngột của Trương Phi, chỉ khẽ rên một tiếng.
“Vân Trường tỷ tỷ cũng muốn đấu mà? Giờ tính sao?”
“……Lần sau có cơ hội thì ta cũng sẽ nhờ một phen…”
Trương Phi và Quan Vũ trò chuyện đáng sợ đúng kiểu hai người nắm vị trí hai ba về võ lực trong game Tam Quốc.
Những vũ khí hình người này hình như cực kỳ thích rèn luyện võ nghệ.
Lúc ấy Lưu Bị nhìn Trương Phi, miệng nở nụ cười nói.
“Đừng làm phiền quá đấy nhé?”
“Đương nhiên! Cứ tin ta đi!”
Trương Phi đắc ý như thể chỉ cần giao phó là xong.
Lưu Bị nhìn Trương Phi rồi khẽ lẩm bẩm.
“Không yên tâm chút nào…”
“…….”
Quả nhiên là nghĩa tỷ muội, tình cảm cực kỳ tốt.
Ba tỷ muội vườn đào trò chuyện với nhau rồi chậm rãi rời đi, tôi nhìn theo một lúc rồi dời mắt sang chỗ khác.
“……?”
Tư Dư thấy ánh mắt tôi hướng về mình thì khẽ nghiêng đầu như hỏi có chuyện gì.
Tôi nhìn Tư Dư khẽ nghiêng đầu, mỉm cười.
“Có chỗ nào bị thương không?”
“…Không.”
Tôi tiến sát lại gần, quan sát Tư Dư từ mọi phía.
Dù đẩy Trương Phi, Vạn Nhân Chi Địch, đến kiệt sức, hơi thở Tư Dư trong suốt quá trình không hề rối loạn dù chỉ một lần.
Trương Phi trong lúc đối luyện di chuyển thân thể cực kỳ mạnh mẽ, bụi đất dính đầy người, vậy mà Tư Dư sau đối luyện vẫn sạch sẽ như ban đầu.
Không có dấu vết mồ hôi, suốt quá trình luôn áp đảo Trương Phi.
Đồng thời cố ý không kết thúc đối luyện sớm, tiếp tục đấu đến khi Trương Phi kiệt sức ngã xuống.
Quả nhiên có lý do Trương Phi nói trình độ khác nhau.
Có biết vị anh hùng Hồi giáo, người sáng lập triều đại Ayyubid, Sultan Saladin không?
Saladin từng xây dựng đội hình kiên cố, nhưng bị một mình phá tan, có người nhìn cảnh ấy thốt lên “Sao lại có con quỷ Satan như vậy”.
Sư Tử Tâm Richard I.
Nhưng ngay cả vị vua Anh Quốc Sư tử Tâm Richard I cũng có ghi chép bị bệnh, bị bắt làm tù binh, bị thương.
Vũ khí hình người được Saladin khen ngợi là quỷ Satan ấy cuối cùng cũng chết vì vết thương do tên gây ra bị nhiễm trùng.
Nhưng Hạng Vũ thì không có bất kỳ ghi chép nào như vậy.
Không bệnh, không bị bắt, không bị thương lớn.
Lý do tên quái vật ấy chết cũng chỉ là tinh thần bị xé nát liên tục rồi tự vẫn.
Quan Anh, tướng của Lưu Bang, dẫn năm ngàn tinh kỵ, Hạng Vũ một mình không cưỡi ngựa xông vào, một mình giết hàng trăm người, khi không còn ai dám lao tới thì nói “Ta ban ơn cho các ngươi” rồi tự sát.
Hơn nữa ghi chép này không bị thổi phồng.
Thông thường kẻ bại trận bị người thắng ghi chép thu nhỏ, vậy mà Hạng Vũ, kẻ thù không đội trời chung của Lưu Bang, lại được triều Hán do Lưu Bang lập ghi chép như vậy.
Các nhà sử học nhiều lần so sánh ghi chép lịch sử các nước khác để kiểm tra xem có phải Lưu Bang thổi phồng để tự nâng mình không.
Sau khi kiểm chứng chéo, các nhà sử học đưa ra một kết luận.
Tên này là thật.
Nếu Hạng Vũ không có khuyết điểm tính cách thì Lưu Bang hay ai cũng đã bị đập tan từ lâu, triều Hán vốn không tồn tại.
Càng nghĩ càng tò mò. Sao lại có thể sinh ra con người như vậy.
Thật sự là người sao?
Dù sao người khiến tôi tò mò nhất về việc có thật sự là người hay không giờ đang đứng trước mặt tôi.
“…….”
Lúc ấy Tư Dư đối diện ánh mắt tôi thì mặt khẽ đỏ, hơi dời mắt đi.
Hình như tôi vô thức nhìn Tư Dư quá lâu khi đang mải suy nghĩ.
Tôi đưa tay nắm má Tư Dư đang xấu hổ rồi xoa qua xoa lại.
Vẫn như mọi khi, cảm giác mềm mại khiến người ta nghiện.
Khi tôi nắm má, Tư Dư, vốn hơi dời mắt khỏi tôi, lại nhìn thẳng vào tôi.
Chỉ cần Tư Dư muốn thì tôi sẽ bị xẻ đôi ngay lập tức thành Đinh/ Lăng.
Không cần rút Siêu Thiên Kiếm, chỉ cần đưa tay bẻ cổ là xong.
Nhưng tôi biết Tư Dư sẽ không làm vậy nên chẳng hề sợ.
“Cảm tạ em vì luôn bảo vệ ta.”
“……Vâng.”
Nhờ Tư Dư luôn ở bên bảo vệ mà tôi mới sống đến giờ.
Thế giới này với kẻ yếu đuối như tôi quá khắc nghiệt.
Thông thường khi rơi vào thế giới như vậy đều mang theo thiên phú khủng khiếp nào đó, sao tôi lại không có.
Thời còn ở Tinh Châu, cứ vài ba ngày lại có ông chú bà thím đáng sợ lao đến giết tôi, nếu không có Tư Dư thì tôi chết chắc.
Có khi là man di, có khi là đạo tặc, thế giới này không ngừng đe dọa tính mạng tôi.
Tôi nợ mạng Tư Dư bao nhiêu lần đến giờ đếm không xuể.
Lữ Bố thường xuyên ra tiền tuyến nên xa tôi nhiều ngày, hơn nữa danh tiếng Lữ Bố quá lớn nên khi Lữ Bố ở gần tôi thì chẳng ai dám động đến.
Ngược lại Tư Dư luôn đặt an nguy của tôi lên đầu, dù có cơ hội lập công cũng từ chối nên không nổi tiếng lắm.
Lúc ấy Tư Dư chưa đeo thanh đại kiếm khủng bố khiến người ta lạnh gáy sau lưng như bây giờ nên đám kia càng lao vào.
Hiện tại trong thế lực tôi cũng chỉ có tin đồn suy đoán em ấy vượt xa Lữ Bố.
Thực tế tôi cũng hơi mất cảm giác nguy hiểm, nửa tỉnh nửa mê đi lung tung khắp nơi cũng nhờ có Tư Dư.
Biết chắc không chết nên con người tự nhiên trở nên táo bạo.
Tôi cười nói với Tư Dư.
“Sau này cũng nhờ em tiếp tục.”
“…….”
Tư Dư nghe lời tôi thì bình thản gật đầu.
Lúc ấy Lữ Bố đang nhìn cảnh này đột nhiên buông lời.
“Nhưng chuyện nghiêm túc thế mà lại nắm má nói à?”
“Ừ thì đúng vậy.”
Tôi cố ý làm vậy để thu hút sự chú ý của Tư Dư, không ngờ lại nắm mãi không buông.
Không phải lỗi tôi. Là do má Tư Dư quá mềm nên mới sai.
Nghĩ vậy tôi gật đầu rồi buông tay khỏi má Tư Dư.
Tư Dư khi tôi buông má vẫn giữ biểu cảm bình thản như cũ.
“Lữ Bố lần này nhịn không đánh nhau là tốt lắm.”
Tôi khen Lữ Bố dù đấu khí với Trương Phi nhưng không động thủ.
“…Nếu ta giận thì ngươi lại xin lỗi thay sao.”
“Ta thì không sao.”
“Không phải vấn đề đó.”
Lữ Bố nghe tôi khen thì hơi hờn dỗi lẩm bẩm.
“Ta giận với chính ta cơ.”
“Ừ? Sao lại giận?”
Tôi hỏi lại thì Lữ Bố đỏ mặt quay phắt đầu đi.
“Không biết. Không nói nữa.”
Sao đột nhiên cô ấy lại giận vậy.
Tôi nhìn Lữ Bố với vẻ không hiểu rồi bước về phía Mã Siêu đang đợi gần đó.
Mặt trời đã dần lặn xuống.
1 Bình luận