101-200

Chương 198: Hào tộc Kinh Châu (15)

Chương 198: Hào tộc Kinh Châu (15)

Trăng đang dần lên đến đỉnh trời.

Chúng tôi mỗi người một con ngựa, không chút do dự phóng ngựa chạy hết tốc lực trên đường phố.

Giờ này thì người bình thường đã sớm lên giường ngủ từ lâu nên trên đường phố không có lấy một bóng người qua lại.

Dù có tỉnh giấc thì nếu có chút mắt nhìn thì cũng sẽ không ra ngoài.

Dự đoán của tôi không sai, dấu vó ngựa chạy vội vàng trên đường phố đã in chi chít hướng về phía nam môn.

Và điều quyết định là cửa thành lẽ ra phải đóng chặt vì giờ giới nghiêm lại đang mở toang.

Chúng không đóng cửa thành là sao chứ.

Dù cửa thành đã đóng thì mở lại cũng được nhưng sự khác biệt giữa việc làm và không làm là cực lớn.

Ngược lại, vì để lại dấu vết quá lộ liễu nên tôi còn nghĩ liệu mình có bị lừa không.

Lẽ nào cố ý dụ tôi?

Nếu thế này thì liệu có bị mai phục rồi giống như Tôn Kiên bị đập vỡ đầu sọ không?

Tôi hơi nghi hoặc nhưng vẫn tiếp tục thúc ngựa.

Thật may mắn là các hào tộc không mai phục trên đường đến cảng như tôi lo lắng.

Chính xác hơn là không thể mai phục thì đúng hơn.

Cũng phải thôi vì cảng ở phía nam thành Giang Lăng nằm rất gần thành.

Ra nam môn rồi cưỡi ngựa phóng đi thì chỉ mất vài phút là đến nơi.

Trong tình thế phải tranh thủ từng khắc từng giây thì lấy đâu ra thời gian để mai phục.

Ngay từ đầu đã nghi ngờ liệu chúng có đủ lực lượng để mai phục hay không.

……Ừm.

Quả nhiên là để lọt mất rồi.

Tôi nhìn cảng dần hiện ra trong tầm mắt rồi suy nghĩ.

Dù sao cũng bị đám đạo tặc giữ chân khá lâu.

Dù vậy thay vì đoán mò rồi bỏ cuộc thì trực tiếp tận mắt xác nhận vẫn tốt hơn nên tôi mới đến cảng.

Tôi bước vào cảng đang chìm trong tĩnh lặng rồi lập tức hướng về phía bến tàu.

Trên bến tàu chỉ có những con thuyền đậu yên lặng chờ chủ nhân.

Dấu vết còn sót lại nên chắc chắn chúng đã đến đây.

Nhưng bóng người thì không thấy cái bóng nào…

“À, đại đầu lĩnh. Giờ mới đến à?”

……Có thật rồi?

Nhưng sao người kia lại ở đây?

Tôi nhìn nhân vật trước mặt rồi lộ vẻ mặt bối rối.

Đôi mắt đỏ nâu giống hệt màu tóc của Tôn Sách hướng về phía tôi.

“Nhìn thế này thì chắc là đuổi theo đám này đúng không? Ta đoán đúng chứ?”

Cam Ninh ra lệnh cho thuộc hạ cho tôi xem những kẻ bị trói chặt bằng dây thừng.

Những khuôn mặt không đẹp cũng chẳng xấu ấy chắc chắn là các hào tộc tôi vừa thấy ở yến tiệc.

Tôi chậm rãi xác nhận ngoại hình của những kẻ bất tỉnh rồi hỏi Cam Ninh.

“Đúng là đúng rồi… Nhưng sao ngươi lại đến được đây?”

“Hử? Ta chọn đại khái một con thuyền nhỏ rồi chèo đến thôi?”

Cam Ninh từng dùng lời lẽ cung kính khi xin nhập bọn tôi nhưng chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi ấy không biết tâm tư thay đổi thế nào mà giờ nói chuyện cực kỳ thân mật.

“Sau đó lén bơi đến rồi tóm gọn đám này!”

Cam Ninh nói đến đây thì cười khì khì.

Đúng là xuất thân cướp sông, không phải mới làm một hai lần thì mới có thái độ như vậy.

“Ừm… Ai nhỉ?”

Cam Ninh gãi mái tóc nâu sẫm hơi rối bù rồi nói.

“Mưu sĩ của phe ta bảo làm vậy.”

“…….”

“Bảo chắc chắn sẽ có đám chạy trốn bằng đường thủy nên phải bắt sống hết.”

Rốt cuộc ai đã ra lệnh cho Cam Ninh vậy?

Gia Hủ? Tuân Du? Chu Du?

Hay là các tiểu quân sư ngày nào cũng gầm gừ lẫn nhau?

Tôi suy nghĩ một lát rồi hỏi.

“Dáng vẻ thế nào?”

“Toàn thân trắng toát.”

Vậy là Gia Cát Lượng rồi.

Thảo nào.

Ngay trước khi tôi rời khỏi thành Tương Dương thì Gia Cát Lượng đã nói như vậy.

‘Đại tướng quân. Ngài có thể trì hoãn thời gian đến dự kiến một ngày được không ạ?’

‘Tại sao?’

Gia Cát Lượng cầm quạt lông trắng khẽ che miệng rồi mở lời.

‘Để tạo ra tình huống hoàn hảo hơn một chút ạ.’

Tôi gật đầu chấp nhận ý kiến của Gia Cát Lượng.

‘Đến mức đó thì không khó. Chỉ vậy thôi là đủ sao?’

‘Vâng. Theo tính toán của thần thì hoàn hảo ạ.’

‘Vậy thì được.’

Đó là khoảnh khắc lý do Gia Cát Lượng xin thêm một ngày được sáng tỏ.

Hán Thủy (tên sông) ở thành Tương Dương và Trường Giang ở thành Giang Lăng tuy có nối với nhau nhưng phải vòng một đoạn khá xa.

Chỉ trì hoãn thời gian đến một ngày mà đã tạo ra tình huống hoàn hảo như lời Gia Cát Lượng nói.

Tôi nói với Cam Ninh.

“Ừ. Vất vả rồi. Sau này ta sẽ thưởng riêng.”

“Quả nhiên ngài hào phóng thật!”

Cam Ninh dùng giọng điệu vui vẻ rồi cười khẩy.

──────────

Nhờ sự giúp đỡ của Cam Ninh mà bắt sống được các hào tộc, tôi cùng đoàn người trở lại thành Giang Lăng.

Các hào tộc bị bắt sống thì để lại trên thuyền nhưng tôi đã dặn Cam Ninh giám sát chúng nên không lo chúng lén trốn thoát.

Tôi trước hết hướng về phía Lưu Bị đang cảnh giới xung quanh yến tiệc.

Vừa nãy nhìn từ xa thì nhờ sự hỗ trợ của Quan Vũ và Trương Phi nên đang đẩy lùi tốt, giờ thì sao nhỉ?

Thực ra ngay trước khi rời thành Giang Lăng tôi đã phái Lữ Bố đến đó rồi.

Lữ Bố lo lắng cho an nguy của tôi nên không muốn rời xa nhưng tôi liên tục nhờ vả thì cô ấy thở dài rồi tham gia chiến đấu.

Quan Vũ và Trương Phi còn không làm gì được thì đám kia làm sao chống nổi Lữ Bố?

Cũng chẳng cần nói nhiều.

Trong lúc tôi vắng mặt một lát thì ba vị Vạn Nhân Chi Địch đã nhanh chóng làm tan rã đám địch đông gấp nhiều lần thế lực của mình.

Lúc ấy giọng nói vang lên từ gần đó.

“Tướng quân! Quân ta đang bị phá vỡ!”

“Ta biết rồi! Phải tìm cách đối phó thôi…!”

Gì vậy.

Chỉ huy địch lại ở gần hơn tôi nghĩ.

Có phải đội hình bị phá nên mới di chuyển vị trí không?

Chắc chắn là cơ hội tốt nhưng phải xử lý đám này thế nào đây.

Có nên cùng Tư Dữ lao vào chiến đấu không?

Trong lúc tôi đang chìm vào suy nghĩ thì một nữ nhân quen thuộc cưỡi ngựa đột ngột xuất hiện.

“Ừ. Ngươi chính là tướng lĩnh chỉ huy đám này.”

“Từ bao giờ đến đây!?”

Vị tướng lĩnh chỉ huy địch lộ vẻ kinh hãi, Quan Vũ không chút do dự chém đứt đầu hắn ngay lập tức.

Binh sĩ quân tôi gần đó chứng kiến cảnh ấy thì hét lớn.

“Quan tướng quân đã chém chết địch tướng!”

“Cái, cái gì?!”

Quân địch nhận ra chỉ huy đã chết thì xôn xao một phen.

“Chạy, chạy mau──!!”

“Rút lui──! Rút lui──!!”

Quân địch vốn đã mất sĩ khí nay nhận ra không còn hy vọng thì bắt đầu chạy trốn.

…Nhưng sao chúng lại chạy về phía này?

Đương nhiên Tư Dữ sẽ không để chúng tiếp cận tôi một cách dễ dàng.

Tư Dữ xuống Ô Truy Mã rồi dùng giọng điềm tĩnh mở miệng.

“Chủ nhân. Hãy đứng sau em.”

“Ừ.”

Tôi như mọi khi quen thuộc đứng sau lưng Tư Dữ.

Tư Dữ liếc nhìn tôi một cái rồi bắt đầu xay nát mọi kẻ địch đang tiến gần.

“Khục hự ức!”

“Ư a!”

Đây hoàn toàn là máy xay.

Chỉ cần thứ gì đó lóe lên là quân địch ngã xuống như rạ.

Binh sĩ đột nhiên gặp phải tai họa khác thì hét lên thảm thiết.

“Ư a a a──! Ả kia lại là cái gì──!!”

Tiếng kêu cực kỳ thảm thiết.

Nhìn cảnh ấy thì tôi thoáng động lòng thương xót với quân địch.

Lúc ấy tên địch nhanh nhạy hét lớn với binh sĩ xung quanh.

“Đừng lại gần! Lại gần là chết chắc!”

Chúng đã nhận ra Tư Dữ bảo vệ tôi không rời khỏi một khoảng cách nhất định.

Nghe tiếng hét ấy thì quân địch như Moses rẽ biển mà chạy tán loạn hai bên.

Như xem phim ấy.

Lúc ấy từ xa vang lên giọng Lữ Bố.

“Mau cút đi───!!”

Giọng cực kỳ tức giận, xảy ra chuyện gì vậy?

“Các ngươi nhắm vào ai thế hả───!!”

À ra vậy.

Có vẻ cô ấy lầm tưởng đám này đang tập trung nhắm vào tôi.

Lữ Bố dùng Xích Thố Mã đâm thẳng vào đám người rồi vung Phương Thiên Họa Kích, trước cảnh tượng tàn bạo ấy cuối cùng có cả những kẻ từ bỏ chạy trốn.

……Thật đáng sợ.

──────────

Sau khi hoàn toàn xử lý xong đám hào tộc đã lộ nanh vuốt với tôi thì tôi bắt đầu dọn dẹp hậu quả một cách nghiêm túc.

Tôi ra lệnh cho những kẻ đã từ bỏ chạy trốn và đầu hàng tôi phải thu dọn thi thể, dọn sạch những nơi dính đầy máu ở khắp thành Giang Lăng.

Đám từng lộ vẻ bất mãn khi bước vào phủ đệ thì mặt trắng bệch như tờ giấy, thật sự rất thú vị.

Chúng đổ mồ hôi lạnh ròng ròng mà dọn dẹp phủ đệ một cách chăm chỉ, nhìn cảnh ấy thì chắc tạm thời chúng sẽ không dám có ý nghĩ lung tung nữa.

“Chủ công.”

“Ừm?”

Quan Vũ tiến đến gần tôi rồi đưa ra một cái hộp.

“Không biết tên nhưng đây là đầu của địch tướng chỉ huy quân địch.”

“…….”

“Xin ngài nhận lấy.”

……Không cần đâu.

Tôi biết Quan Vũ có ý gì khi đưa cái này cho tôi.

Đại khái là muốn dâng công lao này cho tôi.

Thành thật mà nói thì Quan Vũ kiêu ngạo lại chịu dâng công lao cho người khác thì thật đáng kinh ngạc nhưng dù sao nhận cái đầu thì hơi khó xử.

Nhận về rồi làm gì đây?

Trừ phi muốn ướp muối rồi treo trong phòng làm đồ trang trí thì tôi phải khuyên bảo Quan Vũ cho tử tế.

“…Ta nhận tấm lòng của món quà này thôi, mang về đi.”

“Vâng.”

Quan Vũ dùng biểu cảm lạnh lùng như mọi khi rồi bình thản đứng dậy.

Tôi nhìn cô ấy rồi nói.

“Cảm ơn.”

“…Chuyện này là đương nhiên ạ.”

Dù vậy thì cái giọng điệu kiêu ngạo thỉnh thoảng vẫn bật ra thì vẫn y nguyên.

Tôi cười khổ, Quan Vũ thì khác với bình thường, khẽ tránh ánh mắt của tôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!