Lưu Biểu nhận báo cáo tình hình chiến trường rồi như mọi khi chìm vào suy tư, trầm ngâm lo nghĩ điều gì đó.
“……Cái gì đó…. ……là…. kế sách…….”
Lưu Biểu đang trầm tư thì không ngừng lẩm bẩm điều gì đó, hành động ấy trông giống hệt kẻ điên.
Lo lắng rằng quân Đại tướng quân sẽ lập tức phá vỡ cổng thành bất cứ lúc nào.
Bị bao trùm bởi nỗi lo, Lưu Biểu không ngủ ngon giấc được, trên khuôn mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi.
Lưu Biểu ngẩng đầu lên rồi mở miệng.
“…Có ai ở đó không?”
“Ngài gọi ạ.”
Trước tiếng gọi của Lưu Biểu, hạ nhân đang chờ ở ngoài cửa bước vào.
Lưu Biểu bình thản nhìn hạ nhân cung kính hành lễ rồi nói.
“Từ nãy giờ bên ngoài hơi ồn ào. Có chuyện gì sao?”
Tiếng bước chân dồn dập, kèm theo tiếng xì xào của mọi người thỉnh thoảng vọng tới.
Không khí khác lạ so với bình thường khiến Lưu Biểu lộ vẻ nghi hoặc.
Người hầu cung kính đáp lại nghi vấn của Lưu Biểu.
“Chỉ là kho bị bẩn nên đang dọn dẹp thôi, xin ngài đừng bận tâm.”
“…Vậy thì không sao.”
Lưu Biểu gật đầu theo lời hạ nhân nhưng vẫn cảm thấy có gì đó không ổn.
Lưu Biểu nói.
“Ta hiểu rồi, lui đi.”
Nghe lời Lưu Biểu, hạ nhân lại hành lễ một lần nữa rồi lui ra.
Lưu Biểu nhìn chỗ hạ nhân vừa đứng rồi lại chìm vào suy tư.
Một lát sau.
“Lo lắng quá không chịu nổi.”
Bên ngoài vẫn tiếp tục ồn ào khiến Lưu Biểu không chịu được nữa, đứng dậy.
“Phải tự mình đi xem sao.”
Gần đây có báo cáo về một đám hành động khả nghi.
Sau khi nghe báo cáo ấy, Lưu Biểu cảm nhận thần kinh vốn đã nhạy cảm càng thêm nhạy cảm hơn.
Lưu Biểu bước dài sải chân, bực bội mở cửa phòng mình.
Người hầu đang chờ gần đó tiến đến chỗ Lưu Biểu.
“Có vấn đề gì ạ…”
Gần đây Lưu Biểu thường xuyên có hành vi kỳ lạ, tâm trạng thay đổi thất thường như người bệnh.
Chỉ trong thời gian ngắn ngủi này đã có bao nhiêu hạ nhân mất mạng dưới tay Lưu Biểu.
Người hầu nhận ra tâm trạng Lưu Biểu không tốt nên cẩn thận hỏi.
Lưu Biểu hét lên.
“Ồn ào xung quanh cũng phải có chừng mực chứ!”
“…….”
“Từ nãy giờ cứ chọc vào thần kinh ta mãi, giờ ta không chịu nổi nữa!”
Trước tiếng quát của Lưu Biểu, hạ nhân đang hầu cận co rúm người.
“Thật… thật đáng xấu hổ. Thần sẽ lập tức bảo ngừng dọn dẹp…”
“Thôi!”
Lưu Biểu bực bội cắt lời hạ nhân.
“Ta sẽ tự nói, ngươi dẫn đường đi!”
“…Tuân mệnh.”
Dù Lưu Biểu nói gì thì hạ nhân cũng chỉ cúi đầu.
──────────
Lưu Biểu để hạ nhân dẫn đầu, theo hạ nhân dẫn đường mà bước dài sải chân.
Nhưng cũng chỉ được một lúc.
“…Hừm.”
Bước chân Lưu Biểu đột ngột dừng lại.
“Có chuyện gì ạ?”
Thấy Lưu Biểu đang theo mình đột nhiên dừng bước, hạ nhân nghi hoặc hỏi.
“Ngươi. Có ý đồ gì đó.”
“……Ý ngài là sao ạ.”
“Đừng giả vờ.”
Nói vậy Lưu Biểu nhìn hạ nhân bằng ánh mắt nghi ngờ.
“Từ nãy giờ cứ vòng quanh cùng một chỗ.”
“Điều đó thì…”
“Kéo dài thời gian như vậy rốt cuộc muốn làm gì?”
“…….”
Người hầu im lặng một lát rồi đưa tay vào ngực áo.
Hành động ai nhìn cũng thấy khả nghi khiến Lưu Biểu trợn mắt mở to rồi lùi lại giữ khoảng cách.
Người hầu rút dao găm từ trong ngực áo ra.
“Nếu nhận ra điều bất thường thì nên chạy trốn ngay mới tốt.”
“…….”
“Như vậy ít nhất cũng kéo dài được thêm chút sinh mệnh.”
“Ngươi──!!”
Lưu Biểu nhận ra tình hình liền gầm lên rồi lao tới.
“Ta sao có thể chết dưới tay thứ như ngươi──!”
“Cái, cái gì?”
Lưu Biểu lao tới như con lợn rừng giận dữ.
Người hầu vốn nghĩ Lưu Biểu sẽ chạy trốn ngay lập tức nên khi thấy Lưu Biểu lao về phía mình thì lộ vẻ hoảng loạn.
“Chết tiệt!”
Người hầu toát mồ hôi lạnh vung dao găm, Lưu Biểu cũng ứng phó lại.
Keng!
“Ơ, không. Rốt cuộc từ đâu ra?!”
“Ngươi nghĩ chỉ mình ngươi có vũ khí sao!”
Lưu Biểu cũng rút dao găm sang trọng từ trong ngực áo giống hạ nhân, đánh bật đòn tấn công của hắn rồi đâm tới.
Phập!
“Ưc!”
Người hầu không ứng phó kịp đòn của Lưu Biểu nên bị dao găm đâm vào ngực rồi thổ huyết.
Người hầu kêu lên một tiếng rồi ngã xuống, Lưu Biểu không dừng lại mà tiếp tục vung dao găm.
“Tên vong ân bội nghĩa này! Chết đi──! Chết đi──!”
“Ưc…. Ưực….”
Người hầu bị đâm nhiều nhát vào ngực, sùi bọt mép rồi ngừng cử động.
“Hừ… Hừ…”
Lưu Biểu nhìn thi thể đã tắt thở rồi thở hổn hển.
Lưu Biểu bỏ mặc thi thể rồi quay về phòng mình rút kiếm ra.
“Đám khốn kiếp này dám…”
Ngay cả hạ nhân hầu cận bên cạnh cũng phản bội thì giờ trong nơi này không còn kẻ nào đáng tin nữa.
Mắt Lưu Biểu đỏ ngầu.
Phản bội.
Tình huống Lưu Biểu luôn lo lắng cuối cùng đã xảy ra thật khiến sợi dây lý trí vốn đang bám víu mong manh hoàn toàn đứt đoạn.
Mất lý trí, Lưu Biểu vừa ra khỏi phòng đã bắt đầu giết bừa bãi những hạ nhân nhìn thấy.
“Á a a!”
“Ư a a a──!”
Những hạ nhân thực sự không biết gì chỉ chăm chỉ làm việc thì trước đòn tấn công bất ngờ không chống cự nổi mà chết dần.
“Khục, rốt cuộc chuyện gì… Phụ thân?”
Tiếng kêu thảm của hạ nhân vang lên khắp nơi khiến Lưu Kỳ bước ra khỏi phòng.
Lưu Biểu nhìn trưởng tử mang dáng vẻ bệnh tật của mình rồi cười trìu mến.
“Hiện tại nơi này nguy hiểm. Vào phòng ở yên đi.”
“…….”
Y phục dính đầy máu.
Kiếm nhỏ máu nhỏ giọt.
Thi thể hạ nhân nằm la liệt trên sàn đã tắt thở.
Lưu Kỳ nhận ra tình hình liền hét lên.
“Phụ thân! Đột nhiên giết những hạ nhân vô tội thế này! Rốt cuộc là chuyện gì vậy!”
“Cái gì? Vô tội?”
Nghe lời Lưu Kỳ thì khuôn mặt Lưu Biểu méo mó.
“Dám bênh vực đám định giết tao! Chắc chắn chính mày là nguyên nhân của mọi chuyện!”
“Phụ, phụ thân?”
Nhận ra sắc mặt Lưu Biểu không bình thường, Lưu Kỳ lùi lại phía sau.
“Nhi tử lại định hại phụ thân sao?! Tuyệt đối không tha thứ!”
“Tỉnh lại đi! Con sao có thể làm chuyện đó được!”
“Im mồm!”
Lưu Biểu như không muốn nghe thêm nữa, cầm kiếm tiến tới chỗ Lưu Kỳ.
“Sao, định giết tao để kế thừa quyền lực sao?!”
“Phụ thân!”
“Nuôi dạy đứa con chẳng bằng cầm thú này thật đáng thất vọng!”
Lưu Biểu bước nặng nề đã tiến sát đến trước mặt Lưu Kỳ.
“Mày sao có thể làm vậy!”
“…….”
Lưu Kỳ nhận ra dù mở miệng nữa cũng vô ích nên im lặng.
Nhưng im lặng cũng không phải lựa chọn tốt.
“Trúng tim đen rồi nên không nói được gì sao!”
“…Phụ thân.”
“Im mồm! Đừng dùng cái miệng bẩn thỉu ấy gọi tao là phụ thân!”
Lưu Biểu giờ đã hoàn toàn mất trí hét lớn.
“Chết đi──!!”
──────────
“……??”
Vị tướng dẫn binh sĩ theo kế hoạch đến tận phủ đệ của Lưu Biểu.
Ngụy Diên (魏延) nhìn cảnh tượng trước mắt không giấu nổi cảm xúc bối rối.
“Sao, chuyện quái gì thế này?”
Vừa bước vào chính môn đã thấy thi thể nằm la liệt khắp nơi.
Cửa chính vốn luôn đóng chặt nay mở toang khiến nàng đã thấy lạ nhưng không ngờ tình hình lại thành ra thế này.
“Ư ư ưc….”
“Hử?”
Lúc ấy tiếng rên gần đó vang lên khiến Ngụy Diên vội bước tới.
Nam nhân bị chém lớn vào ngực đang chảy máu, trông như sắp tắt thở.
‘Chắc không cứu được.’
Ngụy Diên chép miệng rồi ngồi xổm xuống.
“Này. Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?”
“Ư, ư ư…. Lưu Biểu, Lưu Biểu….”
“Lưu Biểu?”
Đây là phủ đệ của Lưu Biểu nhưng sao cái tên ấy lại xuất hiện lúc này.
Lúc ấy phó tướng theo Ngụy Diên tham quân hét lên.
“Tướng quân! Nguy hiểm!”
“Ta biết rồi.”
Keng──!
Ngụy Diên dùng cán thương thuần thục chặn thanh kiếm lao tới mình.
Nàng đã sớm nhận ra có ai đó đang theo dõi mình từ gần đó.
Cố ý lộ sơ hở để xem nếu hắn mất cảnh giác thì đối phương có hành động gì không.
Không quay đầu mà vẫn chặn được đòn tấn công, Ngụy Diên nói.
“Tốt. Giờ thì để xem mặt kẻ phạm tội một lần……?”
Trước sự xuất hiện của nhân vật hoàn toàn không ngờ tới, Ngụy Diên nói nửa chừng thì đột ngột dừng lại.
“Ngươi đấy à! Chính là ngươi!”
“……?”
“Dám dụ dỗ hạ nhân của ta để giết ta! Tuyệt đối không tha thứ!”
“…….”
Khoảnh khắc câu hỏi “Sao ngươi biết?” dâng lên cổ họng Ngụy Diên.
Vốn dĩ nhiệm vụ của hắn là giữ Lưu Biểu trong phủ cho đến khi mình đến.
Có vẻ hạ nhân một mình mưu đồ gì đó rồi làm hỏng việc.
Ngụy Diên mở miệng.
“Hình như có hiểu lầm gì đó, trước hết hãy bình tĩnh…”
“Im mồm!”
Keng!
Lưu Biểu lại vung kiếm.
Ngụy Diên dễ dàng chặn lại rồi cau mày.
‘…Có vẻ đã phát điên thật rồi.’
Không thể phán đoán lý trí, sức mạnh tăng lên một cách bất thường.
Chỉ vì là nàng nên mới chặn được, người thường chắc chắn không chịu nổi.
Thực ra từ trước Lưu Biểu đã có dấu hiệu bất thường.
Chỉ là không ngờ hắn đột nhiên phát điên đến mức này.
‘Thôi thì tốt cho tốt.’
Lưu Biểu đã phát điên vung kiếm trước, nàng chỉ đáp trả mà thôi.
Ngụy Diên đại khái nghĩ ra lý do biện minh rồi cầm lại thương nói.
“Thôi… Ta sẽ cho ngươi đi nhẹ nhàng.”
“Ngươi──!!”
Thương và kiếm va chạm, kẻ điên bay lên không trung.
Và thế là kết thúc.
1 Bình luận