Yến tiệc đang diễn ra sôi nổi vào ban đêm.
Vào thời khắc ánh đèn rực rỡ chiếu sáng đường phố đêm, có một đám người lặng lẽ di chuyển.
“Di chuyển thật yên lặng.”
Để không bị phát hiện, chúng mặc trang phục tối màu, bước chân nhẹ nhàng như chuột chết, di chuyển không một tiếng động.
Đám người ấy đến được tòa nhà đang tổ chức yến tiệc thì dừng lại quan sát tình hình một lát.
Một nam nhân quay đầu lại mở miệng.
“Đại đầu lĩnh. Giám sát nghiêm ngặt kinh khủng.”
“Tên này. Ta đã bảo giờ đừng gọi như vậy rồi mà.”
“Không thì gọi thế nào đây?”
Khi kẻ được gọi là đại đầu lĩnh quở trách thì nam nhân càu nhàu.
“Im mồm. Mà giám sát nghiêm ngặt thật sao?”
“Vâng.”
Nghe báo cáo xong thì đại đầu lĩnh đưa mắt nhìn kỹ tòa nhà đang tổ chức yến tiệc.
Cờ hiệu tượng trưng cho đội quân tinh nhuệ nhất của Đại tướng quân.
Binh sĩ được cho là hộ vệ dù trời đã tối vẫn trợn mắt canh gác xung quanh.
“…Hừ, chỗ đó thì ngay cả con sâu cũng không lọt qua được.”
Nếu xâm nhập một cách nửa vời thì chắc chắn sẽ bị phát hiện rồi gặp đại họa.
Đại đầu lĩnh lắc đầu rồi quay bước.
Thấy vậy thì thuộc hạ hỏi.
“Ơ? Đại đầu lĩnh, đi đâu vậy?”
“Chỗ đó không xâm nhập được thì phải đi chỗ khác thôi.”
Đại đầu lĩnh nhớ lại cấu trúc bên trong tòa nhà rồi nói.
“Quân của Đại tướng quân tuy là tinh nhuệ nhất nhưng hiện tại số lượng ít nên không thể giám sát hết mọi nơi được.”
“…….”
“Nhất định sẽ có chỗ giám sát sơ hở, chúng ta chỉ cần phối hợp với nội ứng bên trong là có thể đột nhập.”
Thuộc hạ nghe kế hoạch của đại đầu lĩnh thì gật đầu.
“Quả nhiên là đại đầu lĩnh. Kinh nghiệm làm cướp lâu năm không phải để trưng.”
“Ý nghĩ đơn giản thế này mà ngươi cũng không nghĩ ra thì mới là lạ.”
Đám này trong đầu chỉ có vàng bạc châu báu thôi sao.
Đại đầu lĩnh nhìn đám thuộc hạ chỉ biết dùng sức mà ngu ngốc thì chép miệng.
“Chậc, tự nhiên lại xảy ra chuyện gì thế này.”
Đại đầu lĩnh là kẻ biết thời cơ tiến thoái, nhờ bản năng nhạy bén mà luôn chạy thoát, sống sót qua bao lần.
Đại đầu lĩnh tự hào rằng mình sống lâu hiếm có trong đám đạo tặc, nhưng khi nghe tin Đại tướng quân trở thành bá chủ Kinh Châu thì đã giật mình kinh hãi đến mức nhảy dựng lên.
Đại tướng quân hiện tại là nhân vật thế nào.
Danh tiếng đồn đại rằng chỉ cần thấy đạo tặc là mắt đỏ ngầu, một tên điên khùng!
Đại đầu lĩnh hoảng sợ nên liên kết với các hào tộc Kinh Châu có hoàn cảnh tương tự là chuyện đương nhiên.
Hiện tại ở Giang Lăng có vô số kẻ hợp tác với hào tộc Kinh Châu vì lý do giống hắn.
Hắn dám chắc rằng sơn tặc và cướp sông ở Kinh Châu đều đổ dồn về thành phố này hết.
Dù tướng lĩnh dưới trướng Đại tướng quân được gọi là Vạn Nhân Chi Địch (萬人之敵) thì cũng không thể một mình chống lại vạn người được.
Đại đầu lĩnh nghĩ đến số lượng đạo tặc rồi lẩm bẩm.
“……Dù sao thì vài trăm người cũng không thể làm gì được.”
Đại đầu lĩnh khẽ run người nhưng cố tình phớt lờ rồi dẫn theo đám đạo tặc dưới trướng tiếp tục di chuyển.
Chúng xoay quanh tòa nhà tìm chỗ đột nhập thì một nam nhân từ trong tòa nhà tiếp cận đại đầu lĩnh.
Nam nhân mặc y phục hạ nhân quan sát đám người một lượt rồi gật đầu.
“Nhìn dáng vẻ thì là người nhà mình. Đi theo ta.”
Theo sự dẫn đường của nam nhân thì đám đạo tặc lặng lẽ di chuyển, chẳng bao lâu đã đến khu vực tác chiến.
Đại đầu lĩnh quan sát xung quanh rồi nói.
“Vậy là khi có tín hiệu thì đốt chỗ này rồi chặn đường thoát sao?”
“Đúng vậy. Nếu làm đúng kế hoạch thì sẽ được ban thưởng vô số báu vật.”
Nghe lời nam nhân thì đại đầu lĩnh cười khẩy.
“Tốt. Cứ giao cho ta.”
“Ta tin tưởng.”
Nói xong nam nhân lập tức biến mất.
Đại đầu lĩnh nhìn theo nam nhân rời đi rồi lẩm bẩm.
“Hừ, định nhốt Đại tướng quân trong tòa nhà rồi thiêu sống sao…”
“…….”
Đại đầu lĩnh nhớ lại quy mô tòa nhà rồi gật đầu.
“Dùng tòa phủ lớn như vậy làm mộ phần, quả nhiên danh giá của Đại tướng quân không nhỏ.”
“Này.”
“……?”
Giọng nói này nghe lần đầu.
“Này, tên vừa nói là ai…”
Đại đầu lĩnh quay đầu nhìn thuộc hạ xung quanh.
“Khục!”
Và ngay khi quay đầu thì thuộc hạ trước mặt phun máu rồi đổ gục.
“Điên, điên rồi!”
Đại đầu lĩnh kinh hãi lùi lại.
“Ồ, nhìn là biết đám khả nghi nên lén theo dõi thôi mà…”
Nữ nhân buộc tóc đen hiếm thấy vung cây trường thương trong tay sang bên.
Cạch rầm!
Thuộc hạ bị đâm xuyên ngực ngã lăn ra đất.
“Nghe được mấy lời ngu xuẩn thật.”
“…….”
“Ngươi nói lại lần nữa xem.”
Nữ nhân đột ngột xuất hiện dùng đôi mắt đỏ máu nhìn đại đầu lĩnh.
“Ai bị giết thế nào?”
Đại đầu lĩnh không thể không đổ mồ hôi lạnh.
──────────
Phía nam thành Giang Lăng.
Cảng bí mật mà các hào tộc chuẩn bị phòng trường hợp xấu nhất.
Đám người đậu thuyền ở đó đang ngồi ở nơi thích hợp, lười biếng giết thời gian.
“Hừ, tên tuổi vang dội ai cũng biết mà lại bắt đứng chờ ở đây.”
“Chúng ta thì tốt thôi. Chỉ cần ngồi ì ra đây là xong.”
Nam nhân lẩm bẩm thì đồng bọn gần đó nói như không có gì.
“Trời sáng thì nhận báu vật thôi.”
“Haha! Lâu lắm mới được phung phí một phen.”
Nghe lời đồng bọn thì nam nhân cười lớn.
Đám này cũng cướp sông nghe tin Đại tướng quân thống trị Kinh Châu thì liên kết với hào tộc Kinh Châu.
Nam nhân nhớ lại nhiệm vụ mình nhận được.
Phòng trường hợp việc không suôn sẻ thì đậu thuyền chờ sẵn.
Nhớ lại vậy thì nam nhân không giấu được nụ cười khinh miệt.
“Đám hèn nhát. Đổ dồn bao nhiêu người ở đây mà còn sợ trước.”
“Nhờ vậy mới có nhiệm vụ ngon lành thế này chứ.”
Nam nhân và đồng bọn cười nói rôm rả.
Nam nhân nói với đồng bọn.
“Không làm gì mà chỉ ngồi chờ thì chán thật. Có chuyện gì vui để kể không…”
Rầm!
“…Hử?”
Tiếng động lớn bất ngờ vang lên khiến cướp sông đang đậu thuyền nghi hoặc lên tiếng.
“Cái gì thế?”
Đồng bọn nhún vai đáp.
“Không biết. Nghe như có gì đó vỡ…”
“Gì vậy, cướp sông mà cái đó cũng không biết sao?”
Xoẹt!
“…….”
Đồng bọn đang nói dở thì không thể nói tiếp mà ngã gục tại chỗ.
“Cái, cái gì!”
Đồng bọn đột nhiên mất đầu.
Nam nhân không giấu nổi vẻ kinh hoàng.
“Làm sao đám cướp sông lại không biết tiếng móc sắt móc vào thuyền?”
Dù nam nhân có nói gì thì nữ nhân với ánh mắt hoang dã cũng vung cây thương trong tay phải rồi nói tiếp.
“Này. Các ngươi nói thật đi. Không phải cướp sông đúng không?”
“…….”
Nam nhân nhìn thấy nữ nhân thì lộ vẻ kinh ngạc.
“Sao không nói? Ta trông dễ bắt nạt lắm sao?”
“Ngươi, ngươi là…!”
Đối diện đôi mắt đỏ nâu của nữ nhân thì nam nhân run rẩy hét lên.
“Cẩm Phàm Tặc (錦帆賊)! Sao ngươi lại ở đây!”
“Hử? Ngươi biết ta à?”
Khi nam nhân nhắc biệt danh thì nữ nhân lắc đầu làm nước còn đọng lại văng ra.
“Sao lại không ở đây. Ta đổi chủ rồi nên ở đây thôi.”
“…….”
“Dù sao thì đưa cổ ra đây. Mau kết thúc để đi làm việc tiếp.”
Cẩm Phàm Tặc (錦帆賊) Cam Ninh cười khẩy rồi chĩa thương vào nam nhân.
──────────
“…….”
“Sao thế? Sao không uống đi.”
Lưu Độ được tôi mời rượu thì không nói gì, chỉ đổ mồ hôi lạnh liên tục.
Tôi quan sát hắn một lát rồi nói với Lữ Bố bên cạnh.
“Lữ Bố.”
“Sao?”
“Hình như tên này từ chối rượu ta mời, phải làm sao đây?”
“À. Vậy sao?”
Lữ Bố gật đầu rồi vung Phương Thiên Họa Kích với tốc độ mắt thường không theo kịp.
“…Á á á á!”
Và đồng thời Lưu Độ hét lên thảm thiết.
Hỏi ra thì Lữ Bố vung cán thương đánh mạnh vào eo Lưu Độ.
Ối, thẳng tay đánh vào chỗ hiểm của đàn ông mà không chút do dự.
“Thế nào. Giờ thì uống chưa?”
“……Hừm.”
Tôi làm vẻ suy nghĩ một lát rồi đặt chén rượu trước mặt Lưu Độ.
“Lữ Bố nói vậy rồi, ngươi thấy sao. Giờ có muốn uống một chén chưa?”
“Ơ, vâng! Thần xin uống ạ!”
Biết rằng nếu từ chối nữa thì sẽ đau đớn hơn nên Lưu Độ nước mắt lưng tròng cầm chén rượu trước mặt mình uống cạn.
Và phản ứng xảy ra ngay sau đó.
“Khục, khục!”
Lưu Độ vừa uống rượu xong thì thổ huyết liên tục, ngã gục xuống rồi co giật một lát trước khi tắt thở.
…Gì vậy.
Rốt cuộc là độc gì mà hiệu quả kinh khủng thế?
Hoa Đà nhận ra nghi vấn của tôi thì khẽ mở miệng.
“……Là Trậm Độc (鴆毒) ạ.”
“Cái gì?”
“Là độc chiết xuất từ chim Trậm (鴆鳥) sống ở phía nam Trường Giang, đặc trưng là không màu, không mùi, không vị.”
Tôi kinh ngạc.
Loại độc như vậy tồn tại để làm gì chứ.
Đây hoàn toàn là độc trong tiểu thuyết võ hiệp mà.
Hoa Đà bình thản lẩm bẩm.
“Hiệu quả thì như ngài đã thấy…”
“…….”
Thật sự nổi da gà.
Các hào tộc và tướng lĩnh tụ họp trong yến tiệc nhận ra việc đã hỏng thì mỗi người một phản ứng khác nhau.
Hào tộc lén lút tìm cách rời chỗ, tướng lĩnh thì di chuyển chậm rãi tiến gần tôi.
Từ nãy bên ngoài đã ồn ào nên có vẻ chúng cũng bắt đầu hành động thật sự.
“Chủ nhân.”
Giọng nói bình thản như mọi khi.
Không biết từ lúc nào Tư Dữ đã đứng trước mặt tôi, quay lưng lại nhìn về phía trước.
Tư Dữ cầm thanh Siêu Thiên Kiếm thường đeo sau lưng bằng tay phải rồi nói tiếp.
“Em sẽ bảo vệ ngài.”
“…Ừ.”
Tôi gật đầu rồi mỉm cười.
1 Bình luận