101-200

Chương 158: Yến tiệc (4)

Chương 158: Yến tiệc (4)

Yến tiệc không kết thúc trong một ngày.

Thực ra yến tiệc quy mô lớn thế này là lần đầu tiên kể từ khi tôi vào thành Lạc Dương.

Tôi đã gửi thiệp mời khắp nơi, nhưng những người ở xa thành Lạc Dương và nơi nhậm chức thì đều cung kính từ chối lời mời của tôi.

Đại diện là Hàn Toại đang nhậm chức ở thành Vũ Uy, thành thị nằm tận cùng Tây Lương.

Thành Vũ Uy do Hàn Toại phụ trách cách đây thật sự quá xa nên tôi hiểu được.

Khoảng cách đến tận 3000 dặm (1,200km). 3000 dặm đấy. 

Giang Đông xa xôi mà tôi còn cảm thấy xa cũng chỉ 2000 dặm, vậy mà tận cùng Tây Lương lại đến 3000 dặm.

Chỉ để hưởng một yến tiệc mà đi lại thì không phải khoảng cách dễ dàng.

Nếu là Xích Thố Mã, ngày chạy 1000 dặm, đêm chạy 800 dặm, thì mất hai ngày.

Nhưng đó là Xích Thố Mã kỳ lạ, ngựa bình thường thì dù có chết đi sống lại cũng mất hơn một tuần.

Lần trước tôi đích thân đi thị sát Tây Lương nên biết rất rõ.

Tôi xuất thân Tinh Châu nên cũng tự tin cưỡi ngựa khá, vậy mà vẫn mất rất lâu.

Mã Đằng từ Tây Lương đến là trường hợp đặc biệt.

Lòng trung thành quá nặng nề.

Thực ra người tôi lo lắng nhất vẫn chưa đến nên mới kéo dài thời gian yến tiệc.

Đã nói sẽ đến mà rốt cuộc đang làm gì ở đâu.

Nếu là thời gian Mã Đằng đến thì đáng lẽ đã đến từ lâu, nhưng người tôi lo lắng đến tận ngày yến tiệc mở vẫn chưa xuất hiện.

Tôi đang hơi lo liệu trên đường đến đây có gặp biến cố gì không thì người ấy xuất hiện ở hội trường yến tiệc với dáng vẻ khỏe khoắn đến mức khiến nỗi lo của tôi trở nên vô nghĩa.

Người tôi lo lắng chính là ai.

“Con trai! Ta đến rồi!!”

Người mẹ đã sinh ra tôi ở thế giới này.

──────────

Đinh Nguyên Kiến Dương (丁原 建陽).

Trong Tam Quốc Diễn Nghĩa ghi là Kinh Châu Thứ sử nhưng đó là lỗi của tác giả La Quán Trung, thực tế trong chính sử ông là Tinh Châu Thứ sử.

Xuất thân gia đình hèn mọn, tính tình thô lỗ nhưng dũng mãnh, giỏi cưỡi ngựa và bắn cung.

Người phát hiện và tiến cử Lữ Bố cùng Trương Liêu chính là ông.

Ngoài ra không có gì đáng kể.

Cùng lắm là ở Tinh Châu bắt giặc ngựa (馬賊, bọn cướp cưỡi ngựa, đi thành băng nhóm), cải trang thành Hắc Sơn Tặc cướp bóc dân làng.

Sau đó bị Lữ Bố đã đầu hàng Đổng Trác giết chết, chỉ là một nhân vật bình thường xuất hiện thoáng qua rồi biến mất ở thời đại Tam Quốc.

Và tôi sinh ra là con của nhân vật ấy.

Mẫu thân tóc xám vừa bước vào hội trường yến tiệc đã tiến thẳng đến chỗ tôi rồi ôm chầm lấy.

“Đã bao lâu rồi! Con trai yêu quý của ta, có chỗ nào bị thương không?”

“Mẫu thân, ở đây có bao nhiêu người, xin giữ chút thể diện…”

“Ta muốn thể hiện tình cảm với con trai thì có sao? Ai không thích thì bước ra đây!”

Từ khi tôi định cư ở thành Lạc Dương thì ít gặp nhau nên như vậy chăng.

Mẹ giờ đã chủ động hơn trước rất nhiều.

Tôi hỏi.

“Mẫu thân đến muộn hơn con nghĩ. Có chuyện gì xảy ra sao?”

“À! Không có gì đâu. Ta vừa bắt được đám đạo tặc về thôi!”

Dù tuổi chắc hơn tôi hai mươi nhưng vẫn giữ được vẻ ngoài trẻ trung, mẫu thân đáp đầy tự hào.

Nếu ở thế giới gốc của tôi thì chắc chắn sẽ được lên truyền hình vì trẻ mãi không già, nhưng ở thế giới này thì không phải chuyện hiếm nên không ai ngạc nhiên khi thấy mẫu thân.

Tôi đã biết tình hình của mẫu thân nên lộ vẻ đau đầu.

“…Mẫu thân.”

“Ừ?”

“Bây giờ hãy định cư ở thành Lạc Dương đi.”

Mẫu thân dũng mãnh, tinh thông võ nghệ nhưng thời gian trôi qua không thể xem thường.

Ngay cả người trẻ tuổi cũng có thể chết chỉ trong khoảnh khắc sơ suất trên chiến trường, vậy người đã lớn tuổi thì sao.

Là con cái thì không thể không lo lắng.

Mẫu thân nghe đề nghị của tôi thì biểu cảm hơi kỳ lạ, tôi nói tiếp.

“Con biết lý do mẫu thân vẫn ở lại Tinh Châu.”

“…….”

Cha tôi cũng tồn tại vì nữ nhân không thể tự sinh con.

Vấn đề là cha đã tử trận khi ngăn chặn man di và đạo tặc ở Tinh Châu.

Chuyện xảy ra không lâu sau khi mẹ mang thai tôi nên tôi không làm được gì.

Nghe nói thai nhi chịu ảnh hưởng lớn từ cảm xúc của mẫu thân.

Tôi nhớ rõ ký ức thời thơ ấu nên khoảng thời gian ấy thật sự khó khăn.

“Con sẽ phái người riêng quản lý phần mộ của phụ thân nên xin mẫu thân nghe theo ý con.”

“À, được rồi! Được rồi nên thôi đi!”

Tôi vừa định quỳ xuống thì mẫu thân vội vàng ngăn lại.

“Hừ, con trai quá trưởng thành mới là vấn đề.”

Mẫu thân thở dài.

“Lúc con còn nhỏ mọc răng sữa ta hoảng loạn đến mức nào con có biết không?”

“…….”

Ý nói lúc rụng răng sữa sao.

Đúng vậy, trẻ bình thường sẽ khóc lóc om sòm ở giai đoạn ấy, nhưng tôi chỉ hơi lắc lư là tự rút răng sữa ra một cách bình thản.

Mẫu thân mong tôi sợ hãi khóc oe oe nhưng thấy tôi như vậy thì hoảng loạn kinh khủng.

“Biết ngay mà.”

Mẫu thân nói rồi mỉm cười dịu dàng với tôi.

“Vậy thì yến tiệc kết thúc cũng không cần quay về nữa đúng không?”

“Vâng. Nếu mẫu thân muốn thì con sẽ mang hết đến từng cây cột một.”

“Ơ… Không cần đến mức đó đâu con?”

Mẫu thân nghe tôi nói thì lộ vẻ ngẩn ngơ.

“…….”

Tôi nhìn xung quanh thì mọi người trong hội trường yến tiệc đều đang tập trung ánh mắt vào chúng tôi.

…Mẫu thân hành động quá nổi bật thật.

Tôi đã phá hỏng không khí yến tiệc đến hai lần nên hơi xấu hổ nói.

“Ơ… Sao thế? Không vui sao.”

“…Hahaha! Thật là chuyện vui mừng! Mọi người còn chờ gì nữa? Mau uống thôi!”

Mã Đằng nghe tôi nói thì lập tức khuấy động không khí hết mức.

Cảm ơn.

──────────

Tôi tạm thời xử lý xong tình huống rối loạn rồi rời hội trường yến tiệc một lát để nghỉ ngơi.

Hiện tại không khí yến tiệc đã náo nhiệt đến mức tôi rời chỗ một chút cũng không sao nên không lo lắng gì.

Tôi ngồi xuống một chỗ thích hợp rồi nhìn ra sân thì Tư Dư cũng quỳ một gối ngồi bên cạnh tôi như thường lệ.

Siêu Thiên Kiếm luôn đeo sau lưng giờ đã được đặt gọn gàng bên cạnh.

Mỗi lần nhìn đều thấy bất tiện thật.

Kiếm quá lớn nên ngay cả việc ngồi cũng không thoải mái.

Với Tư Dư thì thanh kiếm khổng lồ ấy chỉ là thứ hơi vướng víu khi em ấy vung nó như đũa.

Dù sao thì nếu nói đến bất tiện thì Trượng Bát Xà Mâu của Trương Phi còn hơn.

Tư Dư vẫn như thường lệ xoay quanh bảo vệ tôi.

Tôi ngồi ngẩn ngơ không nghĩ gì, hóng gió ngoài trời một lúc thì Tư Dư mở miệng.

“Chủ nhân.”

“Ừ?”

“Có người đang đến.”

Đột nhiên?

Tôi lộ vẻ nghi hoặc rồi nhìn về hướng Tư Dư đang nhìn.

Không lâu sau khi tôi hướng mắt về phía cổng lớn thì đúng như lời Tư Dư, một người dẫn theo tùy tùng xuất hiện trên đường.

“……?”

Xác nhận người ấy tôi không giấu nổi vẻ nghi hoặc.

Gì vậy, quy mô tùy tùng lớn đến mức kỳ lạ?

Để dẫn theo số người ấy thì chỉ có hoàng đế mới…

…Hoàng đế?

Nghĩ đến đó tôi giật mình đứng bật dậy.

Tôi vội vàng bước đi thì Tư Dư đương nhiên lập tức theo sát phía sau.

Trời đã tối om nhưng y phục của hoàng đế vẫn nhìn rõ mồn một dù ở xa.

Khi khoảng cách với hoàng đế gần hơn tôi lập tức hành lễ lớn chào đón.

“Đại tướng quân bái kiến hoàng đế bệ hạ!”

“Áo sẽ bẩn đấy. Mau đứng dậy.”

Hoàng đế lập tức đưa tay nâng tôi dậy rồi nhìn tôi bằng đôi mắt đen thẳm.

“Đã nói bao nhiêu lần là không cần hành lễ với trẫm?”

“Nhưng thần làm sao dám…”

“Thói quen cứng nhắc ấy của ngươi trẫm không thích.”

Hoàng đế trách tôi một câu rồi mở miệng.

“Trẫm chỉ tình cờ đi ngang qua đây nhớ ra ngươi mở yến tiệc nên ghé qua chút thôi. Đừng cảm thấy áp lực.”

“Vâng, bệ hạ.”

Tôi hành lễ rồi chậm rãi nói.

“Vậy thì thần xin dẫn bệ hạ vào hội trường yến tiệc…”

“Không cần.”

Hoàng đế dùng biểu cảm bình thản nói tiếp.

“Trẫm chen vào thì chẳng phải chỉ làm không khí kỳ lạ thôi sao.”

“…….”

“Trẫm định đứng xa quan sát rồi về. À, đúng rồi.”

Hoàng đế đột nhiên nhìn tôi rồi khẽ mỉm cười.

“Nghĩ lại thì vừa nghe mẫu thân ngươi nhập thành Lạc Dương.”

“…Bệ hạ?”

“Có món quà yêu thích nào không?”

Sao lại hỏi thế này.

Chẳng lẽ là điều tôi đang nghĩ sao.

Tôi hơi bất an nhìn hoàng đế nhưng hoàng đế chỉ bình thản cười.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!