Hai đạo quân đối diện nhau ở biên giới Kinh Châu dựng doanh trại chỉ cách nhau khoảng 50 dặm (20km).
Khoảng cách rất ngắn đến mức chỉ cần sơ suất một chút là có thể bị tập kích ngay lập tức.
Trước hành động khó đoán của Tào Tháo, Trương Phi lộ vẻ bất mãn lẩm bẩm.
“Sao lại dính sát thế này làm người ta căng thẳng quá chứ?”
Trương Phi mặc áo giáp Đại tướng quân ban tặng bên trong áo, trên vai vác Trượng Bát Xà Mâu rồi nói với Quan Vũ đang ở gần đó.
“Vân Trường tỷ tỷ. Nhìn thế nào cũng thấy khả nghi mà?”
“Hừm…”
“Tỷ nghĩ xem. Chỉ cần lộ sơ hở một chút là ả lập tức dẫn kỵ binh xông vào ngay.”
Quan Vũ cũng lo lắng về Tào Tháo giống như vậy nên lộ vẻ khó xử.
Đúng như lời Trương Phi, nếu Tào Tháo muốn thì có thể đột nhiên xông vào doanh trại lúc bình minh phóng hỏa gây hỗn loạn.
“Huyền Đức quân đã nói rồi, Đại tướng quân cũng đã dặn dò.”
Quan Vũ im lặng một lát rồi chậm rãi mở miệng.
“Chỉ cần kiên cố giữ vững vị trí này và đánh trả khi chúng xông vào là được.”
“Ưm ưm ưm…”
“Không cần lo lắng đến mức đó.”
Quan Vũ nói vậy rồi nhìn thẳng vào mắt Trương Phi.
Đôi mắt đỏ của Trương Phi đối diện đôi mắt xanh của Quan Vũ.
“Ngươi nghĩ chúng ta sẽ yếu ớt sụp đổ chỉ vì bị tập kích một lần sao.”
Tuân Du, tham mưu của đạo quân, cũng không phải kẻ ngốc nên đã dự đoán được khả năng tập kích của Tào Tháo.
Ở bên ngoài doanh trại cắm cọc khắp nơi bố trí lính cảnh giới dày đặc hơn để đề phòng khả năng quân Tào Tháo tập kích.
Xưa nay chiến đấu bên phòng thủ luôn có lợi thế hơn bên tấn công.
Chỉ cần không lỏng lẻo cảnh giới không cho phép tập kích thì dù chúng có ép buộc xông vào cũng vô nghĩa.
Dù quân thế Tào Tháo mạnh mẽ nhưng binh sĩ nàng đang dẫn dắt cũng không hề kém cạnh.
Khi đó thắng bại của trận chiến chỉ phụ thuộc vào năng lực của tướng lĩnh.
Quan Vũ nói ra suy nghĩ của mình.
“Nếu chúng lao vào đấu sức thì ngược lại chính là điều mong muốn.”
“Ừm… Có phải vậy không?”
Quan Vũ dùng giọng hơi đùa cợt nói với Trương Phi đang lộ vẻ mơ hồ.
“Ích Đức không tự tin sao?”
“…….”
Trương Phi trợn tròn mắt rồi hơi há miệng.
Tỷ tỷ thứ hai nghiêm khắc như vậy lại đùa nàng sao?
Đối mặt tình huống chưa từng trải qua, Trương Phi dùng tay còn trống bóp mạnh má mình.
“Ác!”
Rồi vì cảm giác nóng rát trên mặt Trương Phi hét lên.
“Ái da da… Không phải mơ.”
Trước hành động đột ngột của Trương Phi, Quan Vũ dùng giọng ngẩn ngơ hỏi.
“…Đột nhiên làm gì vậy?”
“Hử? Không có gì đâu.”
Trương Phi nói vậy rồi liếc nhìn trời lẩm bẩm.
“…Ngày mai mặt trời mọc từ phía tây sao.”
“…….”
Dù giọng rất nhỏ nhưng với thính giác vượt xa người thường của Quan Vũ thì nghe rõ mồn một.
Quan Vũ trước thái độ như đang trêu mình thì tay động.
Bốp!
“Ư a a a!”
Quan Vũ gõ đầu Trương Phi một cái khiến tiếng hét lớn hơn nhiều lần trước vang vọng khắp doanh trại.
Tuân Du đứng cách đó chút nhìn cảnh tượng này rồi dùng giọng ngẩn ngơ nói.
“Cái… Các muội muội cá tính hơi… vượt mức nhỉ…?”
“…….”
Lưu Bị không giấu nổi vẻ xấu hổ.
──────────
Quân Lưu Bị và quân Tào Tháo đối diện nhau đã vài ngày.
Lưu Bị theo lệnh Đại tướng quân chỉ kiên thủ phòng ngự quan sát hành động Tào Tháo thì một ngày nọ sứ giả của Tào Tháo đến khiến Lưu Bị lộ vẻ kinh ngạc.
“…Muốn độc đàm với ta sao?”
“Đúng vậy. Duyện Châu Mục muốn gặp riêng một mình với Lưu Bị tướng quân.”
Nghe lời sứ giả, Quan Vũ và Trương Phi đều phản ứng.
“Huyền Đức quân. Đề nghị này quá nguy hiểm, xin từ chối.”
“Đúng đấy! Gọi là độc đàm nhưng nếu Tào Tháo dẫn binh kéo đến thì làm sao?”
Trước lo lắng của hai nghĩa muội, Lưu Bị suy nghĩ một lát rồi mở miệng.
“…Cụ thể điều kiện là gì?”
“Huyền Đức tỷ tỷ!”
Trương Phi hét lên thì Huyền Đức khẽ cười.
“Không sao. Chỉ là tò mò hỏi thôi.”
“…Nghe như nói dối.”
“…….”
“Sao không phủ nhận?”
Lưu Bị vội hỏi.
“Nói nhanh điều kiện đi.”
“…Vâng.”
Sứ giả của Tào Tháo lộ vẻ hơi kỳ lạ rồi giải thích.
“Điều kiện Duyện Châu Mục đưa ra rất đơn giản.”
Sứ giả nói tiếp.
“Chỉ mang vũ khí đơn giản cưỡi ngựa đến trung tâm nơi hai doanh trại đối diện nhau.”
“…….”
“Đó là điều kiện Duyện Châu Mục đưa ra.”
Lưu Bị hỏi câu đương nhiên.
“Duyện Châu Mục cũng đến với điều kiện giống vậy sao?”
“Đúng vậy.”
Khá chủ động.
Rốt cuộc Tào Tháo đang nhắm đến gì khi đưa ra đề nghị này.
Nhận ánh mắt lo lắng của Quan Vũ và Trương Phi, Lưu Bị quyết định.
“Ta chấp nhận.”
“Vâng. Vậy tại hạ sẽ truyền lại cho Duyện Châu Mục.”
Nghe câu trả lời của Lưu Bị, sứ giả hành lễ rồi lui ra.
Khi sứ giả lui đi, người hành động đầu tiên là Trương Phi.
“…Hà. Biết ngay mà.”
Trương Phi thở dài thườn thượt như đã đoán trước từ lúc nói vòng vo.
“Huyền Đức tỷ tỷ cũng có phần khá liều lĩnh đấy nhỉ?”
“Vậy sao?”
“Ừ.”
Trương Phi gật đầu thì Quan Vũ đứng bên cạnh cũng mở miệng.
“Huyền Đức quân từ xưa đã quyết tâm điều gì thì nhất định làm đến cùng.”
“…….”
“Ta sẽ chuẩn bị quân đội để có thể lập tức hành động bất cứ lúc nào nên xin ngài yên tâm đi đi.”
Cảm nhận được sự quan tâm trong giọng nói, Lưu Bị cong mắt mỉm cười.
“Cảm ơn.”
──────────
Sau đó cuộc độc đàm diễn ra rất nhanh.
Lưu Bị vừa chấp nhận đề nghị thì Tào Tháo lập tức gửi tin muốn gặp vào ngày hôm sau.
Lưu Bị đáp lại cưỡi Đích Lư khẽ xoay người.
“Nếu thấy nguy hiểm thì lập tức chạy đến! Ta sẽ cho chúng biết tay!”
Trước Lưu Bị đang xoay người, Trương Phi vác Trượng Bát Xà Mâu trên vai vẫy tay còn trống lia lịa.
Tuân Du mỉm cười dịu dàng giống Lưu Bị.
“Vậy thì ta đi đây.”
“Vâng.”
Quan Vũ dựng Thanh Long Yển Nguyệt Đao xuống đất trầm mặc đáp.
Lưu Bị nắm dây cương thì Đích Lư hí một tiếng rồi chậm rãi bước đi.
Cưỡi Đích Lư di chuyển thì khoảng cách 50 dặm (20km) không cần tốn sức cũng đến nhanh chóng.
Lưu Bị nhìn về phía trước.
Trên thảo nguyên không có bất kỳ công trình nào, một nữ nhân đang chờ Lưu Bị.
Mái tóc đẹp như bạc nóng chảy.
“Đến rồi sao.”
Tào Tháo dùng đôi mắt bạc óng ánh giống tóc chào đón Lưu Bị.
Khi Lưu Bị dừng trước mặt Tào Tháo thì Tào Tháo cười tươi.
“Thành thật mà nói, ta không nghĩ ngươi sẽ chấp nhận đề nghị của ta.”
“Ta cũng không nghĩ ngài thật sự đến một mình đâu.”
Như Lưu Bị nói, hiện tại Tào Tháo chỉ đeo hai thanh minh kiếm rõ ràng là vũ khí ở thắt lưng rồi một mình đối diện Lưu Bị.
“Có gì chứ ta cũng có chút bản lĩnh võ nghệ đấy chứ.”
Nghe lời Lưu Bị, Tào Tháo giả vờ khoe khoang.
“Nhìn ngươi chiến đấu ở Hổ Lao Quan, ta đại khái đã đoán được.”
“Đoán được gì ạ?”
Tào Tháo đáp.
“Đối với các muội muội của ngươi thì ta không phải đối thủ nhưng một mình ngươi thì ta vẫn xử lý được.”
“…….”
Với Tào Tháo cũng không có gì phải e ngại nên mới độc đàm với Lưu Bị.
Nghĩa là đã có tính toán.
Nhưng giọng nói của Tào Tháo khi nói điều đó giống như… đang khiêu khích nàng.
Nếu nói không khó chịu là nói dối nhưng Lưu Bị không phải người ngây thơ đến mức bộc lộ cảm xúc đó ra mặt.
“Quả nhiên là tôn nữ của Tào Đằng công được vạn nhân kính trọng.”
Lưu Bị mỉm cười nơi khóe miệng nói.
“Với ta thì vĩnh viễn không thể đuổi kịp Tào Tháo công được.”
“…Hừm.”
Nghe lời khen của Lưu Bị, Tào Tháo phát ra âm thanh khó hiểu.
Ừ thì đúng vậy. Ngươi thật sự rất giỏi. Không thể so sánh với ta đâu?
……Nếu nghe như mỉa mai thì chắc chắn không phải do tâm trạng của Tào Tháo.
“Nói thế này thì không bao giờ kết thúc được.”
Từ lần đầu gặp đã cảm nhận được đây là nữ nhân không thể xem thường Tào Tháo mở miệng.
“Vào thẳng vấn đề chính. Ta định rút quân khỏi đây.”
Nghe lời Tào Tháo Lưu Bị kinh ngạc nói.
“Thật sao ạ?”
“Ừ.”
Tào Tháo gật đầu rồi nói tiếp.
“Ta vừa xuất quân thì Đào Khiêm lập tức dẫn đại quân tấn công.”
“…….”
“Không phải quy mô xâm nhập thường ngày mà là đại quân thực thụ.”
Tào Tháo cười hì hì.
“Thật đáng tiếc. Ta muốn giữ tín nghĩa nhưng tình hình xung quanh không cho phép.”
Nói vậy nhưng dáng vẻ Tào Tháo không hề lộ vẻ tiếc nuối.
Lúc ấy Tào Tháo lấy một tờ giấy từ trong ngực ra.
“……?”
Khi Lưu Bị nghi hoặc về hành động của Tào Tháo thì Tào Tháo mở tờ giấy gấp gọn gàng rồi nói.
“Để xem nào… Trong thư Đại tướng quân tự tay viết rõ ràng là…”
Tào Tháo từng chữ rõ ràng nói từ Đại tướng quân.
“À đúng rồi. Hắn sẽ gửi mật thư khiến Đào Khiêm hành động nên lấy đó làm cớ rút lui.”
Nói vậy Tào Tháo vừa cười vừa vẫy vẫy tờ thư.
“Dùng ta như vậy, thật là tên đàn ông đáng ghét.”
“…….”
Lưu Bị khẽ liếc nhìn thư thì nhận ra nét chữ trên đó là của Đại tướng quân.
Dáng vẻ Tào Tháo như đang khoe khoang thư với ai nhìn cũng biết.
Lông mày Lưu Bị thoáng co giật.
1 Bình luận