Tôi vừa nhận được sự cho phép của hoàng đế thì lập tức phái người đến các hào tộc mà mình còn nhớ, hứa hẹn quan chức.
Thế nhưng thiên hạ rộng lớn thật.
Từ thành Lạc Dương đến tận Giang Đông phải đi ít nhất 2,000 dặm (800km), mà ở thời đại này đường sá không được tu sửa tốt, nên chỉ riêng một người đi khứ hồi cũng mất hơn một tháng.
Dù có nhận lời đề nghị của tôi thì để mang theo toàn bộ thân nhân và tài sản của gia tộc cũng phải mất hơn ba tháng.
Tôi cũng lo lắng trên đường đến thành Lạc Dương liệu có gặp biến cố gì không, nhưng tôi không nghĩ các hào tộc địa phương lại không lường trước được điều đó.
ôia cũng không phải phái đề nghị đến kẻ vô năng, nên tôi tin các hào tộc Giang Đông sẽ tự biết cách đến.
Thực ra những người quan trọng nhất lại ở Từ Châu.
Gia Cát Lượng (諸葛亮) và Lỗ Túc (魯肅).
Nếu có hứng thú với Tam Quốc thì không thể không biết hai người này.
Gia Cát Lượng nổi tiếng quá nên không cần phải nói nhiều.
Lỗ Túc cũng là văn quan từ thời kỳ đầu đã có vô số công lao giúp nhà họ Tôn trở thành thế lực đứng đầu Giang Đông.
Trong Tam Quốc Diễn Nghĩa thì ông chỉ xuất hiện với tư cách sứ giả của Tôn Quyền hoặc vài lần xen giữa Gia Cát Lượng và Chu Du rồi biến mất, nhưng trong lịch sử gốc thì ông đảm nhận vai trò quan trọng hơn nhiều.
Đại diện là việc ông khéo léo dỗ dành Quan Vũ, người công khai thù địch với Đông Ngô, và Tôn Quyền, người đang tức giận vì không được trả Kinh Châu, để giữ cho liên minh Thục – Ngô không tan vỡ.
Khi Lưu Bị cứ khăng khăng không trả Kinh Châu, Tôn Quyền dẫn quân đánh chiếm phía nam Kinh Châu bằng vũ lực, Quan Vũ liền xuất binh khiến liên minh suýt đứt đoạn.
Lúc ấy Lỗ Túc ra mặt đạt được thỏa hiệp kịch tính, giữ vững liên minh, đủ thấy tài năng ứng biến của ông xuất chúng đến mức nào.
Nhưng Lỗ Túc lại yểu mệnh (病死) ở tuổi trung niên bốn mươi.
Và người kế nhiệm vị trí của Lỗ Túc lại là Lữ Mông…
Vì xuất thân Kinh Châu nên Lữ Mông cũng giống Tôn Quyền, rất mê mẩn Kinh Châu, và chính tính cách ấy cuối cùng trở thành nguyên nhân khiến quan hệ Thục – Ngô rơi xuống mức tồi tệ nhất.
Thực tế khi Thục và Ngô đánh nhau đến mức kịch liệt thì đất nước hưởng lợi là ai?
Chính là Ngụy.
Gia Cát Lượng vô duyên vô cớ coi trọng liên minh với Ngô đến vậy sao.
Lỗ Túc cũng đồng ý với ý kiến của Gia Cát Lượng nên liên minh mới duy trì được.
Nếu lúc ấy Tào Tháo chết sớm khiến Ngụy rơi vào hỗn loạn, rồi Thục và Ngô hợp lực tấn công Ngụy thì sao?
Kết quả thế nào không biết, nhưng chắc chắn rất thú vị.
Dù sao thì tôi đã triệu hồi gia tộc Gia Cát Lượng ở Lang Gia quốc, Từ Châu và gia tộc Lỗ Túc ở quận Lâm Hoài, Từ Châu.
Trương Chiêu (張昭), một trong Giang Đông Nhị Trương (江東二張), từ thời Loạn Khăn Vàng đã lánh nạn xuống Giang Đông.
Trương Hoành (張紘) thì đang ở Từ Châu, nhưng như tôi từng nói, nhiều lần từ chối lời triệu của triều đình nên tôi không chắc có đáp lại lời triệu của tôi không.
Hay là tôi phải đích thân đến, rơi nước mắt khóc lóc mới chiêu mộ được.
Ta vừa nghĩ mấy chuyện nhảm nhí vừa chờ đợi mấy ngày, trong lúc Lưu Biểu vẫn chưa trả lời đề nghị hàng thì nghe tin có hào tộc địa phương đến.
Tôi hỏi trinh sát đứng trước mặt.
“Cụ thể là gia tộc nào?”
“Bẩm! Gia tộc Gia Cát từ Lang Gia quốc, Từ Châu đến ạ!”
“Vậy sao?”
Nghe báo cáo gia tộc tôi mong chờ nhất đã đến, tôi lập tức bật dậy như muốn bay lên, nhanh chóng chuẩn bị.
“Khách từ xa đến đáp lại lời mời của ta. Mau chuẩn bị để sớm mở yến tiệc chiêu đãi.”
“Tuân mệnh!”
Trinh sát nghe lệnh chuẩn bị yến tiệc đón tiếp thì lập tức hành lễ rồi nhanh chóng lui ra.
Tư Mã Ý đứng gần đó mở miệng.
“Trông ngài vui lắm nhỉ? Yến tiệc vốn ít khi mở mà giờ lại mở.”
“Đãi ngộ thế này là đương nhiên thôi.”
Tôi đáp lại một cách không mấy bận tâm.
Đúng như Tư Mã Ý nói, tôi ít khi mở yến tiệc.
Yến tiệc thường là để nghỉ ngơi và vui chơi mà.
Nhưng tôi không thể tận hưởng yến tiệc được.
Lý do ư…
Mỗi lần mở yến tiệc là tôi lại thấy rối loạn một cách kỳ lạ.
Uống rượu thì bản tính lộ ra hay sao ấy, lúc nào cũng bị người xung quanh làm phiền, mệt mỏi kinh khủng.
“Trước yến tiệc thì gặp mặt một lần đã.”
Nghĩ đến việc trực tiếp gặp Gia Cát Lượng mà tim tôi đập thình thịch.
Rốt cuộc trông người ấy thế nào đây nhỉ.
Dù sao với đặc tính của thế giới này thì khả năng cao là nữ, nhưng tôi chỉ mong đừng là người kỳ quặc như Tư Mã Ý.
“…Tại hạ cũng đi theo nhé.”
“Hử?”
“Được chứ ạ?”
Không cho phép thì sẽ lén theo, khí thế ấy khiến tôi ngẩn ra gật đầu.
“Ta thì không sao…”
“Vậy tại hạ đi theo.”
“…Ừ.”
Có lẽ bản năng cảm nhận được điều gì đó.
Tư Mã Ý vẫn giữ vẻ mặt như có chuyện gì đó khiến con bé bận tâm.
──────────
Nơi gia tộc Gia Cát tạm trú không quá xa.
Vốn dĩ tôi đã bảo dẫn đến đây vì muốn gặp sớm nhất có thể nên chẳng có gì lạ.
“…….”
Người theo tôi chỉ có Tư Dư và Tư Mã Ý là đủ.
Hộ vệ có Tư Dư là được, nếu cần dùng đầu óc thì giao cho Tư Mã Ý, không vấn đề gì.
Càng ngày càng thấy Tư Mã Ý trưởng thành, nên giờ Gia Hủ bận rộn cũng đỡ bị tôi làm phiền.
Tôi vừa xuất hiện trước tòa nhà gia tộc Gia Cát tạm trú thì cửa lớn lập tức mở ra.
“…?”
Phản ứng nhanh đến kinh ngạc.
Tôi còn chưa kịp mở miệng thì cửa đã bật mở, tôi thoáng ngẩn ra.
Có vẻ tin tôi đến đã truyền khắp nơi rồi.
Không cần chờ đợi thì tốt hơn, tôi nghĩ vậy rồi bước vào.
Qua mặt người hầu của gia tộc Gia Cát, bước vào sân thì nữ nhân tóc trắng ấn tượng hành lễ với tôi.
“Tại hạ Gia Cát Cẩn bái kiến Đại tướng quân.”
Tôi bình thản đáp lại nữ nhân chào bằng giọng trong trẻo dễ nghe.
“Hành lễ thì tốt, nhưng không cần quá để tâm đến chuyện đó.”
“Đa tạ đại lượng của Đại tướng quân.”
Nữ nhân hành lễ với tôi một lần nữa rồi dùng đôi mắt xanh lam nhìn tôi, nói tiếp.
“Trước hết mời ngài vào trong. Tại hạ xin dẫn đường.”
“Ừ.”
Tôi gật đầu.
Chắc chắn Gia Cát Lượng đang ở trong tòa nhà kia.
Dù còn rất nhỏ nhưng tôi vẫn không khỏi mong chờ.
Gia Cát Cẩn dẫn đường đưa tôi vào căn phòng rộng rồi nói sẽ dẫn gia đình đến, sau đó tạm thời biến mất.
“Trông ngài mong chờ lắm nhỉ.”
Lúc ấy Tư Mã Ý đang nhìn tôi bĩu môi nói.
“Rốt cuộc chờ ai mà phản ứng thế kia?”
“Ừm…”
Tư Mã Ý theo dõi tôi suốt đường đi nên hỏi bằng giọng nghi hoặc.
Trước câu hỏi ấy tôi cười khổ.
“Gặp rồi tự khắc biết.”
“…Vậy thì được thôi.”
Nghe tôi nói vậy, Tư Mã Ý khoanh tay với vẻ mặt không hài lòng.
Tôi trêu chọc hỏi.
“Chẳng lẽ ghen tị à?”
“…Không, không phải đâu!”
Tư Mã Ý đỏ mặt phủ nhận.
Thú vị thật.
Giống như con thú nhỏ bị chọc đúng chỗ thì giật bắn lên.
“…….”
Tư Dư chỉ tập trung chú ý đến tôi bất kể chuyện gì xảy ra xung quanh.
Tôi cảm nhận ánh mắt vừa nồng nhiệt vừa không phải vậy ấy, chờ một lúc thì Gia Cát Cẩn dẫn theo một đứa trẻ xuất hiện.
“Lâu rồi mới đến.”
Gia Cát Cẩn lập tức hành lễ với tôi đang ngồi.
“Để quý nhân chờ lâu, thật không biết xấu hổ.”
“Không sao, đừng áy náy.”
“Đa tạ.”
Nghe tôi nói vậy, Gia Cát Cẩn cúi đầu cảm tạ.
Tôi nhìn cô bé có đôi mắt trong veo, con bé cũng dùng đôi mắt trắng nhìn thẳng vào mắt tôi.
Dù tuổi còn nhỏ nhưng vẻ ngoài đã lộ ra nét xinh đẹp, quả không hổ danh Gia Cát Lượng.
…Là Gia Cát Lượng thật chứ?
Để chắc chắn tôi hỏi.
“Chỉ có đứa trẻ này thôi sao?”
“À, còn một muội muội nữa nhưng còn quá nhỏ nên…”
“Vậy là đủ rồi.”
Đứa trẻ ấy hẳn là Gia Cát Quân (諸葛均), người con thứ ba trong gia tộc Gia Cát.
Vậy thì đứa trẻ trước mắt chính là Gia Cát Lượng, người con thứ hai, không nghi ngờ gì nữa.
Gia Cát Cẩn khẽ ra hiệu cho Gia Cát Lượng mau hành lễ.
Bộ dạng lo lắng không biết đứa trẻ này sẽ gây ra chuyện gì, trông chẳng khác gì cha mẹ đang chăm sóc con cái.
“…….”
Mọi người im lặng nhìn Gia Cát Lượng.
Trong tình huống bình thường trẻ con sẽ căng thẳng, nhưng Gia Cát Lượng bình thản cúi người với tôi.
“Tại hạ Gia Cát Lượng, xin chào Đại tướng quân lần đầu.”
Con bé đặt tay xuống đất, cung kính hành lễ rồi ngẩng đầu, mỉm cười.
“Được trực tiếp diện kiến Đại tướng quân lừng danh thiên hạ, thật vinh hạnh.”
“…….”
Trời ơi.
Đã bao lâu rồi mới gặp một đứa trẻ biết lễ phép đến vậy.
Cảm giác như gặp bảo vật thiên nhiên, tôi không khỏi xúc động.
Trước lễ nghi hoàn hảo không ai có thể chê, tôi không kìm được nụ cười nở trên môi.
“??”
Gia Cát Cẩn đứng bên cạnh dường như lộ vẻ ngẩn ngơ, nhưng tôi không hiểu lý do.
0 Bình luận