101-200

Chương 170: Lưu Biểu (11)

Chương 170: Lưu Biểu (11)

Tào Tháo lấy lý do Đào Khiêm tấn công mà rút quân.

Viên Thiệu thì lấy Công Tôn Toản làm lý do rồi hoàn toàn im lặng.

Không còn quân viện trợ nữa nên giờ không còn gì phải kiêng dè.

Tôi chỉnh đốn quân đội rồi quyết định chính thức bắt đầu công thành chiến.

Trước hết hãy thử lần cuối cùng khuyên hàng đã.

Tôi lên ngựa rồi dẫn theo Tư Dữ và Lữ Bố ở phía sau chậm rãi tiến về phía thành Tương Dương.

Khi tôi đột ngột rời khỏi doanh trại thì ánh mắt quân Lưu Biểu trên thành Tương Dương lập tức tập trung vào tôi.

“Chủ nhân.”

Trong tình huống mọi người đều căng thẳng thần kinh, tôi đang cưỡi ngựa thì quay đầu theo tiếng gọi của Tư Dữ.

“Nếu tiến thêm nữa thì nguy hiểm.”

“Vậy sao?”

Quả thật nếu tiến thêm nữa thì có thể trúng tên mà chết ngay tức khắc.

Dù sao khoảng cách này thì đại khái cũng nghe được.

Tôi theo lời Tư Dữ dừng ở khoảng cách tên không tới được rồi hét lớn hết mức có thể.

“Lưu Cảnh Thăng──! Ta ban ơn từ bi cho ngươi cơ hội cuối cùng──!”

Lâu lắm rồi mới hét lớn giọng như thế này.

“Chúng ta đều là bách tính nhà Hán thì ở đây làm gì phải đổ máu vô ích!”

Quân Lưu Biểu nghe thấy tiếng tôi thì trên tường thành xôn xao phản ứng.

May mắn là giọng tôi nghe được.

“Hàng đi!”

Tôi hét như vậy rồi lập tức nói tiếp.

“Nếu ngay bây giờ mở cổng thành quỳ xuống thì ta hứa sẽ giữ mạng sống cho ngươi!”

Đương nhiên chuyện tôi từng hứa ban chức cao cho Lưu Biểu lần đầu thì sẽ không giữ nữa.

Chức vị tôi từng hứa với Lưu Biểu là gì nhỉ?

Đại tư nông (大司農) phải không?

Chức quan quản lý vàng bạc và lương thực nộp thuế từ địa phương lên.

Khác với hoàng đế nước mật ong không có ghi chép tích trữ tài sản cá nhân nên tôi đề nghị chức vị này vì nghĩ hắn sẽ không biển thủ tài vật phía sau.

Là chức vị Cửu Khanh (九卿) có thể gọi là ngay dưới Tam Công(三公).

Tôi đã rộng rãi đề nghị chức vị cao như vậy mà hắn vẫn từ chối.

Giờ hàng thì cũng chỉ còn cách từ dưới leo lên từng bước một thôi.

Dù sao vẫn hơn là chết chứ?

Nếu thật sự cần cù làm việc chứng minh lòng trung thành thì tôi cũng không phải không có ý định đề bạt lên trên…

Nhưng suy nghĩ của Lưu Biểu có vẻ khác.

“Im mồm đi! Tên nghịch tặc──!”

Ôi. Ngay từ đầu đã dùng từ nặng rồi.

Tôi xoay mắt về hướng phát ra tiếng nói thì thấy một nam nhân cao lớn nổi bật giữa đám binh sĩ đang đứng trên tường thành.

“Ta sao có thể quỳ xuống hàng phục tên nghịch tặc khinh nhờn hoàng thất!”

Nam nhân một thân một mình chiếm giữ cả một châu (州) dùng ánh mắt rực lửa hét lớn.

“Ta tuyệt đối không hàng phục, ngươi nên biết điều đó──!!”

Đại khái đã đoán trước nhưng Lưu Biểu thể hiện ý chí sẽ chống cự đến cùng với tôi.

Người nói thân thể không khỏe không lên nổi Lạc Dương sao lại khỏe khoắn thế kia.

Cứ liên tục nói tôi thao túng hoàng thất dùng quyền lực nhưng hoàng đế bệ hạ tự làm vậy thì bảo tôi làm sao?

Bản thân ngài ấy còn nói đang cố gắng kiềm chế tối đa.

Nếu không kiềm chế thì sẽ ra sao tôi cũng hơi sợ.

Không phải tôi cõng hoàng đế mà hoàng đế tự mình bám lấy tôi.

Đúng vậy. Giống như chú gấu trúc con bám lấy người vậy.

Da trắng đầu đen nên đúng là gấu trúc thật.

“Vậy thì thôi.”

Nghe câu trả lời của Lưu Biểu, tôi đáp ngắn gọn.

Không có viện quân trong tình trạng trực tiếp chứng kiến đại quân quy mô khổng lồ nên tôi từng hy vọng suy nghĩ của hắn sẽ thay đổi.

Xem ra Lưu Biểu sa đọa hơn tôi nghĩ.

Nhưng hành động chửi rủa tôi của Lưu Biểu không dừng lại ở đó.

“Có kẻ nào dám bắn chết tên nghịch tặc không biết sợ chết mà dám tiến sát tường thành không!”

Hử?

Như lời Tư Dữ, tôi cố ý dừng ở khoảng cách tên không tới được mà hắn vẫn định bắn.

Trừ phi có tướng giỏi cung thuật cực kỳ…

……Hử?

Tôi đột ngột dừng lại.

Thời điểm này dưới trướng Lưu Biểu có tướng giỏi cung?

Vèo──!

Ta vừa nghĩ đến đó thì lập tức nghe tiếng gió rít từ phía trước.

Còn phải nói nữa sao.

Ai nghe cũng biết là tiếng tên bay tới.

Tên bay nhanh nhắm thẳng vào trán tôi.

Tốc độ đến mức tướng bình thường cũng không kịp phản ứng.

Nếu là người thường thì không ứng phó nổi mà chết ngay tại chỗ…

Nhưng tôi cũng có chỗ dựa tin cậy nên mới dám tiến lên chứ.

Keng!

“…Dám không biết thân phận.”

Tư Dữ dùng Siêu Thiên Kiếm trong tay vung nhẹ đánh bật tên rồi hung ác trừng mắt nhìn lên tường thành.

Phản ứng của Tư Dữ khá kịch tính nhưng Lữ Bố đứng bên cạnh cũng không khác mấy.

“Tên khốn này.”

Lữ Bố thốt lời nặng nề rồi rút đại cung treo ở thắt lưng nhắm vào Lưu Biểu.

“Ngươi chết chắc rồi.”

Nhắm tên mất có một giây thôi thì phải?

Lữ Bố nhắm vào Lưu Biểu không chút do dự buông dây cung.

Không biết dùng bao nhiêu sức mà đại cung sau khi bắn tên rung lên bần bật một cái.

Tướng vừa bắn tên vào tôi thấy tên bay tới Lưu Biểu vội rút kiếm ở thắt lưng vung lên.

Keng!

Kẻ đó cũng võ nghệ cao cường nên dễ dàng đánh bật mũi tên Lữ Bố nhắm vào Lưu Biểu.

Lưu Biểu chắc kinh hãi lắm nên không nói được gì chỉ trợn tròn mắt như đèn lồng.

Lữ Bố không quan tâm mũi tên mình bị chặn lại tiếp tục bắn tên vào Lưu Biểu.

“……! ……!!”

Tướng vừa đánh bật tên vừa hét gì đó rồi binh sĩ nghe được vội vàng đỡ Lưu Biểu đang kinh hãi xuống dưới tường thành.

“…Chậc.”

Xác nhận Lưu Biểu đã biến mất, Lữ Bố chép miệng hạ tay xuống.

“Đánh khá hơn ta nghĩ.”

Tôi nhìn cô ấy rồi bình thản nói.

“Làm tốt lắm.”

“…Ừ.”

Lữ Bố nghe lời khen của tôi lộ vẻ tiếc nuối gật đầu.

Tôi quay sang nhìn Tư Dữ đang chăm chú nhìn về phía tường thành.

Biểu cảm vẫn bình thản như thường lệ nhưng dáng vẻ nhìn tướng vừa bắn tên vào tôi hơi lạ.

Có vẻ đang tức giận.

Tư Dữ bề ngoài trông bình tĩnh nhưng liên quan đến tôi thì dễ bộc phát nên hành động thế này cũng không lạ.

Tôi mở miệng.

“Tư Dữ.”

“Vâng.”

Nghe tên mình được gọi, Tư Dữ ngừng nhìn tướng kia rồi hướng mắt về tôi.

Tôi dùng giọng bình thản nói.

“Về thôi.”

“…….”

Có lẽ nhận ra mình vừa thể hiện dáng vẻ gì đó.

Nghe lời tôi, Tư Dữ dừng một lát rồi đáp.

“…Vâng.”

Tôi dẫn Tư Dữ và Lữ Bố quay về rồi suy nghĩ.

Tôi cố ý thả sứ giả đi nên tin không có viện quân chắc chắn đã truyền đến thế lực Lưu Biểu.

Nếu mọi chuyện diễn ra đúng như dự đoán của Gia Hủ thì hiện tại nội bộ thế lực Lưu Biểu khá hỗn loạn.

Chắc chắn có phe muốn yên ổn hàng phục và phe muốn kháng chiến đến cùng.

Trước hết phải dọa dẫm nên hãy cố gắng gãi đúng chỗ không gây thiệt hại lớn nhất có thể.

Nếu bị hành hạ đến mức nghĩ “thật sự sắp chết rồi” thì sẽ thôi do dự mà hành động thôi chứ.

Về đến doanh trại, tôi ra lệnh cho Cao Thuận đang ở gần đó.

“Dùng phát thạch xa kiềm chế tường thành tiếp tục gây sức ép lên thần kinh chúng.”

“Tuân mệnh.”

Tóc xám giống hệt mẹ tôi.

Cao Thuận dùng trâm cài tóc xám cố định thành kiểu búi cao cung kính hành lễ.

Cao Thuận dùng đôi mắt xanh lam nhìn tôi một cái rồi lui khỏi chỗ.

Không lâu sau khi Cao Thuận lui đi, binh lính nhận lệnh bắt đầu hành động trật tự.

Trước hết bộ binh cầm khiên và chiến xa che khiên (xe lớn dùng khiên che phía trước) khẽ tiến lên phía trước dọa quân Lưu Biểu.

Giả vờ lấp hào buộc chúng phải lãng phí tên.

Ở vị trí thật sự nguy hiểm như thể tên sắp tới nơi để gây sức ép lên thần kinh quân Lưu Biểu thì bên kia lập tức phản ứng.

“Mau chuẩn bị lửa!”

Tướng phòng thủ tường thành thúc giục binh sĩ xung quanh.

Quân Lưu Biểu vội vàng lấy lửa đã chuẩn bị gắn vào tên thì tướng chỉ huy mở miệng.

“Đốt cháy hết chúng cùng với khiên!”

Tướng quân Lưu Biểu nói vậy rồi hét lớn hơn.

“Bắn───!!”

Lệnh bắn vừa rơi xuống cung thủ trên tường thành buông dây cung.

Vèo vèo vèo vèo vèo──!!

Hàng ngàn hàng vạn mũi tên lửa như mưa rào đổ xuống.

Mũi tên lửa từ trên tường thành bắn ra hướng về phía bộ binh cầm khiên và chiến xa che khiên phía trước phun lửa lưỡi.

“Á!”

Dù đã dựng khiên dày đặc nhưng vẫn có binh sĩ trúng tên lửa vào người hét lên đau đớn.

Nhưng chỉ khi cực kỳ xui xẻo mới bị thương như vậy còn hầu hết tên lửa không xuyên thủng được phòng thủ của bộ binh cầm khiên và chiến xa che khiên.

Phần khiên của chiến xa che khiên đã bọc da thú khô nên dù tên lửa cắm vào khiên cũng không bắt lửa.

Tướng trên tường thành nhìn cảnh tượng ấy chép miệng rồi lại ra lệnh.

“Mau chuẩn bị tên lần nữa! Trước khi chúng lấp được hào phải gây thiệt hại tối đa…?”

Tướng quân Lưu Biểu, Trương Doãn(張允), đang ra lệnh thì nhìn thấy tảng đá bay tới mình liền hét lên.

“Ư a a a a──!”

Ầm──!

Nhờ thân thể xuất sắc, Trương Doãn nhanh chóng lăn người tránh đi rồi quay đầu nhìn lại theo tiếng gì đó bị đập vỡ.

Binh sĩ không kịp tránh tảng đá đã bị nghiền nát không kịp hét thành đống thịt vụn.

“…….”

Trước cảnh tượng tàn khốc ấy, sĩ khí quân Lưu Biểu đang chuẩn bị tên lập tức giảm sút.

Trương Doãn cảm nhận mồ hôi lạnh chảy dọc lưng nhưng vẫn trung thành với bổn phận.

“Sao còn đứng đó! Địch quân vẫn đang tiến lên lấp hào! Mau chuẩn bị tên!”

Trương Doãn hét như vậy thì quân Lưu Biểu đang ngẩn ra một lát lập tức lấy lại tinh thần bắt đầu hành động lại.

…Có vẻ khá hoảng loạn. Nếu nhìn kỹ sẽ thấy bộ binh cầm khiên đã dừng bước chân.

Nếu chúng lãng phí tên thì tôi chỉ có lời cảm ơn thôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!