Cuộc đấu vật tay bắt đầu đột ngột lại kết thúc một cách nhạt nhẽo ngoài dự đoán.
Ngay khi tín hiệu bắt đầu vang lên Trương Phi và Tôn Sách đồng thời dồn sức.
Rắc!
“Ơ?”
“Hử?”
Chân bàn không chịu nổi sức lực của hai người lập tức vỡ tan.
Trương Phi và Tôn Sách ngã nhào xuống đất kèm theo tiếng động lớn rồi nhìn nhau chằm chằm một lúc, sau đó cùng bật cười rồi lại tiếp tục uống rượu.
Tôi nhìn (thứ từng là) chiếc bàn giờ đã thảm hại rồi cười khổ.
Trận đấu giữa Gia Cát Lượng và Tư Mã Ý cũng vậy, không hiểu sao cảm giác vô thắng bại xảy ra nhiều quá.
Tôi nhìn về phía gia tộc Gia Cát, nhân vật chính của yến tiệc hôm nay, thì thấy Gia Cát Cẩn đã bị bao quanh bởi nhiều quan viên đang xây dựng nhân mạch.
Quả nhiên là giả vờ yếu đuối thật.
Gia Cát Lượng chưa thành niên nên xung quanh không có ai.
Người thân duy nhất là Gia Cát Cẩn hiện tại bận bịu với các danh sĩ xung quanh nên không có thời gian chăm sóc Gia Cát Lượng đang ngồi một mình.
Thỉnh thoảng nhìn về phía Gia Cát Lượng thì rõ ràng đang lo lắng…
Không còn cách nào khác.
Tôi đứng dậy rồi đi về phía Gia Cát Lượng.
Gia Cát Lượng đưa ánh mắt về phía tôi vừa ngồi xuống bên cạnh con bé.
Trước ánh mắt khó hiểu ấy, tôi hơi lúng túng rồi biện minh.
“Chỉ là thấy trông ngươi buồn chán nên đến thôi.”
Tôi vừa nói xong thì Gia Cát Lượng nhìn tôi bằng đôi mắt trắng rồi mỉm cười.
“Đa tạ lòng tốt.”
“Không đến mức đó đâu.”
Tôi theo thói quen định rót rượu rồi chợt nhớ ra Gia Cát Lượng còn là trẻ con nên dừng tay lại.
Gia Cát Lượng nhìn tôi đang thế rồi cười.
Xinh thật.
Chu Du, Gia Cát Lượng, Tuân Úc đều là những nhân vật được ghi chép trong chính sử là mỹ nam.
Người thông minh mà ngoại hình cũng đẹp…
Dù sao thì Gia Cát Lượng dù tuổi còn nhỏ nhưng dung mạo đã rất xuất sắc.
“Ừm…”
Tôi hơi xấu hổ gãi đầu bên rồi nói.
“Nước mật ong hay trà? Muốn gì thì ta mang đến.”
“Vậy thì xin trà ạ.”
“Ừ.”
Tôi nhìn Điêu Thuyền gật đầu thì Điêu Thuyền quen thuộc ra lệnh cho người hầu.
Người hầu nhanh chóng mang bình trà pha lá đến.
“Cái này là gì nhỉ. Ta cũng được tặng nên nhớ không rõ lắm nhưng hình như là đồ từ vùng Vân Nam.”
Gia Cát Lượng nghe tôi giải thích thì hỏi.
“Đại tướng quân thích trà hơn rượu sao ạ?”
“Ừ? Đúng vậy.”
Thực ra tôi thích trà hơn rượu.
Cảm giác sảng khoái thì rượu hơn thật nhưng hậu quả quá nặng nề.
“Nhưng sao ngươi biết?”
Gia Cát Lượng cười rồi nói.
“Chỉ thấy ngài uống vừa đủ không say nên sinh nghi thôi ạ.”
“À.”
Tôi gật đầu.
Quả thật từ đầu yến tiệc đến giờ tôi chỉ uống nửa bình rượu còn lại toàn ăn món nhắm.
…Vậy nghĩa là từ nãy đến giờ con bé luôn nhìn tôi?
Thôi nào.
Đâu phải Gia Cát Lượng.
Người máy hành chính sống động kiêm mưu sĩ được Tư Mã Ý khen là kỳ tài thiên hạ.
Tôi nghĩ chắc con bé đã nhận ra rồi nên gật đầu.
Lúc ấy giọng nói vang lên gần tôi.
“Ngài làm gì ở đây vậy?”
Giọng điệu cộc lốc và càu nhàu này…
Tôi quay đầu lại thì đúng như dự đoán là cô bé tóc tím đang nhìn tôi.
Tư Mã Ý liếc nhìn xung quanh tôi rồi nhăn mặt.
“Ôi trời. Nhìn xung quanh toàn nữ nhân kìa. Tự hào mình là kẻ trăng hoa đến vậy sao?”
“…….”
Đột nhiên công kích mạnh quá.
Tư Mã Ý nói vậy cũng không lạ.
Xung quanh tôi lúc này nhìn thôi đã thấy lộng lẫy.
Có Điêu Thuyền được gọi là mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành, có Tư Dư và Lữ Bố theo sát ngay khi tôi đổi chỗ như lẽ đương nhiên.
Nếu người lần đầu thấy cảnh này chắc sẽ nghĩ ‘Gì thế này, bạo quân sao?’.
Tôi hơi lúng túng im lặng thì Tư Mã Ý thở dài rồi ngồi xuống gần tôi.
“Thấy một mình trông cô đơn nên đổi chỗ đến đúng không?”
“Ừ.”
Dù thiếu chủ ngữ nhưng tôi biết con bé đang nói ai.
Tư Mã Ý lẩm bẩm.
“Dù sao thì thích người quá cũng thành bệnh đấy…”
“…….”
Để chuyển chủ đề, tôi đưa tay ra.
Tư Mã Ý nhìn hành động của tôi bằng ánh mắt sắc như dao.
“Ngài làm gì vậy?”
“Thích thì cứ nhìn đi.”
Tôi nói vậy thì Tư Mã Ý không ngăn tôi.
May quá. Tôi còn lo con bé túm tay tôi thì khổ.
Trong lịch sử gốc Tư Mã Ý trực tiếp dẫn quân thể hiện đỉnh cao cơ động chiến, dù giờ vẫn là đứa trẻ chưa làm lễ thành nhân nhưng sức lực đã rất mạnh.
Văn quan và võ quan hợp nhất tạo nên nhân vật lý tưởng chính là Tư Mã Ý.
…Dù vậy tôi không thua trong đấu sức với Tư Mã Ý đâu.
Nếu thua đứa trẻ chưa thành niên trong đấu sức thì tôi còn mặt mũi nào.
Sau này khi Tư Mã Ý trưởng thành thì không biết nhưng hiện tại sức tôi mạnh hơn.
Trong lúc Tư Mã Ý lặng lẽ nhìn hành động của tôi, tôi đưa tay tháo dải ruy băng hình nơ hai bên dây buộc tóc của con bé.
Dù tháo nút thì dây buộc tóc cố định vẫn không tuột xuống nhưng đủ để khiến Tư Mã Ý phản ứng.
Tư Mã Ý nheo mắt hơn rồi nói.
“Làm gì vậy?”
“Chỉ đùa chút thôi.”
“Hà… Không phải trẻ con nữa mà làm gì thế…”
Tư Mã Ý nói bằng giọng càu nhàu quen thuộc rồi dùng hai tay khéo léo buộc lại dây.
Tôi nhìn con bé buộc xong thì nhanh tay tháo nơ bên còn lại.
“…….”
Tư Mã Ý dừng động tác rồi nhìn tôi bằng ánh mắt đáng sợ.
Con bé giận rồi.
Tôi nhanh chóng đứng dậy khỏi chỗ ngồi.
“Giờ thì hai đứa trẻ chơi thân thiết đi.”
“Ơ kia?”
“Vậy ta đi đây.”
Trước khi Tư Mã Ý kịp quát tháo tôi đã chạy biến khỏi chỗ.
Tư Mã Ý nhìn dáng vẻ tôi chạy trốn khỏi mình bằng vẻ mặt ngẩn ngơ.
──────────
“Người như vậy lại là đứng đầu thế lực…”
Tư Mã Ý thở dài rồi buộc lại dây buộc tóc mà Đinh Lăng vừa tháo.
Nếu là người khác thì tay đó đã bị bẻ gãy rồi.
Không tháo được ruy băng thì đã đánh tay ra từ trước.
Dù ngài ấy nghĩ mình nhanh nhưng trong mắt Tư Mã Ý mọi thứ rõ mồn một.
Đại tướng quân chạy xa cùng người của mình rồi lại quay về thượng tọa bắt đầu quan sát hai người.
Nhìn ánh mắt ấy thì rõ ràng đang lo hai người sẽ cãi nhau.
Người tốt bụng không cứu nổi này phải làm sao đây.
Tư Mã Ý lo lắng.
Tư Mã Ý buộc lại dây mà không tháo đầu buộc rồi quay đầu.
Thiếu nữ tóc trắng vẫn giữ nụ cười đáng ghét trên môi vì ý thức được ánh mắt của Đinh Lăng.
Tư Mã Ý đối diện Gia Cát Lượng rồi hỏi.
“Cười nham nhở thế đến bao giờ?”
“Ừm… Cho đến khi chủ công không nhìn ta nữa?”
Khi Đinh Lăng đã đi xa, cách nói của Gia Cát Lượng hơi thay đổi rồi đáp lại câu hỏi của Tư Mã Ý.
Tư Mã Ý giả vờ kinh ngạc.
“Trời ơi. Tự xưng chủ công với Đại tướng quân từ bao giờ vậy?”
“Người dẫn dắt quốc gia này thì gọi là chủ công chứ còn gọi gì nữa?”
Nội dung đối thoại qua lại rất căng thẳng nhưng bề ngoài thì rất hòa thuận.
Tư Mã Ý vẫn giữ vẻ mặt cộc cằn như thường còn Gia Cát Lượng thì cười với đường nét mắt cong cong.
“Người nhận ra mình thì phải nỗ lực đáp lại mọi cách, đó là tố chất cơ bản của sĩ phu.”
Gia Cát Lượng vốn chỉ phản đòn lời Tư Mã Ý giờ nói bằng giọng đầy gai.
“À với người không hiểu khái niệm trung thành thì câu này quá khó sao?”
Lúc ấy có kẻ say gây náo loạn trong hội trường yến tiệc khiến ánh mắt Đại tướng quân hướng về chỗ khác một lát.
Ngay lập tức biểu cảm Gia Cát Lượng lạnh đi.
“Lang Cố Chi Tướng (狼顧之相).”
“…….”
“Kẻ mang tướng phản nghịch như sói thì rốt cuộc mang ý đồ gì mà lưu lại bên chủ công?”
“…Hừ.”
Tư Mã Ý cũng lạnh mặt rồi cười nhạo.
“Học chút xem tướng rồi à.”
“Chỉ xem tướng thôi sao. Giải mộng cũng được, xem thiên văn dự đoán tương lai cũng được.”
Gia Cát Lượng nói bằng giọng khoe khoang thì Tư Mã Ý mỉa mai.
“Hay mơ ước trải chiếu giữa chợ?”[note88636]
“Ngươi cũng học điểm tinh thuật mà… Tự tát vào mặt mình đấy.”
Hai đứa trẻ chưa thành niên đấu khẩu không chút nhường nhịn.
Dù không cố ý nhưng Trương Giác vô tình nghe được cuộc trò chuyện thì cười khổ.
Người đọc được thiên văn (天文) cực kỳ hiếm.
Nhưng hai đứa trẻ này đối diện thiên văn suy đoán ý trời như thể đó là điều hiển nhiên nên tài năng của chúng đến mức nào thì không thể tưởng tượng nổi.
Trương Giác nhìn bầu trời đêm qua cửa sổ.
‘…Gần Đại tướng quân lại có thêm sao nữa rồi.’
Dù hiện tại ánh sáng còn mờ nhưng hai ngôi sao sẽ rực rỡ trong tương lai đang xoay quanh Đại tướng quân.
Trước cảnh tượng thú vị ấy, Trương Giác ngừng uống trà rồi nhìn trời hồi lâu.
0 Bình luận