101-200

Chương 186: Hào tộc Kinh Châu (3)

Chương 186: Hào tộc Kinh Châu (3)

Hôm nay cũng như mọi ngày, tôi đang định phát hiện sai phạm của hào tộc rồi tịch thu tài sản thì lại nhận được tin bất ngờ.

“Một hào tộc tự mình đến gặp?”

“Vâng. Hỏi lý do thì hắn nói có quà tặng cho Đại tướng quân nên xin cho vào gặp.”

Lưu Bị, người đang canh giữ gần cửa phủ đệ của tôi, cung kính báo cáo.

“Quà tặng… quà tặng sao…”

Tôi ngồi tại chỗ chìm vào suy tư.

“Lưu Bị, rõ ràng trước đây cũng có đám như vậy đúng không?”

“Vâng. Đúng vậy.”

Lưu Bị nghe câu hỏi của tôi thì bình thản đáp.

“Đám đó đưa quà cho ta rồi nói gì?”

“Chúng nói muốn xây dựng quan hệ tốt đẹp với Đại tướng quân, người thống trị mới của Kinh Châu, nên mong ngài nhận những món quà này và từ nay hòa thuận với nhau.”

“Ừ.”

Tôi gật đầu rồi lập tức nói tiếp.

“Sau đó điều tra hành tung của chúng thì toàn là đám sau lưng đen tối cả.”

“…….”

“Đến giờ cũng nên biết làm vậy chẳng có ý nghĩa gì rồi chứ…”

Khi tôi nói với vẻ phiền phức thì Lưu Bị nhìn tôi mỉm cười bằng mắt.

“Ngài định xử lý thế nào?”

“Đã đến với tư cách khách thì cũng phải tiếp đãi chứ.”

Tôi lộ vẻ khó chịu rồi nói.

“Lần này xem chúng mang gì đến đây. Dẫn vào đi.”

“Tuân mệnh.”

Lưu Bị giữ lễ rồi lui ra.

Tôi nhìn theo Lưu Bị một lát rồi lại dời ánh mắt về đống trúc giản chất chồng trước mặt.

Những sổ sách lạ mà Gia Cát Lượng và Tư Mã Ý đã phân loại riêng.

Nếu tính mỗi trúc giản một tên thì số lượng cũng khá lớn.

Nhìn kỹ thì có rất nhiều kẻ dây dưa lẫn nhau, chẳng phải tổ chức tội phạm mà sao lại có nhiều tội phạm thế này?

…Dù sao thì chuyện đó cũng chẳng có gì lạ.

Ngay từ triều đình trung ương đã là ổ chứa tham nhũng thì quan viên địa phương do trung ương bổ nhiệm sẽ ra sao, hào tộc cấu kết với quan viên địa phương kia thì lại thế nào?

Đương nhiên chúng sẽ tụ tập chơi bời rồi làm loạn hết cả.

Lần này chỉ là quy mô hơi lớn hơn một chút thôi.

Trong lúc tôi sắp xếp lại suy nghĩ thì cửa mở ra, một nam nhân xuất hiện.

Nam nhân đứng ngoài cửa khẽ liếc nhìn xung quanh rồi chần chừ một lát.

Tôi quan sát hắn một lúc rồi mở miệng.

“…Ngươi làm gì vậy? Vào đi.”

“Ai da! Tiểu nhân vô ý mạo phạm Đại tướng quân!”

Nam nhân vừa nghe lời tôi đã lập tức quỳ rạp xuống với vẻ bợ đỡ nịnh nọt.

……Nói thế này thì hơi quá nhưng nam nhân đến gặp tôi trông từ ngoại hình đã thấy thấp hèn.

Chẳng phải ngoại hình của kẻ nịnh thần đứng bên bạo chúa, xoa tay bợ đỡ chính là như thế này sao.

“Thấy dung mạo uy nghiêm của Đại tướng quân thì tiểu nhân không tự chủ được mà dừng bước!”

Ồ chà.

Ngay từ đầu đã bắt đầu nịnh bợ rồi xem kìa.

Tôi vốn không tin vào tướng mạo nhưng tên này hành xử đúng y như ngoại hình của hắn.

Tôi định bỏ qua một cách bình thường thì Lữ Bố, người đang hộ vệ xung quanh tôi, đã mở miệng trước.

“Ồ. Nhìn cũng có mắt nhìn đấy chứ?”

“…….”

Sao tự nhiên lại nói thế.

Khi tôi quay đầu thì Lữ Bố đang nhìn nam nhân rồi cười khẩy.

“Ngươi khác hẳn đám đến trước đây đấy?”

Đó là ảo tưởng thôi.

Nếu mặt tôi trông uy nghiêm thì hầu hết người trên đời đều có tướng làm tướng cả.

“Đúng, đúng vậy ạ! Haha ha!”

Nam nhân đột nhiên đối diện với đôi mắt đỏ máu của Lữ Bố nên giọng hơi run khi đáp.

Thấy Lữ Bố phản ứng tích cực thì tôi với tâm trạng vừa nể vừa lo nhìn sang Tư Dữ.

“…….”

Biểu cảm của Tư Dữ vẫn như thường lệ nhưng nhìn không khí thì biết em ấy đang hơi vui.

Vậy tại sao mấy người lại vui chứ.

Tên này chắc cũng khá bối rối.

Hắn nịnh bợ để lấy lòng tôi mà cuối cùng lại được điểm từ người khác?

Tôi khẽ đặt tay lên trán rồi lại ngồi thẳng người nói.

“Bỏ qua lời thừa đi vào thẳng vấn đề chính.”

“Xin, xin ngài cứ nói!”

Nam nhân đang ngẩn ngơ lập tức tỉnh táo rồi lấy thái độ cung kính.

Tôi nhìn hắn rồi nói tiếp.

“Trước hết nói lý do đến gặp ta đi.”

“Vâng!”

Nam nhân cúi thấp lưng rồi nói tiếp.

“Gần đây thần may mắn có được một món vật phẩm cực kỳ quý hiếm!”

“Vật phẩm quý hiếm?”

“Đúng vậy ạ!”

Chắc không phải hắn đến khoe khoang rằng mình có được món đồ tốt đâu, vậy món quà tặng cho tôi chính là vật phẩm quý hiếm đó sao?

Khi tôi im lặng như ra hiệu cứ nói tiếp đi thì nam nhân mở miệng.

“Ngài có biết đến Ngũ Thạch Tán (五石散) không ạ?”

“…….”

Nói xong nam nhân lấy ra một hộp cao cấp từ trong ngực rồi mở nắp.

Bên trong hộp là những viên đá trông rất kỳ lạ.

…Nhìn thấy lấp lánh nên chắc không phải đá bình thường?

Rốt cuộc mang cái gì đến vậy.

Khi tôi nhìn Ngũ Thạch Tán mà không nói gì thì nam nhân nói tiếp.

“Thần hiểu tâm trạng ngài đang bối rối! Chỉ nhìn bề ngoài thì đúng là chỉ như đá thường thôi ạ!”

“…Rồi sao?”

“Nhưng xin ngài đừng ngạc nhiên! Nếu nghiền năm loại đá này rồi trộn thành một thì sẽ tạo ra thần dược hiếm có trên đời!”

Nghiền đá rồi ăn làm thuốc sao?

Nghe thôi đã thấy hại sức khỏe kinh khủng.

Cái đó là thuốc hay là độc vậy?

Nghĩ lại thì tôi có ấn tượng từng nghe đến cái tên Ngũ Thạch Tán…

Nam nhân không biết suy nghĩ của tôi nên tiếp tục quảng cáo như kẻ bán thuốc giả.

“Tác dụng của thuốc này là khiến tâm trạng sảng khoái, cơ thể như bay bổng, cảm giác như thần tiên thoát tục dạo bước trên mây!”

“……??”

Nghe mô tả quen quen nên tôi không giấu nổi nghi hoặc.

Cái này hoàn toàn là thứ đó mà?

Thuốc thì là thuốc nhưng lại đi lệch hướng kỳ lạ ấy.

“Hơn nữa đầu óc thanh tỉnh, da dẻ như trẻ con, mấy ngày không ngủ vẫn tràn đầy sức sống nên đây chính là linh dược (靈藥) chứ còn gì nữa!”

“……Và cái đó chính là nghiền những viên đá kia làm ra?”

“Đúng vậy ạ!”

Tôi nhìn nam nhân vẫn đang tiếp tục bán thuốc rồi hỏi một câu.

“Cách dùng thế nào?”

“Ô hô, xem ra ngài đã hứng thú rồi!”

Hứng thú thì có hứng thú, nhưng không phải loại hứng thú hắn mong muốn đâu.

Nam nhân dùng giọng cực kỳ phấn khích nói.

“Cách dùng rất đơn giản! Có thể hòa vào nước hoặc rượu uống, hoặc hít trực tiếp bột cũng được, tùy theo sở thích của ngài!”

Tại sao thuốc lại hòa vào rượu?

Nói mà không thấy lạ sao?

Khoảnh khắc ấy trong đầu tôi, Ngũ Thạch Tán đã được xác định ngay lập tức là ma túy (痲藥).

Tôi nhìn nam nhân công khai đề xuất ma túy mà đầu óc như đau nhức.

“Bên ngoài có ai không?”

“Ngài gọi ạ.”

Khi tôi lên tiếng thì Lưu Bị mở cửa phòng bước vào.

Tôi nhìn nam nhân rồi nói.

“Đuổi ngay tên này ra khỏi đây.”

“Tuân mệnh.”

Nam nhân nghe lời tôi thì giật mình tại chỗ.

“Đại, Đại tướng quân?!”

“Có thứ để giới thiệu thì nhiều, sao lại bảo người ta ăn đá?”

Ngay cả thú cũng chỉ gặm lá chứ không nhai đá.

Ta lại chẳng phải bò nhai lại, ăn đá làm gì?

Nam nhân đảo mắt nhìn quanh một lát rồi nhận ra ý tôi không thay đổi.

“…Tiểu nhân sẽ để quà ở đây, nếu ngài đổi ý thì xin cứ triệu tiểu nhân bất cứ lúc nào.”

“Ừ.”

Trừ phi tôi phát điên thì mới dùng thứ đó.

“Trước khi bị lôi đi thì theo ta ra ngoài.”

Lưu Bị lĩnh mệnh tôi thì dùng giọng bình thản cảnh cáo.

Chắc chắn ngoài cửa phòng có Quan Vũ và Trương Phi đang chờ.

Hắn không có cách nào xoay chuyển tình thế nên đành ngoan ngoãn theo Lưu Bị lui ra.

Tôi nhìn chiếc hộp hắn để lại rồi mở miệng.

“Lữ Bố.”

“Sao?”

Lữ Bố đang làm vẻ mặt thờ ơ thì lập tức đáp lại khi tôi gọi.

“Ta nói vì lo thôi, thứ kỳ lạ như vậy đừng tùy tiện nhặt ăn nhé?”

“…Ừ? Ừ. Biết rồi.”

Lữ Bố bình thản gật đầu rồi nói.

“Thuốc men gì đó cũng phải xin phép trước mới ăn đúng không?”

“…….”

Ý lại thành ra thế sao?

Cảm giác như trở thành ông chồng gia trưởng giám sát từng li từng tí của vợ.

Dáng vẻ Lữ Bố ốm yếu nằm rên rỉ thì không tưởng tượng nổi, nhưng dù sao để chắc chắn tôi vẫn sửa lại suy nghĩ của Lữ Bố.

“Không phải ý đó, ý là đồ vật khả nghi thì đừng lại gần.”

Lữ Bố đáp.

“Biết rồi. Từ nay sẽ xin phép trước.”

Sao cuộc trò chuyện cứ vòng vo tại chỗ thế này.

Thông thường bị kiểm soát thì sẽ hơi tiêu cực chứ?

Lữ Bố lại có vẻ vui mừng.

Lúc ấy Tư Dữ lên tiếng với tôi.

“…Chủ nhân.”

“Hử?”

“……Em cũng sẽ xin phép trước khi ăn ạ.”

Sao đến em cũng thế?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!