Đạo tặc thực sự kéo đến không ngừng nghỉ.
Ước chừng cũng dễ dàng vượt qua con số vài trăm tên, một con số đông khủng khiếp.
Nếu tính cả đám đang giao chiến với đội hộ vệ tôi mang theo thì tổng cộng có bao nhiêu tên?
Tôi cũng phần nào hiểu được lý do các hào tộc không chạy trốn mà tự tin bám trụ ở thành Giang Lăng.
Chênh lệch số lượng gấp nhiều lần, chúng nghĩ rằng như vậy thì vẫn có thể đấu một trận.
Nếu tôi dẫn đại quân đến thì chúng sẽ dùng đạo tặc làm mồi nhử để chạy thoát, còn nếu tôi chỉ dẫn đội hộ vệ thì chúng dựa vào số lượng áp đảo để lấy mạng tôi.
Nhưng nếu giả sử tôi thật sự chết thì sau đó chúng sẽ xử lý hậu quả thế nào?
Có lần Tư Mã Ý từng nói như vậy.
Nếu tôi biến mất thì thế lực này chắc chắn sẽ bị xé tan thành từng mảnh.
Các hào tộc Kinh Châu cũng nhìn thấu điểm yếu ấy rồi nhắm vào mạng sống của tôi sao?
Hay chỉ là nghĩ trước hết phải dập tắt đám cháy trước mắt nên mới làm chuyện này?
Dù ý đồ của các hào tộc là gì thì giờ cũng không còn cần bận tâm nữa.
“Không chặn được thì chết!”
Lữ Bố hét lớn như vậy rồi vung Phương Thiên Họa Kích ngang về phía đám đạo tặc đang chặn đường.
Keng!
“Ư hự ức?!”
Đám đạo tặc không kịp phản ứng với một đòn ấy hầu hết đều chết ngay tại chỗ, nhưng một tên may mắn chặn được đòn của Lữ Bố thì phát ra tiếng kêu thảm thiết rồi lăn lông lốc trên mặt đất.
Đương nhiên tên đạo tặc mất thăng bằng ngã xuống đất thì ngay sau đó bị đòn tiếp theo của Lữ Bố bay tới cướp mất mạng sống.
Và trong lúc Lữ Bố mở đường thì tình cảnh ấy cứ lặp đi lặp lại không ngừng.
Không phản ứng kịp thì chết, dù có may mắn chặn được một đòn thì tư thế cũng sụp đổ, không thể chuẩn bị cho đòn tiếp theo.
Keng!
“Á!”
Lúc ấy kèm theo tiếng vang chói tai thì một tên đạo tặc trước mặt Lữ Bố đột nhiên bay bổng lên không trung rồi vút về phía sau.
…Không phải bị xe tải tông mà người lại bay được như vậy sao.
Rầm rầm rầm─!
“Ư a!”
“Khục!”
Đương nhiên tên đạo tặc bay ngược ra sau đã đè lên đồng bọn của mình rồi cùng chúng ngã lăn ra đất.
Xác nhận được cảnh ấy thì Lữ Bố cười khẩy nói.
“Mọi người đều đang đánh nhau mà sao chỉ có các ngươi nằm ì ra đó?”
“Cái gì mà nhảm nhí… hức!”
Tên đạo tặc định phản bác bằng giọng điệu ngớ ngẩn thì nhìn thấy mặt Lữ Bố liền trợn mắt.
Lữ Bố thu hẹp khoảng cách trong chớp mắt rồi vung Phương Thiên Họa Kích vào đám đạo tặc đang ngã lăn ra đất.
Đám đạo tặc bị chém đôi như cắt đậu phụ rồi biến thành đạo/tặc.
May mà chúng chết vì sốc, nếu không chết ngay mà phải chịu đòn tấn công ấy thì không biết sẽ đau đớn thế nào khi chết.
Chỉ tưởng tượng thôi đã thấy kinh khủng.
Dĩ nhiên cảnh tượng tàn khốc ấy không thay đổi nên tôi khẽ dời ánh mắt sang Tư Dữ.
Trong lúc Lữ Bố mở đường phía trước thì Tư Dữ đang hộ vệ tôi.
Tư Dữ thật sự chỉ tập trung vào việc hộ vệ tôi, cụ thể thì chiến đấu như thế nào…
“…Khốn nạn! Chết…!”
Xoẹt.
Khi đạo tặc bước vào phạm vi tấn công của mình thì không chút do dự chém đứt cổ chúng.
Phải gọi đây là gì đây.
Trong tiểu thuyết fantasy hay võ hiệp có kỹ năng triển khai lãnh địa phải không.
Kẻ địch bước vào lãnh địa thì bị các năng lực siêu nhiên bay tới.
Tư Dữ khi đạo tặc chỉ bước một bước chân vào lãnh địa của mình thì vung Siêu Thiên Kiếm chém chết chúng ngay lập tức.
Lữ Bố không đối phó với những tên không chặn đường nhưng Tư Dữ thì theo nhịp bước chân tôi, giám sát 360 độ mọi hướng.
Có một vấn đề là hành lang nơi đây không quá rộng rãi.
Dù tên đạo tặc may mắn thoát khỏi cuộc tàn sát của Lữ Bố mà bám sát vào tường thì vẫn rơi vào phạm vi tấn công của Tư Dữ.
“Chờ, chờ đã! Tiểu nhân không có ý định hại các ngài…!”
Tên đạo tặc vứt vũ khí để chứng minh mình không có ý chiến đấu nhưng đó là hành động vô nghĩa.
Tư Dữ không màng hắn nói gì vẫn chém đứt cổ hắn.
Người bình thường chắc sẽ do dự một chút nhưng Tư Dữ hoàn toàn không lộ vẻ do dự.
Thật sự không chút khoan nhượng.
Đúng là nhân vật từng chôn sống hàng chục vạn tù binh nước Tần trong lịch sử gốc.
Khi đã đẩy lên được khoảng một nửa thì sao?
Một tên đạo tặc run rẩy hét lớn.
“Làm sao đánh lại được con quái vật như vậy!”
“Tình huống này hoàn toàn không dự đoán được!”
Cuối cùng không chịu nổi nỗi sợ thì tên đạo tặc vứt vũ khí nói.
“Dù tiền có ngon đến đâu thì mạng sống vẫn quan trọng hơn! Ta bỏ cuộc ở đây!”
“Đúng, đúng vậy! Ta cũng vậy!”
Nói xong đám đạo tặc quay ngoắt lưng rồi ép đồng bọn sang một bên bắt đầu chạy trốn.
“Tránh ra! Muốn đánh thì tự các ngươi đánh đi!”
“Ơ, ơ ơ? Chuyện gì vậy! Sao đột nhiên…”
Tình hình trở nên như vậy thì đám phía sau cũng nhận ra có gì đó sai sai nên không khí trở nên kỳ lạ.
Chúng chen lấn ngã nhào, cảnh tượng thật sự hỗn loạn.
Tình huống này cũng không có gì lạ.
Trên chiến trường nơi mạng sống đổi qua đổi lại thì việc chiến đấu đến người cuối cùng là chuyện cực kỳ hiếm.
Chỉ có những đội quân quyết tử khi đất nước sắp diệt vong mới có thể làm vậy.
Lữ Bố quay đầu nhìn tôi rồi hỏi.
“Giờ làm sao?”
Tôi dùng giọng bình thản đáp.
“Chỉ giết những tên vẫn chống cự đến cùng thôi.”
“Ừ.”
Lữ Bố hiểu ý tôi thì vẩy máu dính trên Phương Thiên Họa Kích ra.
“Điên, điên rồi!”
“Mau chạy──!!”
Đám đạo tặc chứng kiến cảnh ấy nghĩ Lữ Bố sắp lao tới nên càng ra sức chạy trốn hơn.
“Ôi chà. Đám này buồn cười thật.”
Lữ Bố nhìn đám đạo tặc chạy tán loạn thì cười khẩy.
Khi đám đạo tặc chạy ầm ầm thì tôi khẽ quay đầu nhìn ra phía sau.
Thi Sơn Huyết Hải (屍山血海).
Xác người chất thành núi, máu chảy thành biển.
Thật ra chưa đến mức ấy nhưng không thể phủ nhận là có rất nhiều người đã chết.
Thời gian để cảm thấy chán nản vì giết quá nhiều người đã qua từ lâu nhưng mỗi lần nhìn thấy cảnh này thì tâm trạng vẫn không thoải mái chút nào, điều đó không tránh được.
……Dù vậy việc vẫn còn cảm thấy khó chịu như thế này cũng là may mắn trong bất hạnh.
Nếu một người hiện đại trở nên thờ ơ với cái chết của con người thì tâm hồn người ấy chắc chắn đã bị mục ruỗng ở đâu đó.
Nghĩ như vậy rồi tiếp tục bước đi thì chẳng mấy chốc đã thấy bên ngoài.
“Ồ, thật sự không sót một tên nào mà chạy hết rồi.”
Lữ Bố thốt lên lời cảm thán rồi nhìn về hướng đám đạo tặc chạy trốn.
Đám đạo tặc vẫn đang ra sức chạy nhanh để rời xa chúng tôi.
Giờ chúng tỉnh ngộ rồi sống lương thiện như dân chúng bình thường thì tốt biết mấy.
Lần này chúng may mắn giữ được mạng nhưng nếu trải qua sự kiện này mà vẫn tiếp tục cướp bóc thì sớm muộn cũng bị quân triều đình tiêu diệt.
Quyết định là do chúng nên hôm nay không cần bận tâm nữa.
Tôi nhớ lại mục tiêu ban đầu là các hào tộc rồi hỏi Lữ Bố.
“Lữ Bố. Ngươi nhớ có để lọt bao nhiêu hào tộc không?”
“Ừm…”
Lữ Bố nghe câu hỏi của tôi thì khẽ nghiêng đầu tính toán.
“Đại khái hai ba tên?”
“Vậy sao?”
“Ừ. Đám chạy trốn đầu tiên.”
Nghe câu trả lời của Lữ Bố thì tôi chìm vào suy nghĩ.
Nếu là hào tộc thì tôi sẽ chạy đi đâu?
Trước hết tôi không nghĩ chúng sẽ cưỡi ngựa chạy trên đường bộ.
Cũng phải thôi vì chúng tôi có con ngựa ấy mà.
Lúc ấy Tư Dữ và Lữ Bố đồng thời nhìn về một hướng.
“…….”
“À, đến rồi.”
───Phì phì.
Ô Truy Mã và Xích Thố Mã.
Hai con ngựa hung tợn mà lần lượt là Hạng Tịch và Lữ Bố thường cưỡi đã hiện ra từ trong bóng tối.
Lữ Bố vuốt ve Xích Thố Mã thì máu dính lên tay mình nên lộ vẻ kinh ngạc.
“Cái gì? Sao lại dính máu?”
Lữ Bố chớp mắt nhìn Xích Thố Mã.
“Ngươi vừa giết ai à?”
Phì phì.
Xích Thố Mã phát ra tiếng hí ngắn như thể khẳng định.
Mà hỏi vừa giết ai chứ.
Cuộc trò chuyện này cũng quá tàn bạo đấy.
Dù sao thì cũng là chuyện đương nhiên.
Bình thường chúng phải yên ổn ở trong chuồng ngựa nhưng đám định xử lý tôi lại để yên những con ngựa xuất sắc như vậy sao?
Dù chúng định giấu ngựa ở đâu đó hay định tự mình cưỡi thì chắc chắn đã động vào.
Và rồi bị hai con ngựa đáng sợ này đập tan tác.
“…….”
───…….
Tư Dữ và Ô Truy Mã chủ nào ngựa nấy, không nói lời nào mà chỉ nhìn nhau.
Ô Truy Mã cũng dính máu khắp người nên chắc cũng vừa xử lý ai đó.
Tóm tắt lại lần nữa.
Các hào tộc chắc chắn biết đến sự tồn tại của Xích Thố Mã.
Chúng có nghĩ rằng mình có thể thoát khỏi sự truy đuổi của Xích Thố Mã, con ngựa chạy được 1.800 dặm (khoảng 700km) một ngày, không?
Ô Truy Mã hiện tại chưa nổi tiếng nên tạm bỏ qua.
Dù là người lạc quan đến đâu cũng không nghĩ vậy đâu.
Nếu đường bộ không được thì đường chạy trốn còn lại chỉ có một.
Trước hết xác nhận tình hình đội hộ vệ đang giao chiến, nếu thấy họ ổn thì đi đến cảng ở hướng nam môn.
Suy nghĩ xong xuôi thì tôi lên con ngựa đi theo Ô Truy Mã và Xích Thố Mã.
Con ngựa tôi đang cưỡi lúc này cũng thông minh thật.
Có nên đặt tên cho nó không nhỉ?
1 Bình luận