101-200

Chương 110: Đối luyện (4)

Chương 110: Đối luyện (4)

Tôi thành công khiến Trương Phi và Mã Siêu đối luyện, xung quanh lập tức có người kéo đến xem.

Những tướng lĩnh đầu tiên nhận ra tiếng ồn và xuất hiện, cùng với binh sĩ đang tận hưởng thời gian rảnh ở doanh trại gần đó cũng lén lút tụ tập dần.

Chỉ trong chớp mắt thao trường đã nườm nượp người, Trương Phi và Mã Siêu nhìn nhau, biểu cảm càng thêm nghiêm túc.

Có nhiều người xem thì tâm trạng cũng khác hẳn.

Trương Phi lộ vẻ hơi khó xử.

“Nếu giờ thua thì xấu hổ kinh khủng…”

“…….”

Trước lời lẩm bẩm của Trương Phi, Mã Siêu im lặng, tay cầm vũ khí siết chặt hơn.

Trương Phi chẳng thèm để ý hành động của Mã Siêu, tiếp tục nói.

“Ngươi bắt đầu mệt rồi phải không?”

“Chừng này thì chẳng là gì.”

“Vậy sao?”

Bản tính thật lộ ra, Mã Siêu cộc lốc đáp thì Trương Phi cười khẩy, lại lao tới.

Keng!

Hai cây thương chạm nhau, tiếng sắc nhọn vang vọng.

Trong mắt tôi thì cả hai vẫn tràn đầy sức sống, nhưng Trương Phi trực tiếp đối đầu với Mã Siêu lại cảm nhận khác.

“Nói chẳng là gì mà sao có vẻ hơi đuối rồi?”

“……!”

Màu xanh lam và đen tuyền tung bay rối loạn, đối luyện giữa Mã Siêu và Trương Phi bắt đầu gay gắt.

Trương Phi giơ cao thương rồi đập từ trên xuống dưới.

Keng──!

“Khự!”

Mã Siêu dùng chuôi thương đỡ đòn Trương Phi, phát ra tiếng rên.

Không phải gậy gỗ mà dùng thương luyện tập thế kia à.

Đối luyện kết thúc thì cây thương này chắc hỏng luôn.

Mã Siêu trụ tốt hơn tưởng tượng, nhưng chênh lệch kinh nghiệm không thể xem thường, em ấy chưa từng chiếm ưu thế trước Trương Phi dù chỉ một lần.

Trương Phi chưa dùng ái binh Trương Bát Xà Mâu mà đã đẩy Mã Siêu đến thế này.

Quả nhiên có lý do Trương Phi được gọi là Vạn Nhân Chi Địch.

Tôi đang thán phục võ lực Trương Phi thì Trương Phi đang đối đầu Mã Siêu đột nhiên quay đầu nhìn tôi chằm chằm.

“Thế này là đủ nhường rồi, kết thúc nhé?!”

“……?”

Trước câu hỏi bất ngờ của Trương Phi, tôi giơ dấu hỏi.

Có phải cố ý hạ thấp thực lực để tạo ấn tượng tốt với tôi, nhường Mã Siêu một chút?

Muốn đấu với Tư Dư đến vậy sao.

Dù sao mức độ này cũng là trải nghiệm tốt cho Mã Siêu, tôi khẽ gật đầu, ý bảo cứ tự nhiên.

Xác nhận hành động của tôi, nụ cười bên miệng Trương Phi càng đậm, bắt đầu dồn ép Mã Siêu mạnh hơn.

Đúng như lời cô ấy nói, đã cố ý hạ thấp thực lực để đấu với Mã Siêu, giờ Mã Siêu thậm chí đỡ đòn cũng khó khăn.

Keng!

Cuối cùng Mã Siêu không chịu nổi công kích của Trương Phi, tư thế sụp đổ, thoáng chốc lảo đảo.

Khoảnh khắc ấy đã quyết định thắng bại.

“Kết thúc.”

“…….”

Trương Phi không phải loại tướng sĩ kém cỏi đến mức bỏ qua sơ hở lộ rõ của đối phương.

Mã Siêu chưa kịp chỉnh lại tư thế thì mũi thương đã kề sát mũi, em ấy thở dài một tiếng.

“Giờ ngay cả ông chú ấy cũng không phải đối thủ của ta, sao lại còn có người như thế này…”

“Ta lợi hại mà.”

Nghe Mã Siêu nói, Trương Phi nhún vai rồi thu thương đang kề sát mũi Mã Siêu lại.

Ông chú ấy là ai.

Chắc là Diêm Hành?

Tôi khẽ mặc niệm cho Diêm Hành, người có lẽ bị Mã Siêu ở Tây Lương đánh cho tơi tả.

“Giờ theo lời hứa, đấu một trận chứ?!”

Trương Phi đắc ý khoe khoang, quay lưng với Mã Siêu, mắt sáng rực hỏi tôi.

Tôi nhìn quanh một lượt.

Trương Liêu và Quan Vũ không biết hợp nhau chỗ nào mà đã trò chuyện thân thiết, Từ Hoảng thì nhắm mắt trầm tư, hình như đang ôn lại đối luyện vừa rồi của Trương Phi và Mã Siêu.

“…Ừ. Không sao…”

Nhìn những người xung quanh thì chẳng có gì nguy hiểm cho tôi, tôi định gật đầu.

“Khoan đã.”

“……?”

Lúc ấy Lữ Bố ngồi cạnh tôi đứng dậy, nhìn Trương Phi.

“Đấu với ai?”

Lữ Bố chen vào cuộc nói chuyện, chắn trước mặt Trương Phi thì nàng lộ giọng nghi hoặc.

“Ta định đấu với hộ vệ của Đại tướng quân.”

“…Với cô nương ấy?”

“Ừ.”

Lữ Bố đứng thẳng chỉ vào Tư Dư rồi lắc đầu, lại ngồi xuống cạnh tôi.

“Ta còn tưởng định khiêu chiến Đinh Lăng.”

Thì ra vì vậy mới chen vào.

Dù là đối luyện thì nếu tôi đấu với hung khí con người này thì đại họa sẽ đến.

Mọi người ở đây sẽ biết rõ nội tạng tôi trông cụ thể thế nào.

Lữ Bố cũng cực kỳ bảo vệ an nguy của tôi như Tư Dư, nên phản ứng với lời thiếu chủ ngữ của Trương Phi cũng chẳng lạ.

“Ừ. Đấu một trận đi. Xem ngươi trụ được bao lâu, thật sự mong chờ.”

“…Cảm giác bị xem thường kinh khủng.”

Trương Phi khẽ nhăn mặt thì Lữ Bố cười khẩy.

“Sao. Không phục thì đấu lại với ta đi?”

“Không phải con nhóc này thật sự…”

“…Con nhóc?”

Quả nhiên là Lữ Bố và Trương Phi, chỉ trong lúc nói chuyện ngắn ngủi đã gầm gừ lẫn nhau.

Hai người tính tình đều cực kỳ nóng nảy, cứ để mặc thì chắc chắn lại đánh nhau.

Trương Phi nhìn Lữ Bố lớn tiếng hô.

“Ngươi nghĩ ta sợ sao? Xông lên đi con nhóc! Lần này ta thắng!”

“Ha! Buồn cười thật! Một lần chưa đủ à, nhân cơ hội này đánh cho tan nát…”

“Dừng lại đi.”

Tôi thở dài, đặt tay lên đầu Lữ Bố đang dần hứng chí.

Lữ Bố bị hành động đột ngột của tôi làm giật mình, cả người cứng đờ.

Tôi không bỏ lỡ khoảnh khắc ấy, tiếp lời.

“Lữ Bố. Lần này ngươi sai rồi. Sao lại đi khiêu khích trước?”

“Đó, đó là…”

Lữ Bố cũng không biết nói gì, mắt đảo liên hồi, lúng túng.

Tôi dùng tâm trạng của phụ huynh có con hư hỏng nói với Trương Phi.

“Ta thay nàng xin lỗi.”

“Ừ… Vậy thì thôi…”

Thấy tôi ra mặt thế này, Trương Phi cũng ngẩn ngơ gật đầu.

“Lời hứa là lời hứa, phải thực hiện. Giờ đấu với Tư Dư chứ?”

“Ừ ừ…”

Trương Phi vẫn còn ngẩn ngơ gật đầu.

“Được rồi.”

Tôi ra hiệu cho Tư Dư đang ở gần, em ấy quan sát toàn bộ cảnh tượng, chậm rãi tiến đến đưa Trương Bát Xà Mâu đang cầm cho Trương Phi.

“Đây là cơ hội hiếm có, đấu hết mình đi. Gần đây Tư Dư hầu như không nhận đối luyện nữa.”

“…Ừ.”

Thật đấy.

Nhận thách đấu một hai ngày thì được, nhưng liên tục như vậy thì ảnh hưởng đến nhiệm vụ hộ vệ, nên Tư Dư giờ từ chối hoàn toàn đơn xin đối luyện.

…Nghĩ lại thì vốn đã thế mà.

Dù vậy khi bắt đầu đại luyện thì em ấy vẫn điều chỉnh theo trình độ đối thủ, nên may mắn.

“Làm tốt nhé.”

Tôi đứng dậy, đưa tay vỗ nhẹ vai Tư Dư.

Tư Dư bình thản gật đầu rồi cùng Trương Phi bước ra giữa thao trường.

Tôi nhìn theo một lúc rồi trở lại chỗ ngồi.

“Này, này… Giận à?”

Lữ Bố vẫn ngồi nguyên chỗ cũ, nhìn chằm chằm quan sát phản ứng của tôi, thân thể hơi co rúm.

Trông như đứa trẻ lo bị phụ huynh mắng, tôi khẽ sinh ý trêu chọc.

“Ngươi nghĩ sao?”

“Ừ ừ…”

Tôi cười hỏi thì mồ hôi lạnh túa ra trên mặt Lữ Bố.

“Đó là… ừm…”

Nhìn Lữ Bố bắt đầu đổ mồ hôi lạnh, tôi trầm ngâm suy nghĩ.

Biểu hiện của Lữ Bố giờ hợp với hình ảnh nào nhỉ.

À.

Giống hệt nam nhân bị bạn gái nói “Thật sự không biết à?”.

Nếu nói ‘Không biết’ thì ‘Phải nói ra mới biết sao?’, nếu nói ‘Xin lỗi’ thì ‘Xin lỗi cái gì?’, chiêu phòng thủ bất khả xâm phạm.

Chỉ ví dụ thôi đã chóng mặt.

Lữ Bố không hiểu tâm tư tôi, hẳn đang cảm nhận được tâm trạng của nam nhân kia.

“…Đó…”

Lữ Bố khẽ run, nhìn tôi như chú sóc con sợ hãi.

Nếu ép thêm nữa chắc Lữ Bố khóc thật, tôi cười đặt tay lên đầu cô ấy.

“……?”

“Không giận.”

Lữ Bố lộ vẻ nghi hoặc trước hành động đột ngột của tôi, nghe lời thì sắc mặt khẽ sáng lên.

“Thật sao?”

“Ừ.”

Tôi xoa đầu Lữ Bố mạnh tay, ý bảo cô ấy lấy lại tinh thần.

“Không giận, nhưng lần sau đừng đi khiêu khích lung tung nữa nhé?”

Tôi cười nói thì Lữ Bố không nói gì, chỉ gật đầu lia lịa.

“Trời ơi. Thiên Hạ Vô Song Lữ Bố tướng quân mà lại thế kia…”

“Chủ công chúng ta xử lý nữ nhân thì…”

“Quả nhiên đáng ngưỡng mộ điểm đó…”

Binh sĩ xung quanh xem cảnh này thì thì thầm với giọng kỳ lạ.

Các ngươi đang nói gì vậy?

“Dự đoán rồi nhưng đông đến vậy…”

Mã Siêu cũng lộ vẻ hoang mang, nói điều gì đó kỳ quặc.

Tôi dời mắt nhìn Trương Phi đang hăng say giao đấu với Tư Dư.

Binh sĩ xem đối luyện xung quanh hứng chí, hô hào vang dội, Trương Phi cũng trông rất vui, miệng nở nụ cười.

Tư Dư thì vẫn như thường lệ.

Biểu cảm vô cảm khiến tôi cũng thấy bình tĩnh lạ lùng.

Mỗi lần nhìn biểu cảm ấy lại thấy tâm trạng kỳ lạ.

Tôi nhìn quanh một lượt rồi gật đầu trước cảnh tượng sôi động.

Ồn ào náo nhiệt thế này thì thật sự hài lòng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!