Tôi theo lời nhờ vả mà dẫn Mã Siêu đi khắp nơi, giải thích sơ lược Lạc Dương vận hành ra sao.
Tôi nói rõ với nàng rằng Lạc Dương khác Tây Lương, nếu dùng nắm đấm giải quyết thì hậu quả sẽ rất nặng nề, đồng thời tóm tắt cách ứng xử ở triều đình.
“Vậy dù có chuyện gì cũng không được dùng sức sao?”
“Không đến mức đó.”
Tôi lắc đầu trước câu hỏi của Mã Siêu.
“Có danh nghĩa thì không sao.”
“Danh nghĩa…”
Nếu hắn đánh trước thì ta đánh lại, ai dám nói gì.
Dù thế nào thì cớ là điều quan trọng.
“Nếu không thì phải có quyền lực áp đảo đến mức đối phương không dám hé răng.”
Ví dụ điển hình là hoàng đế.
Hoàng đế mở miệng thì đó chính là danh nghĩa, là cớ, còn gì phải vấn đề.
Nhưng dù có danh nghĩa mà không có lực lượng thực hiện thì cũng chỉ là vị trí hoa mỹ bề ngoài.
Cấm vệ quân (thân binh hoàng đế) vốn có thì trước kia bị Đại tướng quân Hà Tiến chết dưới tay Thập Thường Thị, Đổng Trác lại hấp thu tàn dư phe Hà Tiến nên tan rã hoàn toàn, thế lực hoàng thất suy yếu nghiêm trọng.
Vì vậy tôi tuyển một phần binh sĩ lập ra cấm vệ quân mới để củng cố sức mạnh cho hoàng đế.
Nhờ đó vị trí hoàng đế giờ đã trở nên tuyệt đối ở Lạc Dương.
Đây mới là hoàng quyền đúng nghĩa.
Cấm vệ quân phụ trách hộ vệ hoàng cung thường do Vệ úy (衛尉) thống lĩnh, nhưng bệ hạ chúng ta không có người tin cậy nên vị trí Vệ úy (衛尉) vẫn còn trống.
Hoàng Phủ Tung và Chu Tuấn, những người trung thành đã được chứng minh, giờ tuổi đã cao, ở nhà hai cửa không ra.
Vệ úy (衛尉) là quan chức gì không rõ?
Tả Trung lang tướng, Hữu Trung lang tướng, các loại Trung lang tướng đều là quan chức nhận lệnh Vệ úy (衛尉) mà hành động.
Vị trí Vệ úy (衛尉) thống lĩnh cấm vệ quân còn trống nên hiện tại cấm vệ quân chỉ có Đại tướng quân là tôi mới chỉ huy được.
Chẳng lẽ cố ý không bổ nhiệm…?
Nếu tôi khẽ tiến cử nhân tài thì bệ hạ sẽ lập tức đặt người ấy vào vị trí Vệ úy (衛尉), nhưng tôi không muốn thế.
Quan chức phụ trách phòng thủ hoàng cung và hộ vệ hoàng đế, Vệ úy (衛尉) chỉ được ban cho người hoàng đế tin tưởng tuyệt đối.
Tôi muốn người ngồi vị trí ấy là kẻ có thể ủng hộ bệ hạ trong mọi tình huống, hơn là đặt người của tôi.
‘Người nào dù tình huống gì cũng đứng về phía trẫm?’
‘Đúng vậy bệ hạ.’
Ký ức lúc trò chuyện với bệ hạ về quan chức.
‘Người ủng hộ trẫm bên cạnh….’
‘…….’
Nghe ý kiến của tôi, bệ hạ trầm ngâm một lúc rồi mở miệng.
‘Chính ở ngay trước mặt trẫm đây.’
‘……?’
Hoàng đế đang trò chuyện với tôi mỉm cười.
‘Thế nào. Có quan chức nào muốn không?’
‘Bệ hạ?’
Ánh mắt đen như hắc diệu thạch nhìn chằm chằm vào mắt tôi lúc ấy, đến giờ tôi vẫn không quên được.
Dù bệ hạ hỏi đùa nhưng nếu tôi đồng ý thì thật sự sẽ vượt qua cả Đại tướng quân, nên tôi vội từ chối.
‘Thần không cần.’
‘Ừm….’
Nghe câu trả lời của tôi, bệ hạ lại trầm ngâm rồi lẩm bẩm.
‘Không tham quyền lực đến thế… Phải nghĩ cách khác thôi.’
‘…Bệ hạ nói gì ạ?’
‘Không có gì.’
Nói vậy mà ánh mắt bệ hạ nhìn tôi vẫn khiến người ta cảm thấy áp lực đến giờ.
Tôi nhìn Mã Siêu đang suy tư gì đó rồi tiếp lời.
“Nếu chưa nắm được thì cứ nói với ta.”
“…Vâng?”
“Nếu có kẻ phiền phức thì nói ta, ta sẽ xử lý riêng.”
Tôi dùng giọng bình thản nói.
“Nếu cố ý tấn công phe ta thì hắn cũng đã chuẩn bị tâm lý rồi.”
“Tiểu nữ là phe Đại tướng quân…?”
Mã Siêu lộ vẻ nghi hoặc trước câu trả lời của tôi thì mắt mở to.
“Ta nói hơi quá? Vậy thì xin lỗi.”
“Không, không phải!”
Thấy tôi hơi ngượng ngùng nói, Mã Siêu vội lắc đầu lia lịa.
“Vậy sao? Thế thì không có vấn đề gì. Kẻ nào phiền phức thì cứ nói hết với ta.”
“……Vâng.”
Mã Siêu cúi gằm đầu chậm rãi gật lên gật xuống.
“Không phải Đại tướng quân sao? Ở đây làm gì thế?”
Lúc ấy giọng nói trong trẻo vang lên bên cạnh, tôi và Mã Siêu đồng thời quay đầu.
Giọng điệu này nghe quen lắm, giống Lữ Bố mà lại không giống.
Tôi quay đầu thì thấy nữ nhân tóc đen cầm trường binh đứng ngẩn ngơ giữa thao trường rộng trong doanh trại.
Lưỡi thương uốn lượn như rắn, phần đầu chia hai ngạnh.
Trường thương dài đến 1 trượng (一丈) 8 thước (八尺).
Thời Hán 1 thước khoảng 23cm, 1 trượng (一丈) là 10 thước, 18 thước tính ra khoảng 4m.
Không phải cầm khúc gỗ mà mỗi lần nhìn đều phải thán phục độ dài khủng khiếp.
Vũ khí khiến người ta nghi hoặc không biết làm sao vung nổi.
Giải thích đến mức này thì chắc đã nhận ra, vũ khí trước mặt chính là Trượng Bát Xà Mâu nổi tiếng.
Nghĩa muội của Lưu Bị, chủ nhân Trượng Bát Xà Mâu, nhìn tôi và Mã Siêu luân phiên rồi nói.
“Ừm… Lại đang dụ dỗ nữ nhân à?”
“Dụ dỗ cái gì…”
Toàn là vu oan.
Ai nghe cũng nghĩ tôi chẳng làm gì ngoài đi dụ dỗ nữ nhân, thành kẻ đào hoa.
Tôi khẽ thở dài hỏi Trương Phi.
“Ngươi mới là người ở đây một mình làm gì?”
Trương Phi buộc tóc đuôi sam, bình thường dính chặt bên Lưu Bị như Quan Vũ, vậy mà giờ lại một mình.
“À. Hỏi tại hạ làm gì à?”
Trước câu hỏi của tôi, phụ kiện thứ hai của Lưu Bị khẽ cười rồi xoay Trượng Bát Xà Mâu dài gấp 2,5 lần chiều cao mình trong không trung.
Liền nghe tiếng gió rít rợn người, bụi đất xung quanh bay mù mịt.
Trương Phi xoay Trượng Bát Xà Mâu một lúc rồi đâm mạnh phần chuôi xuống đất nói.
“Thân thể hơi mỏi nên tập võ một chút.”
“……Vậy sao.”
Tôi giữ vẻ mặt bình thản gật đầu.
Thao trường vốn làm rộng cho mục đích ấy nên chẳng lạ.
Gió Trương Phi tạo ra lắng xuống thì bụi đất mù mịt bay khắp nơi.
Tôi biết cô ấy muốn tạo dáng nhưng thế này thì mắt không nhìn rõ, mong cô ấy kiềm chế chút.
“Ừ, ừm? Sao lại thế này…”
Trương Phi chắc không ngờ tình huống này nên lộ vẻ kinh ngạc quay đầu.
Càng nhìn càng thấy giống Lữ Bố.
Lấy đi chút lực từ Lữ Bố thêm chút trí tuệ thì chính là Trương Phi.
Tôi nghĩ linh tinh trong lúc nhìn bụi đất trông chẳng lành mạnh chút nào.
“Chủ nhân. Đứng sau em.”
Lúc ấy Tư Dư lên tiếng với tôi.
Tôi gật đầu theo lời Tư Dư rồi bước ra sau lưng nàng.
Tư Dư liếc mắt xác nhận tôi đã đứng sau rồi rút Siêu Thiên Kiếm trên lưng.
Ta nghĩ em ấy định vung chém nên trợn mắt nhìn thì Tư Dư vung ngang Siêu Thiên Kiếm lớn.
…Nói vậy chứ thực tế động tác vung kiếm của Tư Dư mắt thường không thấy nổi.
Chỉ vừa cầm kiếm lên thì gió lớn nổi lên, bụi đất xung quanh bay hết sang hướng khác.
Tư Dư hai tay cầm Siêu Thiên Kiếm, mặt không biểu cảm thu kiếm lại.
“…….”
Tôi thì không sao nhưng Trương Phi đứng chính diện thì không may mắn vậy.
Tư Dư tạo gió thổi bụi thì bụi do chính Trương Phi tạo ra bay thẳng vào mặt cô ấy.
Có nên gọi là tự làm tự chịu không.
Đã bảo đừng làm trò rồi…
Trượng Bát Xà Mâu dài hơn 4m xoay vù vù là cảnh tượng khiến người thường phải thán phục, nhưng tôi đã chứng kiến vô số võ lực áp đảo từ trước nên chẳng ngạc nhiên.
Có lẽ do có Hạng Vũ và Lữ Bố bên cạnh nên ngưỡng chịu đựng của tôi cao hơn rất nhiều.
Thường gọi là ngưỡng chịu đựng tăng cao.
Dù sao thì Trương Phi trúng bụi chính diện nên ngẩn ngơ nhìn Tư Dư.
“Vân Trường tỷ tỷ nói nếu cô nương ra tay thì chết, ta còn tưởng đến mức nào…”
Có lẽ đã chứng kiến một chiêu của Tư Dư mà tôi chưa thấy?
“…Thật sự vượt tưởng tượng.”
Trương Phi lẩm bẩm vậy rồi khẽ run như lạnh người.
“Đại tướng quân! Tại hạ đấu với cô nương một lần thôi được không?!”
“…?”
Trương Phi đột nhiên mắt sáng rực hỏi tôi.
“Vân Trường tỷ tỷ gọi cô nương là Cổ Kim Vô Song (古今無雙) là có lý do!”
Ồ. Quan Vũ tự tôn cao ngất vậy mà lại gọi đến thế?
Cổ (古).
Kim (今).
Hợp lại là Cổ Kim (古今).
Từ chỉ quá khứ và hiện tại, cộng với Vô Song (無雙) nghĩa là không ai địch nổi, tạo thành thành ngữ Trương Phi nói.
Cổ Kim Vô Song (古今無雙).
Quan Vũ gọi Tư Dư như vậy nghĩa là thừa nhận em ấy ít nhất ngang hàng với người được gọi Sở Bá Vương ở thế gian này.
Trong sử Trung Quốc Hạng Vũ quá áp đảo nên các tác phẩm dựa trên Tam Quốc có gọi Lữ Bố là Thiên Hạ Vô Song (天下無雙) nhưng chưa từng gọi Cổ Kim Vô Song (古今無雙).
Trương Phi mắt đỏ nhạt hơn Lữ Bố một chút lấp lánh, cầu xin tôi.
“Chỉ một lần thôi! Cho đấu một lần được không?”
“…….”
Thật sự càng nhìn càng thấy hành động giống Lữ Bố.
Tôi dời mắt nhìn Tư Dư một cái.
Tư Dư như mọi khi không nói gì, lặng lẽ tập trung hộ vệ tôi.
“Không sao, nhưng có một điều kiện.”
“Ừ? Gì vậy?”
“Đấu với Mã Siêu một trận.”
Trương Phi và Mã Siêu cùng có mặt, sao không tái hiện cảnh trong Diễn Nghĩa một lần.
Trước đề nghị của tôi, Trương Phi ngẩn ngơ nhìn Mã Siêu bên cạnh.
“…Mã Siêu? Cô nương ấy?”
“Ừ.”
“……Không sao.”
Trương Phi nghiêng đầu một cái rồi chậm rãi gật.
Mã Siêu bị chỉ định đột ngột thì lộ vẻ hoảng hốt.
“Tiểu, tiểu nữ sao?”
“Không muốn thì không cần.”
Nói vậy tôi nhìn thẳng vào mắt Mã Siêu.
“Nhưng Mã Đằng cứ khen võ nghệ ngươi xuất chúng, ta muốn xem một lần.”
“……Tiểu nữ sẽ cố gắng!”
“Cảm tạ.”
Tôi cảm ơn Mã Siêu.
“…Quả nhiên là dụ dỗ.”
Trương Phi nhìn cảnh ấy chỉ lộ vẻ mơ hồ.
0 Bình luận