101-200

Chương 162: Lưu Biểu (3)

Chương 162: Lưu Biểu (3)

Khi tôi hỏi Lưu Biểu sẽ ứng phó thế nào với thế lực của tôi thì Gia Hủ và Tuân Du không chút do dự đáp lại.

“Chỉ có Hợp Tung Sách mà thôi.”

“Hợp Tung Sách?”

“Vâng.”

Tôi hỏi lại thì Gia Hủ bình thản gật đầu.

“Lưu Biểu chắc chắn sẽ liên hợp với các thế lực khác để từ bốn phương ép chúng ta.”

“Ừm…”

“Và các thế lực khác ấy có khả năng cao sẽ là Tào Tháo và Viên Thiệu.”

Tôi gật đầu như thể nghe có lý.

Lại một lần nữa vô tình rơi vào tình huống hỏi xem liệu có đối đầu với tôi hay không.

Nếu tình hình diễn ra đúng như Gia Hủ và Tuân Du dự đoán thì mọi chuyện sẽ trở nên rất phiền phức.

Tôi hỏi ý kiến.

“Vậy thì nên làm thế nào đây?”

“Trước hết thì thế lực của Viên Thiệu không cần lo lắng quá nhiều.”

Tôi đại khái đoán được lý do Gia Hủ lại trả lời tự tin như vậy.

“Vì Công Tôn Toản đúng không.”

“Vâng.”

Viên Thiệu và Công Tôn Toản sau khi tôi phái sứ giả khuyên giải lần trước bảo họ ngừng chiến thì đã duy trì trạng thái hòa bình trong chốc lát.

Trong khoảng thời gian hòa bình ngắn ngủi ấy cả hai đều không ngừng chuẩn bị cho chiến tranh.

Viên Thiệu đã dẹp yên các hào tộc gây nội loạn để đáp lại Công Tôn Toản.

Công Tôn Toản thì lại vắt kiệt dân chúng của mình để tích trữ tối đa vật tư quân sự.

U Châu thường được nhận thức là vùng đất xấu nơi man di ngày nào cũng kéo đến xâm nhập.

Nhưng thực tế U Châu không phải là vùng đất tệ hại đến mức ấy.

Cũng có rất nhiều lưu dân chạy nạn khỏi tình hình hỗn loạn trung nguyên đổ về giống như Từ Châu hay Thanh Châu.

Đất đai bằng phẳng giống Ký Châu nên giao thông cũng không tệ.

Chỉ cần nhìn Bắc Kinh, kinh đô của Trung Quốc hiện đại, nằm ở U Châu là đủ biết yếu tố địa lý không tệ đến mức nào.

Câu nói “chiếm được Hà Bắc thì coi như thống nhất thiên hạ” không phải tự dưng mà có.

Tinh Châu cũng nằm gần Hà Bắc nên cũng không tệ sao?

Tinh Châu là rác rưởi.

Từ đầu Tinh Châu đã là vùng đất dân số ít hơn hẳn những nơi khác.

Thời Loạn Khăn Vàng thì dân số Tinh Châu thế nào.

Hộ khẩu 11 vạn hộ, dân số 70 vạn người.

Dù có ba Tinh Châu gộp lại cũng không bằng một quận Nam Dương thuộc Kinh Châu (hộ khẩu 50 vạn hộ, dân số 250 vạn người)?

Vùng đất rác rưởi này…

Ngoài việc quân sự mạnh nhờ chiến đấu thường xuyên với man di thì không có điểm tốt nào cả.

Ngay cả quan viên cao cấp cũng có thể chết bất cứ lúc nào ở cái vùng điên rồ này thì còn mong đợi gì nữa…

Dù sao thì Công Tôn Toản đang thống trị U Châu vừa đến mùa xuân, thời tiết ấm lên lập tức tuyên chiến với Viên Thiệu rồi lại kéo quân đánh tới.

Viên Thiệu cũng không phải kiểu chịu ngồi yên nên bắt đầu phản công.

Hiện tại Ký Châu và U Châu đã trở thành chiến trường nơi quân Công Tôn Toản và quân Viên Thiệu ngày nào cũng giao tranh.

Tôi vuốt cằm rồi nói.

“Công Tôn Toản đang nghiến răng nghiến lợi với Viên Thiệu nên khả năng hòa hoãn là không có…”

Tôi không biết chi tiết lý do Công Tôn Toản nghiến răng nghiến lợi nhưng sau khi Viên Thiệu hấp thu thế lực Hàn Phúc thì quan hệ hai bên thực sự rạn nứt nên chắc liên quan đến chuyện đó.

Rốt cuộc nội dung mật thư Viên Thiệu gửi cho Công Tôn Toản là gì nhỉ.

Không có ghi chép nên chỉ càng thêm tò mò.

Tuân Du nghe tôi lẩm bẩm thì nói.

“Hiện tại Viên Thiệu và Công Tôn Toản chưa phân thắng bại, cả hai đều liên tục ăn miếng trả miếng nên dù Lưu Biểu có nhận được quân viện trợ thì quy mô cũng sẽ rất nhỏ.”

Nên xem đây là điều may mắn sao.

Công Tôn Toản có lẽ đã học được gì đó từ trận chiến với Khúc Nghĩa trước đây nên tiếp tục kiểu trao đổi một ăn một của đàn ông thực thụ, mình ăn một đòn thì đối phương cũng phải ăn một đòn.

Tôi đang nhớ lại lịch sử gốc thì đột nhiên nảy sinh nghi vấn nên hỏi Tuân Du.

“Hiện tại thế lực đối đầu với Công Tôn Toản chỉ có Viên Thiệu thôi sao?”

“Là ý gì… À.”

Tuân Du hỏi lại với vẻ nghi hoặc rồi như chợt hiểu ra liền gật đầu.

“Vâng. Tàn dư của Lưu Ngu đã bị thế lực chúng ta hấp thu.”

“Gần đây man di nội bộ cũng hỗn loạn, không rõ vì lý do gì.”

“Ừm? Man di?”

Nếu là đám ở vùng U Châu thì chắc là Ô Hoàn tộc và Tiên Ti tộc.

Trong lịch sử gốc Viên Thiệu đã kéo tàn dư của Lưu Ngu và man di vào để tấn công Công Tôn Toản nên tình hình này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán.

Thế lực Viên Thiệu, tàn dư Lưu Ngu, cộng thêm man di mà Viên Thiệu kéo vào.

Ba bên hợp sức đồng thời đánh ba hướng nên Công Tôn Toản mới liên tục rối loạn tinh thần.

Vậy thì chiến tranh sẽ diễn ra thế nào đây?

Tuân Du nói tiếp.

“Gần đây tình trạng man di va chạm lẫn nhau xảy ra thường xuyên.”

“…….”

Tôi im lặng.

Thường thì nhắc đến man di người ta sẽ nghĩ đến kỵ binh tung hoành trên thảo nguyên rộng lớn nhưng thực tế đám đó là lũ điên cưỡi ngựa cả trên núi.

Tiên Ti tộc và Ô Hoàn tộc vốn được đặt tên vì lấy Tiên Ti sơn và Ô Hoàn sơn làm căn cứ nên không có gì lạ.

Thực ra đám này vốn là một dân tộc gọi là Đông Hồ (東胡) nhưng bị Hung Nô ở nhà bên cạnh đánh cho tan tác rồi diệt vong.

Sau đó qua thời gian phân tán thành nhiều nhánh.

Hung Nô đúng là lũ côn đồ.

Và lũ đó thường xuyên cướp bóc là vấn đề.

Nhà Hán lấy danh nghĩa ban ơn huệ cho đám Hung Nô ngu ngốc ấy mà hàng năm gửi quà tặng nhưng thực chất chỉ là cống nạp.

Đã gọi là quà tặng thì sao lại kèm theo công chúa gả đi chứ?

Nhưng nhà Hán cũng không chịu ngồi yên nên cuối cùng phân liệt Hung Nô thành Bắc Hung Nô và Nam Hung Nô, làm suy yếu thế lực đáng kể.

Hiện tại Hung Nô so với thời kỳ huy hoàng ngày xưa thì chỉ còn mức chân lông hổ.

Trung Quốc muốn giao thương quy mô lớn với khu vực châu Âu xa xôi thì trước hết phải giải quyết vấn đề man di.

Con đường giao thương nối với Tây Lương bị đám như Tiên Ti tộc chặn lại.

Con đường nối với Ích Châu thì bị Nam Man tộc nổi tiếng với Thất Túng Thất Thả chặn lại. [note89601]

Tôi khẽ rên.

“Ưm…”

“Ngài đang có điều gì phiền muộn sao?”

“Không, không có gì.”

Nếu đám man di bận rộn đánh nhau với nhau thì rõ ràng là tin đáng mừng.

Vậy mà sao lại có dự cảm bất an thế này.

Nghĩ rằng chỉ là lo xa nên tôi cố xua tan tạp niệm rồi lại mở miệng.

“Nếu không cần lo Viên Thiệu thì Tào Tháo thì sao?”

“Điều đó có thể để tại hạ nói không ạ?”

Tư Mã Ý nghe tôi hỏi thì chen vào cuộc trò chuyện.

“Ta thì không sao…”

Tôi nói với vẻ ngẩn ngơ rồi khẽ nhìn Gia Hủ và Tuân Du.

“Thần chỉ tuân theo ý kiến của chủ công.”

“Thần cũng tò mò ý kiến của vị tiểu mưu sĩ nhà ta lắm.”

Gia Hủ nhắm mắt khẽ cúi lưng.

Tuân Du cong mắt mỉm cười.

Phản ứng không tệ nên tôi gật đầu.

“Vậy thì nói xem nào.”

“Hừm hừm, vậy thì nghe kỹ nhé.”

Tư Mã Ý khẽ hắng giọng rồi nói ra ý kiến của mình.

“Tiếc là Tào Tháo không phải ở tình thế rảnh rỗi như Viên Thiệu.”

“Vậy sao?”

“Vâng.”

Tư Mã Ý nói tiếp.

“Dù gì thì Công Tôn Toản đánh rất tốt nên đã giữ chân Viên Thiệu hoàn toàn nhưng vấn đề là xung quanh Tào Tháo không có kẻ địch đáng kể nào cả.”

“…….”

“Viên Thuật đã mất hết thế lực bị đuổi về Giang Đông thì không cần nhắc đến.”

“Còn kẻ địch duy nhất thì chỉ có Dự Châu Thứ sử Khổng Trụ và Từ Châu Thứ sử Đào Khiêm nhưng cả hai đều không dám tấn công thế lực Tào Tháo.”

Đúng vậy.

Dự Châu Thứ sử Khổng Trụ hiện tại ngay cả việc ổn định Dự Châu, nơi mình nhậm chức, còn chưa làm được.

Chắc là do tàn dư của Trương Giác, tức Khăn Vàng, đang níu chân hắn.

Khăn Vàng có những thời điểm thể hiện sự nhất quán gần như tuyệt đối và đây chính là một trong số đó.

Quân triều đình thì dù có chuyện gì cũng không tha.

Khi đi qua Dự Châu thì chúng bất ngờ xuất hiện đánh một đòn rồi biến mất.

Thần xuất quỷ nhập đến mức Dự Châu Thứ sử cũng không làm gì được, tôi có nghe nói vậy.

Quy mô của chúng không lớn đến mức có thể huy động nhiều binh lực nhưng đủ để kìm hãm hành động của Dự Châu Thứ sử.

Từ Châu Thứ sử Đào Khiêm?

Tên đó cũng thỉnh thoảng xâm phạm lãnh thổ Tào Tháo nhưng lần nào cũng bị Tào Nhân chặn lại nên không thu được lợi lộc gì.

Từ đầu khi xảy ra Từ Châu đại thảm sát thì hắn chỉ biết chịu trận nên cũng không có gì lạ.

Với Công Tôn Toản thì chắc chắn rất bực bội.

Đồng minh thì không thể xuyên thủng nổi một Tào Tháo mà liên tục thất bại…

Tóm lại như vậy thì thế lực có thể kiềm chế Tào Tháo thực sự không có.

Trong lịch sử gốc thì có Lưu Bị và Lữ Bố nhưng cả hai giờ đang ở dưới trướng tôi.

“Để đề phòng thì nên bố trí một đạo binh biệt động riêng ở hướng Tào Tháo sao?”

“Vâng. Chỉ có cách đó thôi ạ.”

Tôi gật đầu.

“Vậy thì phải làm thế thôi.”

Cẩn thận không bao giờ thừa.

Tôi vẫn chưa thể hoàn toàn tin tưởng Tào Tháo sẽ hành động thế nào.

“Chủ công.”

Lúc ấy Gia Cát Lượng gọi tôi.

Tôi khẽ dời ánh mắt đối diện đôi mắt trắng của Gia Cát Lượng.

“Sao vậy?”

“Thần đã quan sát suốt mà thấy chủ công vẫn chưa thể hoàn toàn tin tưởng vào Tào Tháo.”

“…….”

Con bé chỉ đúng luôn.

Đúng vậy.

Tào Tháo đến giờ vẫn thể hiện hành động thân thiện với tôi nhưng nếu hỏi có thật sự tin tưởng giao lưng cho cô ta thì tôi chỉ có thể hơi nghiêng đầu.

Khi tôi không phủ nhận ý kiến của con bé thì Gia Cát Lượng nói tiếp.

“Sao không thử gửi một phong mật thư cho Tào Tháo xem?”

“Mật thư?”

Tôi hỏi lại.

“Nếu trong lòng vẫn còn lòng theo nhà Hán thì chắc chắn sẽ chấp nhận đề nghị của Đại tướng quân.”

“Ừm…”

“Nhưng nếu Tào Tháo không theo mà tấn công Đại tướng quân thì chính là kẻ địch.”

Gia Cát Lượng nói vậy rồi dùng quạt lông trắng khẽ che miệng mỉm cười.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Thất Túng Thất Thả: điển tích về việc Gia Cát Lượng bắt – thả Mạnh Hoạch (một trong những thủ lĩnh của cuộc nổi dậy ở vùng Nam Trung, phía nam của Thục Hán thời Tam quốc) 7 lần
Thất Túng Thất Thả: điển tích về việc Gia Cát Lượng bắt – thả Mạnh Hoạch (một trong những thủ lĩnh của cuộc nổi dậy ở vùng Nam Trung, phía nam của Thục Hán thời Tam quốc) 7 lần