101-200

Chương 187: Hào tộc Kinh Châu (4)

Chương 187: Hào tộc Kinh Châu (4)

Đại tướng quân sau khi đuổi Lưu Biểu đi thì ngày nào cũng phát hiện sai phạm, siết chặt cổ họng các hào tộc Kinh Châu.

Những hào tộc đã lập kế sách đối phó với Đại tướng quân tụ họp ở một nơi khác với lần trước để nghe xem kế hoạch tiến triển thế nào.

“Hừm… Ngũ Thạch Tán bị từ chối sao.”

Khi nam nhân lẩm bẩm như vậy thì người mang thông tin về gật đầu.

“Vâng. Có vẻ đã chạm đến tâm can Đại tướng quân rồi.”

“…….”

“Không biết hắn nói gì nhưng Đại tướng quân lập tức cứng mặt ra lệnh đuổi khách.”

“Chậc.”

Nam nhân chép miệng.

“Ta tin tưởng giao việc cho hắn vì hắn tự tin ra mặt, vậy mà lại chỉ khiến Đại tướng quân thêm cảnh giác.”

Một người khác nghe lời nam nhân thì nói bằng giọng như đã đoán trước.

“Ta đã nói rồi mà. Đám chỉ biết nói to thì không đáng tin.”

“…….”

Nam nhân cân nhắc lời nói một lát rồi hỏi với vẻ tò mò.

“Tên chúng ta phái đi giờ ra sao?”

Người được hỏi nhún vai đáp.

“Bị Đại tướng quân để mắt đến thì làm sao sống yên lành được.”

“…….”

“Hiện giờ hắn đang đóng cửa trong phủ đệ, không dám ló mặt ra ngoài.”

“Vậy sao.”

Nam nhân nhận được thông tin thì xem như chuyện nhỏ.

Một hào tộc bị Đại tướng quân xử lý thì chẳng ảnh hưởng gì đến hắn.

Hiện tại chỉ vì tình hình nên tạm thời tụ họp, bình thường chúng vẫn đối đầu nhau để tranh giành lợi ích.

Tin một đối thủ tương lai bị loại bớt thì với chúng lại là chuyện đáng mừng.

“Nhưng việc từ chối Ngũ Thạch Tán thì thật sự bất ngờ.”

Nam nhân sắp xếp suy nghĩ rồi lẩm bẩm.

Dù là người đầu óc nhanh nhạy đến đâu thì cũng khó cưỡng lại sự hiếu kỳ mà thử một lần chứ.

Với lực lượng tình báo của Đại tướng quân thì hẳn đã biết công hiệu Ngũ Thạch Tán không phải giả, vậy tại sao lại từ chối thì không hiểu nổi.

‘Có lẽ biết tác dụng phụ rồi chăng.’

Việc khiến đầu óc thanh tỉnh, cảm giác như thoát khỏi mọi ràng buộc trần thế thì không phải giả, nhưng những kẻ dùng Ngũ Thạch Tán hành xử kỳ lạ thì chỉ người trong cuộc mới biết.

Da dẻ yếu đến mức chỉ một chút ma sát khi mặc quần áo cũng chịu không nổi, thời gian trôi qua thì lại trở nên ám ảnh Ngũ Thạch Tán một cách bất thường, nếu trạng thái ấy kéo dài thì thường bị phát hiện chết bất đắc kỳ tử ở đâu đó.

Thông thường chúng lang thang trên núi tìm nguyên liệu Ngũ Thạch Tán rồi chết, nhưng dù không phải vậy thì kẻ dùng Ngũ Thạch Tán cũng thổ huyết ngã quỵ, không sống lâu được.

Nếu bản thân không tận mắt chứng kiến cảnh ấy thì cả đời cũng không tin vào tác dụng phụ của Ngũ Thạch Tán, thứ được gọi là linh dược.

“Vậy giờ phải làm sao đây…”

Thấy Đại tướng quân từ chối Ngũ Thạch Tán, thứ được xem là linh dược xuất chúng, thì hắn là người cẩn thận hơn dự đoán rất nhiều.

Vụ Ngũ Thạch Tán có thể bị xem là hành vi lệch lạc của một hào tộc non nớt, nhưng chắc chắn đã khiến Đại tướng quân thêm cảnh giác.

Giờ những thủ đoạn nửa vời chỉ khiến mạng sống chúng ngắn lại mà thôi.

Lúc ấy có một ý kiến vang lên từ xung quanh.

“Đã đến nước này thì chúng ta cũng phải liều mạng thôi chứ?”

“…Ý gì vậy.”

Khi nam nhân quay đầu thì người đầu tiên mang thông tin về lộ vẻ mặt không quan trọng.

“Đứng yên cũng chết, phản kháng cũng chết.”

“…….”

“Vậy ít nhất phải thử làm gì đó rồi mới chết thì đỡ uổng.”

Hành động đại đảm ấy như chứng minh hắn đã thống trị một vùng lâu dài bằng đủ loại tham nhũng.

Kẻ ấy chậm rãi nhìn quanh.

“Nhìn những khuôn mặt tụ họp ở đây thì toàn đám ngoan cố còn sót lại, chắc không có kẻ nào động lòng khác chứ?”

Có kẻ cho vay nặng lãi ác độc, tăng nợ để cướp đoạt tài sản của kẻ yếu thế; có kẻ buôn lậu dùng đường thủy bí mật để nhập hàng rồi thu lợi bất chính; có kẻ bán hàng thiết yếu với giá cắt cổ khiến dân oán than; có cả quan tham nhận hối lộ che giấu tội phạm.

Tất cả đều từng một phen no nê ở lĩnh vực của mình, với Đại tướng quân thì chém đầu là chém, chẳng có lý do gì để chấp nhận hàng phục.

Dù có miễn cưỡng chấp nhận thì sau khi xong việc cũng sẽ bị xử lý theo kiểu thỏ chết chó chạy.

Đám ở đây cũng không ngu nên đều hiểu rõ điều đó.

“Khi phải đặt cược thì phải đặt lớn, muốn bắt hổ thì phải vào hang hổ.”

Người nói tiếp quay đầu hỏi nam nhân chủ trì cuộc họp.

“Ngươi định làm sao?”

“…Ta vốn muốn xử lý an toàn, nhưng không còn cách nào khác.”

Nam nhân lộ vẻ bất đắc dĩ rồi mở miệng.

“Chết kiểu này hay kiểu khác cũng thế cả, vậy thì ít nhất phải thử đánh cược một phen chứ.”

Nghe lời nam nhân thì các hào tộc không thể không đồng tình.

Sau khi cuộc họp kết thúc, chẳng bao lâu sau một bức thư chứa đựng một nội dung được gửi đến Đại tướng quân.

Nội dung rất đơn giản.

Chúng chuẩn bị mở một yến tiệc long trọng, nên sớm muộn sẽ mời Đại tướng quân đến dự, chỉ có mỗi câu ấy được viết.

───────────

“Đám này chủ động ra tay trước rồi.”

Tôi nhìn thư mời từ đám hào tộc đang bị tôi để mắt đến mà lẩm bẩm.

Dù sao thì mắt nhìn cũng tốt thật.

Nếu thêm chút thời gian nữa là có thể bắt gọn cả đám.

Tôi đang suy nghĩ cách ứng phó thì khẽ quay đầu gọi Gia Hủ đang ở gần.

“Gia Hủ.”

“Ngài gọi ạ.”

Nữ nhân với vẻ mặt điềm tĩnh đến mức khiến người ta tưởng nhầm không có cảm xúc đáp lại lời gọi của tôi.

Gia Hủ Văn Hòa (賈詡 文和).

Trong Tam Quốc Chí chính sử, mọi kế sách ông đề xuất chưa từng thất bại nên hậu thế đánh giá rất cao.

Sau khi Đổng Trác chết, trong tình thế nguy cấp vẫn nghĩ ra kế khiến Vương Doãn và Lữ Bố bị đánh bại, cùng với Trương Tú (張繡), lúc ấy thế lực không thể so sánh, đe dọa tính mạng Tào Tháo.

Trong giới hâm mộ Tam Quốc thì nổi tiếng với kế sách khiến Điển Vi (典韋), hộ vệ của Tào Tháo, và con trai cả Tào Ngang (曹昻) chết.

Vậy mà vẫn sống thọ dưới trướng tên điên Tào Phi (曹丕) thì cách xử thế của Gia Hủ quả thật không ai sánh bằng.

Nghĩ đến việc Trương Tú (張繡), người cùng ông giết Tào Ngang, bị Tào Phi suốt ngày mắng chửi rồi tự sát thì đúng là khác nhau một trời một vực.

Cụ thể thì mắng thế nào nhỉ?

“Nó giết huynh ta mà sao vẫn còn mặt mũi nhận bổng lộc của phụ thân ta thế kia?” hay đại loại vậy?

……Ừm, từ Tào Tháo lại sinh ra đứa con như vậy sao?

Chỉ tưởng tượng thôi đã thấy đáng sợ.

Tôi phe phẩy bức thư trong tay rồi hỏi Gia Hủ.

“Hào tộc Kinh Châu nói sẽ mở yến tiệc rất long trọng rồi mời ta đến dự, ta nên ứng xử thế nào?”

“…Có hai cách ạ.”

Gia Hủ nhận câu hỏi của tôi thì suy nghĩ một lát rồi đáp.

“Một là nhận lời mời hào tộc, tham dự yến tiệc; hai là từ chối lời mời rồi tiếp tục siết chặt cổ họng chúng.”

Giải thích đơn giản rõ ràng đến mức ai cũng hiểu.

“Sự khác biệt giữa hai cách?”

“Nếu nhận lời mời thì có thể gặp nguy hiểm nhưng sẽ xử lý hào tộc nhanh chóng; nếu từ chối thì bản thân không gặp nguy hiểm nhưng việc xử lý hào tộc sẽ mất thời gian.”

“Xử lý hào tộc mất thời gian?”

“Vâng.”

Khi tôi hỏi với giọng nghi hoặc thì Gia Hủ gật đầu đồng tình.

“Nếu Đại tướng quân từ chối lời mời thì chúng sẽ lập tức gây rối nội bộ Kinh Châu.”

“…….”

“Hoặc tụ tập tư binh nổi loạn, hoặc thu gom tài sản chạy trốn đâu đó, dù không đe dọa được chúng ta nhưng sẽ gây phiền phức.”

…Cả hai cách đều phiền phức như lời Gia Hủ nói.

Hiện tại Kinh Châu chưa hoàn toàn nằm trong tay tôi nên nếu đám nổi loạn trốn sau tường thành cố thủ thì rất phiền; dù chúng thu gom tài sản chạy trốn thì miễn là chưa rời khỏi Trung Quốc thì sớm muộn cũng gặp lại, lúc ấy chúng lại bám víu lấy chân tôi.

“Khi tham dự yến tiệc thì có thể gặp nguy hiểm là ý gì?”

“Rất đơn giản ạ.”

Khi tôi hỏi tiếp thì Gia Hủ dùng giọng bình thản đáp.

“Chúng giờ đã liều mạng, sẽ tìm cách hại Đại tướng quân.”

“…….”

Nói cách khác là có thể bắt tại trận hoặc chặt đầu hào tộc.

Như vậy sẽ không có phản ứng từ các hào tộc khác nên quả là đề nghị hấp dẫn.

Gia Hủ nhìn tôi bằng đôi mắt xanh thẳm như chứa đựng cả biển cả.

“Đại tướng quân muốn chọn cách nào ạ?”

Tôi nhìn cô ấy rồi đột nhiên thấy buồn cười.

Muốn hại tôi sao?

Thật sự rất mong chờ xem chúng sẽ làm gì.

Trừ phi dùng yêu thuật gọi sét đánh thì tôi không có khả năng chết.

Trong Tam Quốc Chí thì yêu thuật sư tiêu biểu là Trương Giác cũng không gọi được sét.

……Nếu sét thật sự đánh xuống thì tôi đành chết oan uổng thôi.

Nhưng chuyện đó không xảy ra nên quyết định của tôi đã định sẵn rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!