101-200

Chương 182: Thành Tương Dương (8)

Chương 182: Thành Tương Dương (8)

Để ổn định Kinh Châu, tôi bắt đầu chính thức sắp xếp nội bộ.

Như đã nhắc trước đó, không chỉ sửa đổi biên chế binh sĩ mà còn ra lệnh triệu tập các hào tộc nổi tiếng ở Kinh Châu.

Trước hết tôi đặt vấn đề đầu tiên là biên chế quân đội rồi nhìn Chu Du đến báo cáo với mình.

Tóc tổng thể ngắn hơn cả Tư Dữ một chút là kiểu tóc ngắn nhưng có lẽ vì muốn tạo phong cách nên phần tóc bên trái được chải chuốt gọn gàng để dài đến gần xương quai xanh trông rất ấn tượng.

Thêm vào đó đôi mắt màu lam nhạt gợi nhớ bầu trời trong xanh cùng với ánh mắt trí thức khiến tôi hiểu lý do Chu Du được gọi là Mỹ Chu Lang.

Nếu tóm tắt ngoại hình Chu Du bằng một câu thì nên so sánh thế nào đây.

Trong các tác phẩm sáng tác thỉnh thoảng có nhân vật nữ nhận được lời tỏ tình từ cùng nữ giới đến mức đáng ngờ phải không.

Chính xác là kiểu người đó.

Tôn Sách có sức hút tương tự nhưng vì tóc dài nên kém hơn một chút còn Chu Du thì thật sự không thể chê vào đâu được.

…Dù là lời nói hơi xấu xa nhưng còn có sự khác biệt về vóc dáng nữa.

Dù sao Chu Du đến báo cáo về biên chế quân đội thì hành lễ một lần với tôi và tôi cũng tiếp nhận cô ấy một cách bình thường.

Vấn đề bắt đầu từ sau đó.

“…….”

“…….”

Sau khi chào hỏi xong, giữa Chu Du và tôi bắt đầu lan tỏa không khí gượng gạo.

Thực ra cũng là chuyện đương nhiên.

Giữa hai người không có điểm chung gì mà trò chuyện thân mật thì mới lạ.

Chu Du lộ vẻ đang suy nghĩ xem nên mở lời thế nào và tôi cũng chẳng khác gì mấy.

Chỉ cần nhìn thôi cũng đủ khiến đàn ông mất hết ý chí chiến đấu, ngoại hình tràn đầy tính thuyết phục.

Hướng khác nhau nhưng cảm giác giống hệt lần đầu gặp Điêu Thuyền khiến tôi không dám mở miệng tùy tiện.

Lúc này đáng lẽ Tôn Sách phải đóng vai trò cầu nối thì cô ấy đang làm gì ở đâu vậy.

Tôi mở miệng hỏi.

“…Nhìn dáng vẻ ngươi thì có vẻ không ngờ sẽ gặp riêng ta nhỉ.”

“…….”

“Ta nghe nói Tôn Sách giúp đỡ công việc của ngươi nhưng Tôn Sách đi đâu rồi?”

Chu Du nghe câu hỏi của tôi thì lộ vẻ kinh ngạc.

“…? Đại tướng quân cũng không biết gì ạ?”

“Hửm?”

“Nàng nói có việc gấp đột nhiên nhớ ra rồi rời đi nên thần nghĩ là việc liên quan đến Đại tướng quân…”

Tôi lắc đầu trước nghi vấn của Chu Du.

“Ta hoàn toàn không hay biết gì cả.”

“…….”

Chu Du thấy phản ứng của tôi thì im lặng một lát suy nghĩ gì đó rồi nghiến răng ken két.

“…Lừa ta rồi. Bá Phù.”

“…?”

Lừa là ý gì đây.

Thấy tôi lộ vẻ tò mò, Chu Du thì cong khóe miệng cười rồi nói.

“Đây là vấn đề cá nhân giữa Tôn Sách và thần nên ngài không cần lo lắng.”

“…Vậy sao.”

Rõ ràng là nụ cười gượng ép nhưng vẫn đẹp đẽ hẳn là nhờ ngoại hình áp đảo của Chu Du.

…Dĩ nhiên tách biệt với chuyện đó thì cô ấy đang tỏa ra không khí giận dữ nên tôi giữ im lặng.

Nhờ sự hy sinh ấy của Tôn Sách mà một lần nữa mạch trò chuyện được khơi thông nên chúng tôi có thể trò chuyện mà không quá gượng gạo.

“Chọn binh sĩ quen với nước rồi tiến hành huấn luyện thủy quân chuyên nghiệp?”

“Vâng. Trường Giang (長江) chảy qua gần Kinh Châu là con sông khổng lồ nối liền Dương Châu (Giang Đông) và Kinh Châu, thậm chí còn đến tận Ích Châu.”

Tôi khẽ gật đầu.

Trường Giang (長江).

Chỉ nhìn cái tên có chữ Trường (長) là biết đây là con sông cực kỳ dài.

Con sông bắt đầu từ vùng Giang Đông phía đông Trung Quốc rồi kéo dài đến tận cùng Ích Châu.

Dài bao nhiêu nhỉ. Tôi nhớ ít nhất cũng hơn 6.000 km.

Chu Du thấy tôi đang chăm chú lắng nghe thì lập tức nói tiếp.

“Nếu chủ công không muốn buông bỏ Giang Đông thì sớm muộn cũng phải vượt Trường Giang phải không ạ?”

“…….”

Đúng vậy.

Khi tranh đấu với Ngụy quốc vượt trội mọi mặt thì tại sao Đông Ngô vẫn duy trì được quốc gia.

Chính vì có Trường Giang chạy dọc ngang vùng Giang Đông làm ranh giới nên mỗi khi quân Ngụy vượt qua đều bị đánh bại rồi đuổi ngược lại nên mới giữ được lãnh thổ.

Trận Xích Bích nơi liên quân Lưu Bị và Tôn Quyền đại thắng Tào Tháo là trận chiến nổi tiếng mà bất kỳ độc giả nào từng xem Tam Quốc Diễn Nghĩa đều biết.

Nhìn trên bản đồ thì trông không có gì đặc biệt nhưng Trường Giang có độ rộng giữa thượng lưu và hạ lưu cực kỳ lớn nên chỉ cần phòng thủ nghiêm ngặt là gần như không thể lén lút vượt sông.

Không phải vô cớ mà mấy chục vạn đại quân Tào Tháo trên thuyền bị thiêu chết.

“…Hiện tại bên kia Trường Giang có những quân phiệt nào?”

Chu Du nghe câu hỏi của tôi thì sắp xếp suy nghĩ một lát rồi nói.

“Theo trí nhớ của thần thì Dương Châu Thứ sử Lưu Do (劉繇) đang nắm giữ thế lực lớn nhất.”

Lại là họ Lưu sao?

Lưu Yên vừa nhận Ích Châu Mục đã phong tỏa mọi con đường rồi hành xử như vua cũng vậy còn Lưu Biểu ở Kinh Châu hành xử như hoàng đế rồi bị chém đầu cũng vậy.

Tại sao đám hoàng tộc lại gây ra vấn đề nhiều thế này.

Khi các thế lực khác đang tranh giành thì tôi lại phải tự mình quản lý nội bộ hoàng tộc.

“Ngoài ra còn có các thế lực khác nhưng Đại tướng quân không cần bận tâm.”

Những nhân vật như Cối Kê Thái thú Vương Lãng thì trong khoảnh khắc trở thành thứ không cần để tâm.

Nghĩ lại thì Lưu Do hiện đang đánh nhau kịch liệt với Viên Thuật ở Thọ Xuân phải không?

Viên Thuật bại trận Khuông Đình mất căn cứ rồi chạy đến Giang Đông.

Viên Thuật chiếm được Thọ Xuân rồi tự xưng Dương Châu Thứ sử nên đang giao chiến với Lưu Do.

Lưu Do thì dựng phòng tuyến dọc Trường Giang để chống lại Viên Thuật ấy.

Đúng là hành động rất giống Viên Thuật.

Viên Thuật làm chuyện đó không phải ngày một ngày hai nên tôi cũng chỉ nghĩ “lại nữa rồi”.

Thọ Xuân là một trong những quận thuộc Dương Châu nhưng không phải vùng bên kia Trường Giang.

So với quận Ngô Giang Đông thì gần quận Nhữ Nam Dự Châu hơn.

Kỹ năng chạy trốn của Viên Thuật từ Duyện Châu đến Dương Châu thật sự đáng kinh ngạc dù nghĩ lại bao lần.

Phương pháp chạy trốn ấy tôi cũng muốn học theo.

Tôi nói với Chu Du.

“Ta sẽ giao quyền hạn nên cứ tùy ý làm theo ý ngươi.”

“Đa tạ.”

“Còn cần gì khác không?”

Khi tôi hỏi vậy, Chu Du tự tin đáp.

“Không có ạ.”

“Vậy sao.”

Chu Du Công Cẩn (周瑜 公瑾).

Thiên tài chiến lược tổng chỉ huy thủy quân trong trận Xích Bích khiến Tào Tháo thất bại.

Dưới ảnh hưởng của Tam Quốc Diễn Nghĩa nên ấn tượng là vạn niên nhì luôn thua Gia Cát Lượng nhưng Chu Du cũng là nhân tài văn võ toàn diện rất xuất sắc.

Nếu Thục có Gia Cát Lượng và Ngụy có Tư Mã Ý thì Ngô có Chu Du.

…Vấn đề là ông sống không lâu và sớm mất.

Tôi nhớ rõ Chu Du mất ở độ tuổi giữa ba mươi.

“À đúng rồi.”

“……?”

Nghĩ đến đấy, tôi lẩm bẩm một mình rồi giữ chân Chu Du đang định rời phòng.

Chu Du nghe tiếng lẩm bẩm của tôi thì dừng bước quay lại nhìn tôi.

“Có việc gì ạ?”

“Ta sắp gửi một số dược liệu tốt cho sức khỏe nên hãy bàn bạc kỹ với các ngự y rồi dùng thử.”

“…….”

Không hiểu sao Chu Du im lặng một lát.

Vì bị cuốn hút bởi vẻ đẹp xuất chúng nên đến giờ tôi mới nhận ra.

Da trắng đến mức nói trắng còn chưa đủ.

Nói trắng hơn là nên nói nhợt nhạt thì đúng hơn.

Vì ngoại hình nên trông vẫn đẹp nhưng dù sao cũng không ổn.

Võ nghệ Chu Du tuy xuất chúng nhưng giỏi đánh nhau và khỏe mạnh là hai chuyện khác nhau.

“Gần đây nghe nói ngươi quá lao tâm lao lực nên hãy biết chăm sóc bản thân thì mới chăm sóc được người khác.”

Tôi nói vậy rồi nhìn thẳng vào Chu Du.

Chu Du nghe lời tôi thì vẫn im lặng.

“Trước khi giao cho ngươi việc xây dựng thủy quân, ta sẽ cho nghỉ vài ngày nên hãy dành thời gian chăm sóc sức khỏe.”

Không phải không có ai thay thế Chu Du để dẫn dắt thủy quân.

Có Hoàng Tổ từng làm Thái thú Giang Hạ và Thái Mạo từng nắm quân quyền thế lực Lưu Biểu đều là những tướng quen thuộc thủy chiến.

Huống chi còn có Tôn Sách lớn lên dưới sự chỉ huy trực tiếp của Tôn Kiên và cả Cam Ninh nữa thì có vấn đề gì đâu.

“Đừng dùng lời biện minh kiểu ‘làm việc chính là nghỉ ngơi’.”

“…….”

Tôi nhắc nhở bằng cách đề cập câu cửa miệng của mấy kẻ nghiện việc.

Nếu dám nói ra câu kinh khủng vô lý như vậy.

Tôi sẽ tăng gấp đôi kỳ nghỉ luôn.

Có lẽ ý ẩn trong lời nói của tôi đã truyền đạt được nên Chu Du đang im lặng thì khẽ cười với tôi.

“Đa tạ Đại tướng quân quan tâm.”

Không phải nụ cười gượng ép vì cố nén giận mà là nụ cười chân thành xuất phát từ cảm xúc tốt đẹp.

…Tỉnh táo lại. Tỉnh táo lại đi.

Tôi từng vượt qua cả ngoại hình Điêu Thuyền.

Nếu đến mức này mà đã mất hồn thì đã gây chuyện từ lâu rồi.

“Tốt. Vậy thì lui đi.”

“Vâng.”

Chu Du nghe lời tôi thì hành lễ rồi chậm rãi lui ra.

…Hừ. Mệt quá đi mất.

Khi tôi đang nghĩ vậy thì từ gần đó vang lên giọng nói nhẹ nhàng.

“Chủ nhân.”

“Hử?”

Tôi quay đầu thì thấy Tư Dữ đang nhìn tôi với vẻ mặt vô cảm như mọi khi.

Tư Dữ dùng giọng chứa đựng cảm xúc khó hiểu nói.

“Hành động xin hãy cẩn thận thêm một chút nữa.”

“Ý em là sao?”

“…….”

“Sao vậy?”

Trước câu nói bất ngờ, tôi hỏi nhiều lần nhưng Tư Dữ cuối cùng vẫn không trả lời.

…Chẳng lẽ em ấy giận rồi sao?

Tôi đã làm gì chứ?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!