101-200

Chương 183: Thành Tương Dương (9)

Chương 183: Thành Tương Dương (9)

“Không có vấn đề gì đặc biệt cả.”

Đó là lời Tư Mã Ý buông ra sau khi lướt qua báo cáo của Chu Du.

“Vậy sao?”

“Vâng. Việc phân tán binh sĩ hàng phục từ quân Lưu Biểu để chúng không thể gây chuyện cũng tốt, việc chọn những người quen nước để tăng cường thủy quân cũng không tệ.”

Khi tôi hỏi vậy thì Tư Mã Ý bình thản đồng tình.

“Tuy nhiên, ý kiến khiến tại hạ hài lòng nhất thì…”

Tư Mã Ý ngập ngừng một lát rồi nở nụ cười gian xảo.

“Là việc không để các hàng tướng của Lưu Biểu nắm binh quyền một mình mà cử người riêng giám sát bên cạnh.”

“…….”

“Đương nhiên thôi ạ. Lấy đâu ra lý do để tin tưởng đám đó chứ? Phải siết chặt từ đầu để chúng không dám nghĩ lung tung thì sau này mới không có hậu họa.”

Tư Mã Ý đưa ra đánh giá không chút khoan nhượng với các hàng tướng.

Như Tư Mã Ý vừa nhắc thì trong báo cáo của Chu Du có ghi rõ việc chọn người giám sát riêng đặt bên cạnh các tướng lĩnh từng dưới trướng Lưu Biểu.

Vậy thì những người giám sát đó rốt cuộc là ai.

…Tôi cũng không biết rõ.

Trong số những cái tên xuất hiện thì có rất nhiều tên nghe lạ hoắc đến mức tôi tự hỏi dưới trướng mình có người như vậy không.

Làm sao tôi nhớ nổi hàng trăm tên chỉ huy chứ.

Tôi nhìn danh sách tên được xếp hàng dài trong báo cáo của Chu Du thì có khoảnh khắc hoa cả mắt.

Tôn Sách gọi cô ấy là con sâu làm việc không phải vô cớ.

Việc đối xử không tốt với hàng tướng là chuyện đương nhiên ở thời đại này.

Chỉ riêng Ngụy quốc thôi cũng đã gắn Lý Điển và Nhạc Tiến bên cạnh Trương Liêu thủ Hợp Phì, Trương Cáp thì theo Hạ Hầu Uyên hoặc Tư Mã Ý tham quân, không để một mình nắm binh quyền chỉ huy quân.

Ngay cả Trương Liêu và Trương Cáp lập đại công còn bị như vậy thì các hàng tướng bình thường khác sẽ thế nào.

Dù có người như Khương Duy xuất thân hàng tướng nhưng vẫn được đối xử trọng đãi thì đó là trường hợp hiếm.

……Mà Chu Du nộp báo cáo này cũng là hàng tướng từng dưới trướng Viên Thuật rồi đổi phe?

Tôi không định nói gì nhưng cảm giác hàng tướng giám sát hàng tướng khiến lòng tôi có phần kỳ lạ.

“Đó cũng là kế sách nhằm giảm sức mạnh của tàn dư Lưu Biểu ạ.”

“…?”

Tôi quay đầu khi nghe giọng nói vang lên gần đó thì thấy Gia Cát Lượng đang khẽ mỉm cười.

“Sau khi Lưu Biểu chết thì thế lực ở Kinh Châu đã chia thành hai phần lớn.”

“Cụ thể là thế lực nào?”

“Là thế lực của Hoàng Tổ tướng quân thủ Giang Hạ và Thái Mạo tướng quân thủ thành Tương Dương ạ.”

Gia Cát Lượng dùng quạt trắng khẽ che miệng rồi nói tiếp.

“Như Đại tướng quân cũng biết thì thế lực của các hào tộc Kinh Châu hàng phục chúng ta không phải mức có thể xem thường.”

Tôi đồng tình với ý kiến của Gia Cát Lượng.

Dù Lưu Biểu thành công nắm thực quyền Kinh Châu nhưng đó cũng chỉ là quyền lực không hoàn chỉnh.

Các hào tộc Kinh Châu chỉ cúi đầu chờ thời cơ chứ không phải không có sức mạnh.

Khi Lưu Biểu bị dồn đến đường cùng cuối cùng phát điên thì chúng đã chờ sẵn để giết hắn.

Gia Cát Lượng dùng giọng điềm tĩnh giải thích cho tôi.

“Trong quá trình hấp thu tàn dư Lưu Biểu thì đây là cách nhằm hạn chế hành động để chúng không thể phản kháng ạ?”

“Đúng vậy.”

“Vừa tái biên chế quân đội vừa có thể kiềm chế cả hào tộc Kinh Châu, đây là đề án tuyệt vời ạ.”

Gia Cát Lượng đã nhìn thấu chính xác điểm tôi đang lo lắng trong lòng rồi giải thích.

Nhưng con bé làm sao biết được điều tôi đang thắc mắc.

Gia Cát Lượng cong khóe mắt cười rồi đáp.

“Nếu không nhận ra được nỗi lo của chủ công mình thì làm sao xứng đáng gọi là mưu sĩ ạ.”

“…….”

Ngay lập tức Tư Mã Ý khoanh tay thì dùng ánh mắt bất mãn nhìn Gia Cát Lượng như muốn xem thử xem.

Sao đột nhiên cảm giác hai người sắp đánh nhau vậy.

“Người nào suốt ngày dùng lời lẽ công kích mà không hề thể hiện sự tôn trọng với chủ công thì chắc chắn không thể làm được ạ.”

“…….”

Ra là vậy.

Dù Tư Mã Ý nhìn thế nào thì Gia Cát Lượng cũng không thèm quan tâm mà cứ nói thẳng lời mình.

Dĩ nhiên chuyện đó là vậy nhưng Tư Mã Ý không phải loại người nghe lời xúc phạm mà vẫn im lặng.

“Này.”

“Hử?”

“Ta nghe thấy giọng nói kỳ lạ cứ giả vờ cao ngạo rồi nói móc người khác, hay là ra ngoài đi?”

Tư Mã Ý nhướn mày dùng biểu đạt trần trụi hơn hẳn Gia Cát Lượng để hạ thấp thiếu nữ trước mặt.

Nhưng Gia Cát Lượng thậm chí không lộ vẻ giận mà bình thản đáp trả.

“Ở nơi bàn bạc phương châm sau này mà người cứ nhẹ nhàng mở miệng như vậy thì thật khiến người ta nghi ngờ liệu có thể thành đại nghiệp không.”

“…….”

“Hành vi hời hợt ấy chắc chắn sẽ ảnh hưởng không tốt đến danh tiếng chủ công chứ ạ?”

Điên mất.

Gia Cát Lượng và Tư Mã Ý giống như Lữ Bố và Trương Phi, chỉ cần gặp nhau là lập tức gầm gừ.

Điểm khác biệt là cái này.

Lữ Bố và Trương Phi đều là phái sức mạnh, lại không giỏi từ ngữ phức tạp nên cuối cùng chỉ dùng vũ khí đánh nhau đơn giản, còn hai đứa này thì dùng từ ngữ sắc bén đến mức khiến người xung quanh lạnh sống lưng.

“Kẻ suốt ngày vin vào lễ nghi rồi gây sự thì còn tệ hơn chứ?”

“Người vì cái tự tôn vô dụng mà kéo dài vấn đề có thể giải quyết nhanh thì còn tệ hơn chứ.”

Tư Mã Ý không ưa Gia Cát Lượng đột nhiên xuất hiện bên cạnh tôi mà không có quan hệ gì, còn Gia Cát Lượng thì không ưa Tư Mã Ý luôn càu nhàu và không giữ lễ với tôi.

Dù sao thì giờ còn nhỏ nên mới cãi nhau thế này, khi lớn lên làm lễ thành nhân và trưởng thành hơn thì chắc sẽ không đánh nhau nữa.

Trong lịch sử gốc hai người cũng công nhận năng lực của nhau mà.

“Sao lời lẽ lại giống hệt đám tự xưng học giả suốt ngày trốn trong núi đọc sách rồi phí hoài thời gian thế nhỉ.”

“Người không phân biệt được giữa lý thuyết thiếu thực tế mà đám đó tuôn ra và việc thực sự cần làm thì đúng là vậy.”

…Sẽ không đánh nhau chứ?

Tôi muốn nghĩ như vậy.

Trước cuộc tranh cãi không có dấu hiệu kết thúc, tôi bắt đầu cân nhắc có nên cho hai đứa mỗi đứa một cái tát không.

Lúc ấy cửa phòng làm việc bật mở ra một vị tướng xuất hiện.

“Chủ công! Vi thần Ngụy Diên! Đã hoàn thành mệnh lệnh chủ công và trở về!”

Khi Ngụy Diên xuất hiện thì ánh mắt hai cô gái đang nhìn nhau lập tức hướng về Ngụy Diên.

Tư Mã Ý dùng ánh mắt sát khí giận dữ tột độ, Gia Cát Lượng dùng ánh mắt điềm tĩnh như mọi khi nhìn Ngụy Diên.

Ngụy Diên đối diện hai ánh mắt khó tin là của trẻ con thì khẽ nhìn trộm rồi cung kính hỏi.

“……Thần, thần đến sau có được không ạ?”

“Không cần.”

Tôi đứng dậy rồi đặt tay lên đầu hai cô bé đang nhìn Ngụy Diên.

“…….”

Tư Mã Ý nhận ra ý tôi thì thu lại cảm xúc rồi trở về vẻ bình thường.

…Gia Cát Lượng vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh như cũ nên không có gì thay đổi.

Tôi nhìn mấy đứa rồi lại nhìn Ngụy Diên mở miệng.

“Ừ. Việc đã hoàn thành hết rồi sao?”

“…Đúng vậy ạ!”

Khi tôi hỏi vậy thì Ngụy Diên đáp lại đầy tự tin.

Ngụy Diên Văn Trường (魏延 文長).

Nhân vật chống đỡ hậu kỳ Thục quốc này năng lực xuất chúng nhưng nhân cách có chút vấn đề.

Có lẽ vì từ binh tốt thăng lên tướng nên có tính cách kiêu ngạo kiểu “ta khác các ngươi”.

Quan Vũ dù sao cũng kiềm chế xung đột với tướng cùng phe nhưng Ngụy Diên thì thấy khó chịu là bất kể cùng phe hay không đều lao vào ngay.

Thường có ấn tượng Gia Cát Lượng đối xử tệ với Ngụy Diên nhưng thực tế Gia Cát Lượng rất coi trọng Ngụy Diên và đối xử hậu đãi.

…Dĩ nhiên đây là nói theo chính sử còn trong Diễn Nghĩa thì bị chê bai ngoại hình vì có tướng phản phúc.

Nữ nhân để tóc dài bình thường đến gần xương bả vai, Ngụy Diên, hét lên với tôi.

“Không còn việc gì sai khiến nữa ạ?!”

“……?”

“Thần Ngụy Diên! Sẵn sàng lĩnh mệnh Đại tướng quân bất cứ lúc nào!”

Sao vậy chứ.

Không biết có phải ý nghĩ riêng của tôi không nhưng ánh mắt Ngụy Diên đang lấp lánh kinh khủng.

Nghĩ lại thì lúc cầm đầu Lưu Biểu đến hàng cũng nhìn tôi hơi gắt gao phải không?

Nếu nói không có việc thì chắc sẽ lộ vẻ ủ rũ cực kỳ nên tôi suy nghĩ một lát.

“Gần đây nhân lúc Kinh Châu hỗn loạn nên có đám phạm tội gây rối, ngươi có thể bắt chúng không?”

“Có đám khốn kiếp như vậy sao! Xin ngài đừng lo! Theo ý nguyện Đại tướng quân thần sẽ bắt sạch chúng nhốt vào ngục!”

“Ừ… Ừ.”

“Vậy thần xin lui ạ!”

Khi tôi ngẩn ngơ đồng tình thì Ngụy Diên giữ lễ rồi nhanh chóng lui ra.

…Rốt cuộc chuyện gì vậy.

Cô ấy tích cực quá.

Hình như hình ảnh Ngụy Diên cuồng Lưu Bị trong Diễn Nghĩa bị bóp méo rồi.

Chẳng lẽ đối tượng cuồng giờ chuyển sang tôi rồi sao?

“…Tướng phản phúc?”

Lúc ấy Gia Cát Lượng đứng cạnh lẩm bẩm.

Đừng phân biệt đối xử ngoại hình chứ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!