101-200

Chương 196: Hào tộc Kinh Châu (13)

Chương 196: Hào tộc Kinh Châu (13)

Các hào tộc trước khi mời Đại tướng quân đã chuẩn bị rất nhiều kế hoạch đủ loại.

Nếu cả kế hoạch đầu độc cũng bị bại lộ thì lập tức phóng hỏa đốt phủ đệ, thiêu chết Đại tướng quân.

Trong lúc đám đạo tặc chúng chiêu mộ giữ chân Đại tướng quân thì cùng với phủ đệ chôn sống hắn luôn.

Trong quá trình ấy sẽ có bao nhiêu tướng lĩnh hộ vệ Đại tướng quân chết đi?

Còn những tên không kịp chạy thoát, bị chôn vùi cùng Đại tướng quân thì sao?

Nhưng không ai quan tâm đến những vấn đề ấy.

Với các hào tộc thì chỉ cần được hộ vệ xung quanh rồi chạy thoát an toàn là xong việc.

Còn đám đạo tặc thì nghĩ rằng nếu đồng bọn bên cạnh chết thì phần của chúng sẽ rơi vào tay mình.

Thật là thái độ nông cạn, nhưng đám đạo tặc tụ tập ở thành Giang Lăng đông đến mức chúng có thể bày ra bộ mặt ngốc nghếch như vậy.

Tuy nhiên kế hoạch đốt phủ đệ ngay từ đầu đã bắt đầu lung lay.

“Cái gì vậy. Thật sự yếu đuối quá.”

Nữ nhân cầm cây thương dài kinh khủng ở bên trong tòa nhà mở miệng nói.

Xung quanh nữ nhân là xác các đạo tặc nằm la liệt với đủ kiểu chết.

Càng kinh khủng hơn là tình trạng bên trong tòa nhà.

Mọi vật dụng xung quanh đều bị phá nát, không còn thứ gì nguyên vẹn, ngay cả những bức tường gỗ cũng rách nát như bị dã thú xé toạc.

Nam nhân từng được thuộc hạ gọi là đại đầu lĩnh nhìn cảnh tượng ấy thì đổ mồ hôi lạnh.

Còn phải nói gì nữa.

Kẻ khiến tòa nhà thành ra thế này chính là nữ nhân đang đứng trước mặt hắn.

Vũ khí dài như thương thì có vấn đề không dễ sử dụng bên trong tòa nhà.

Mọi vật dụng bên trong tòa nhà đều là chướng ngại vật cản trở đường đi của vũ khí, ngay cả cột trụ và tường đỡ tòa nhà cũng cản trở việc vung vũ khí, thì làm sao được chứ.

Dù tòa phủ này lớn hơn các tòa nhà khác thì cũng không phải không gian để nữ nhân trước mặt vung vũ khí dài như vậy.

Huống chi là cây thương dài đến thế kia.

Nhưng nữ nhân lại chẳng màng gì, cứ vung vẩy vũ khí dài chừng 1 trượng 8 xích (khoảng 4m) một cách bừa bãi.

Mỗi khi lưỡi thương cong như rắn quấn vào thứ gì thì thứ ấy bị cắt đôi bình đẳng, dù là người cũng không ngoại lệ.

Nam nhân cố gắng không nhìn sang những thi thể bị cắt khúc nằm la liệt xung quanh.

Nữ tướng buộc tóc đen sang bên dùng đôi mắt đỏ như máu nhìn hắn rồi nói.

“Giờ chỉ còn lại ngươi thôi đúng không?”

“…….”

“Lại đây. Ta phải mau kết thúc để về đây.”

Nữ nhân từng bước tiến lại gần nam nhân.

Nam nhân giờ đã mất hết thuộc hạ, không còn là đại đầu lĩnh nữa thì vội vàng mở miệng.

“Chờ, chờ đã!”

“Hử? Gì vậy.”

Ngay khi nam nhân mở miệng thì cây thương đang nhắm vào cổ hắn dừng lại ngay sát bên.

Nhìn vũ khí vẫn còn nhỏ máu tí tách thì nam nhân đổ mồ hôi lạnh.

Nam nhân im lặng một lát thì nữ nhân nhíu một bên mắt nói.

“Nói thì phải nói hết chứ? Gọi ta làm gì?”

Nữ nhân dùng thương gõ nhẹ vào bên cổ nam nhân.

Cảm giác lạnh lẽo và sắc bén khiến nam nhân nổi da gà nhưng hắn không thể tỏ ra bất mãn.

Nam nhân chứa đựng khát khao sống sót hét lớn.

“Ta có thông tin!”

“Thông tin gì?”

“Ngươi có biết các hào tộc định chạy trốn đi đâu không?!”

“Ưm?”

Nữ nhân nghe lời nam nhân thì khẽ nghiêng đầu.

“Đại tướng quân định xử lý đám hào tộc hủ bại thì ai ở đây cũng biết!”

“Thì sao?”

“Các hào tộc để đề phòng vạn nhất thì nhất định đã chuẩn bị đường chạy trốn chứ!”

“…….”

Nữ nhân suy nghĩ một lát rồi hỏi nam nhân.

“Vậy là nếu ta tha cho ngươi thì ngươi sẽ nói cho biết các hào tộc định chạy đi đâu và bằng cách nào?”

“Đúng vậy!”

“Không cần.”

“……Cái gì…”

Xoẹt!

Nam nhân vẫn còn đang ngẩn ngơ thì cổ hắn đã bị chém đứt.

Thân thể mất đầu lảo đảo một lát rồi đổ ầm xuống đất.

“Ta đã được Huyền Đức tỷ tỷ dặn dò từ trước rồi.”

Nữ nhân vác vũ khí lên vai rồi nói.

“Trước mặt kẻ đã chết thì nói mấy lời ấy làm gì?”

Trương Phi, nghĩa muội của Lưu Bị, nhún vai rồi quay bước.

Huyền Đức tỷ tỷ nói chính xác là gì nhỉ.

Những tên định dùng thông tin hào tộc để làm giao dịch kỳ lạ thì cứ phớt lờ đi?

Thà loại bỏ hậu họa triệt để còn hơn tin vào thông tin mơ hồ rồi tha mạng.

───Chỉ vì giận mà giết chứ gì?

───Ừm… hơi hơi?

───Tỷ tỷ??

Cuộc trò chuyện khó hiểu ấy cũng đã diễn ra một lượt.

Lưu Bị khẽ mỉm cười rồi nói.

───Ích Đức cũng không thích chúng đúng không.

───…….

───Đám sắt đá không biết thân phận cứ nhảy nhót thì phải dạy cho một bài học chứ?

───Vậy sao?

Trương Phi tính tình thuần phác nghĩ lời Lưu Bị có lý nên gật đầu.

Đúng vậy.

Mấy thứ chẳng ra gì này dám nhắm vào ai chứ?

Trương Phi quay lưng bỏ lại tòa nhà chỉ còn lại thi thể rồi bước đi thì tai nghe thấy âm thanh quen thuộc.

─Keng! Keng!

─Chết đi!!

Tiếng vũ khí va chạm và tiếng gầm đầy sát khí.

Nghe thế nào cũng là tiếng người đang đánh nhau nên Trương Phi nhíu mày.

“Sao lại thế này?”

Hướng kia rõ ràng là nơi quân ta đang ở.

Trương Phi tăng tốc chạy đến hiện trường giao chiến.

Và rồi, cảnh tượng hiện ra trước mắt.

Vân Trường tỷ tỷ cưỡi ngựa đang tàn sát quân địch.

─Phù phù!

Mỗi lần ngựa hì mũi và phi nước đại thì Thanh Long Yển Nguyệt Đao của Quan Vũ vung lên, cướp đi mạng sống của năm sáu tên.

“Ư a a!”

Đám đạo tặc chỉ cầm vũ khí đơn giản không dám ngăn cản Quan Vũ đang phi ngựa trên chiến trường, ngay cả tư binh của hào tộc được huấn luyện đôi chút cũng không chống đỡ nổi mà chết dần chết mòn.

Nhiều nhà binh pháp từng nói rằng nếu đội hình bị kỵ binh đột phá thì trận chiến coi như đã thua.

Và giờ đây, vị tướng được gọi là Vạn Nhân Chi Địch (萬人之敵), có thể một mình chống vạn người, đang quấy nhiễu đội hình địch.

Trương Phi chứng kiến cảnh ấy thì bất mãn lẩm bẩm.

“Sao Vân Trường tỷ tỷ lại một mình tung hoành thế kia!”

Trương Phi lẩm bẩm như vậy rồi dồn sức vào chân, chạy nhanh hơn.

“Ích Đức, cuối cùng cũng đến rồi.”

Lưu Bị đang đốc thúc binh sĩ và chỉ huy đội hình thì thấy Trương Phi liền mỉm cười.

Trương Phi vừa chạy vừa hét lớn.

“Huyền Đức tỷ tỷ! Ta đi một lát đây!”

“Ừ, đi đi.”

Lưu Bị gật đầu với giọng điệu nhẹ nhàng như đi dạo.

Ngay khi Lưu Bị đồng ý thì Trương Phi lập tức bật lên, đáp xuống trên tường thành.

Đám đạo tặc nhìn Trương Phi ngồi xổm trên tường thì lẩm bẩm.

“Cái, cái gì vậy?”

“Cảm giác chẳng lành…”

Chưa kịp dứt lời thì Trương Phi lại bật lên từ trên tường.

Giống như Quan Vũ lúc nãy, Trương Phi vừa đáp đất đã vung Trượng Bát Xà Mâu một vòng.

“Khục!”

Trượng Bát Xà Mâu như chém vào hư không, cắt đôi những kẻ địch trong tầm với.

Vị tướng dùng vũ khí dài áp đảo hạ gục nhiều tên cùng lúc.

Trương Phi cắm cán Trượng Bát Xà Mâu xuống đất rồi hét lớn.

“Ta là Trương Phi Yên nhân (燕人) đây! Có kẻ nào dám ra đấu với ta không!”

“…….”

“Đám hèn nhát! Không ra thì ta vào!”

Không muốn phí thời gian chờ đợi, Trương Phi không cưỡi ngựa mà lao thẳng vào giữa trận địch.

Dáng vẻ ấy dù ai nhìn cũng thấy có sức ảnh hưởng đủ để một mình thay đổi cục diện chiến trường.

Quan Vũ và Trương Phi.

Hai người họ đang quấy nhiễu giữa đội hình quân hắn khiến vị tướng lĩnh trợn mắt kinh ngạc.

“Ơ, Lữ Bố chẳng phải đang ở trong yến tiệc sao? Mấy ả kia rốt cuộc là cái gì!”

Phó tướng bên cạnh vội vàng hét lên.

“Là những tướng lĩnh đã hợp sức đánh bại Lữ Bố ở Hổ Lao Quan!”

“Những tướng lĩnh đánh bại Lữ Bố?!”

Thông tin đó hắn chưa từng nghe!

Hắn chỉ được truyền lệnh tiêu diệt đội hộ vệ của Đại tướng quân, không hề nghĩ sẽ có những tướng lĩnh từng đánh bại Thiên Hạ Vô Song ở Hổ Lao Quan.

Không, nếu từng đánh bại Lữ Bố ở Hổ Lao Quan thì rõ ràng là kẻ thù, vậy chuyện gì đang xảy ra!

“…….”

“Hai tên bù nhìn cũng đánh giỏi hơn đám các ngươi! Chỉ có thế thôi sao?!”

Quan Vũ lặng lẽ giảm dần số lượng quân địch, Trương Phi thì ồn ào thu hút mọi sự chú ý.

Hai kẻ đó không biết mệt mỏi, cứ tiếp tục vung vũ khí.

Vị tướng lĩnh của hào tộc nhìn quân mình chết dần chết mòn từng giây từng phút rồi nghĩ.

Vậy Thiên Hạ Vô Song là cái gì?

Lữ Bố bị đám quái vật như vậy hợp sức đánh bại thì rốt cuộc có sức mạnh thế nào?

Một nghi vấn xuất hiện khiến toàn thân vị tướng lĩnh lạnh buốt.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!