101-200

Chương 155: Yến tiệc (1)

Chương 155: Yến tiệc (1)

Ngày hôm sau khi chứng kiến cảnh tượng hoành tráng là trận đấu giữa Gia Cát Lượng và Tư Mã Ý, tôi mở yến tiệc đón tiếp gia tộc Gia Cát đúng như kế hoạch ngày hôm trước.

Ban đầu tôi định mở yến tiệc nhỏ thôi nhưng nhân vật chính của yến tiệc lần này không phải tôi mà là gia tộc Gia Cát.

Nếu tiếp đãi người khác mà sơ suất thì uy tín của tôi sẽ bị tổn hại nên tôi phái người gửi thiệp mời.

Không phải kiểu triệu tập hết tất cả thuộc hạ đến mà chỉ là lời mời nếu rảnh thì đến tham dự.

Hiện tại tôi không đến mức không mở nổi một yến tiệc nên mở lớn hơn cũng không vấn đề gì.

Lương thực cứu tế dự trữ để đề phòng thiên tai cũng đã tích trữ đủ, tài vật nhận từ bổng lộc trừ lương sử dụng người và tiền thưởng ra thì tôi cũng không dùng đến nên cứ để đó là tích lũy thêm.

Và kết quả của việc mở rộng quy mô yến tiệc.

“Nhiều thật đấy.”

Tôi nhìn những người chen chúc trong tòa nhà rồi lẩm bẩm.

Gia Hủ đứng bên cạnh nói.

“Trong số quan viên hiện tại ở thành Lạc Dương thì ai dám từ chối lời mời của Đại tướng quân.”

“Đúng vậy.”

Chính trường vốn dĩ là thế.

Mỗi hành động nhỏ nhất cũng bị gán ghép đủ loại ý đồ thì hành động từ chối lời mời liệu có nằm ngoài đó không?

Có vài người thậm chí còn hủy cả lịch trình cũ để đáp lại lời mời của tôi.

“Ta đã chọn lọc kỹ càng để mời mà vẫn đông thế này.”

“Đây là bằng chứng cho thấy thế lực của Đại tướng quân đã lớn mạnh.”

Tôi nhìn cảnh tượng trước mắt rồi lộ vẻ ngượng ngùng.

Hoàng đế ở phía sau đẩy giúp, còn tự tay làm suy yếu các thế lực cạnh tranh nên dù tôi không chủ động hành động thì thế lực vẫn lớn lên từng ngày.

Giờ tôi hơi hiểu cảm giác của Thập Thường Thị lúc ấy.

Lúc ấy Lưu Bị, người phụ trách dẫn dắt nhân sự và canh gác xung quanh, báo cáo với tôi.

“Đại tướng quân. Chuẩn bị yến tiệc đã xong.”

“Ừ.”

Tôi gật đầu rồi nói.

“Cho tất cả vào trong.”

“Vâng.”

Tôi quan sát mọi người rồi xoay người hướng về hội trường yến tiệc.

Vừa bước vào hội trường yến tiệc tôi đã thấy Gia Cát Cẩn đang ngồi với dáng vẻ căng thẳng.

“Chuẩn bị xong chưa?”

“Vâng, ừm… Chỉ cần thêm chút thời gian để trấn tĩnh tâm thần…”

Tôi nhìn Gia Cát Cẩn đang cứng đờ người rồi khẽ cười.

Ngay cả Gia Cát Cẩn, người trong lịch sử gốc nhờ năng lực xuất chúng mà được Tôn Quyền tín nhiệm, hiện tại vẫn chỉ là một thư sinh chưa có kinh nghiệm.

“Đừng căng thẳng quá. Nếu sơ suất thì sẽ bị các quan viên triều đình xem thường đấy.”

“Vâng…”

Tôi hơi dời ánh mắt rồi nói.

“Muội muội của ngươi thì đã chuẩn bị xong rồi nhỉ.”

Nơi ánh mắt tôi hướng tới là Gia Cát Lượng đang bình thản chờ đợi người khác.

“Bọn tại hạ nhận được lời mời của Đại tướng quân mà bị người khác xem thường thì chẳng khác nào uy tín Đại tướng quân bị tổn hại.”

Gia Cát Lượng đứng bên cạnh Gia Cát Cẩn đột ngột buông lời.

“Ai ở đây dám làm chuyện đó chứ.”

“Chẳng lẽ nói với ta sao?”

“…….”

“…Lượng à?”

Gia Cát Lượng mỉm cười dịu dàng với tỷ tỷ mình.

Quả là tỷ muội thân thiết.

Gia Cát Cẩn hơi nhăn nhó.

“Chỉ thay đổi cách nói thôi chứ tính tình vẫn y nguyên…”

“Tỷ tỷ?”

“À, được rồi. Ta im đây…”

Tỷ tỷ không dám cãi lại muội muội.

Khác hẳn với Tư Mã Ý luôn nhìn sắc mặt tỷ tỷ là Tư Mã Lãng.

Tôi không rõ lời nói và tính tình đang ám chỉ điều gì.

Có phải dáng vẻ hiện tại của Gia Cát Lượng khác với bình thường không?

Tôi hơi nghi hoặc rồi hỏi Gia Cát Lượng.

“Trông khác với bình thường nhỉ?”

“Ở nơi công cộng và nơi riêng tư thì dáng vẻ hiển lộ tất nhiên phải khác nhau.”

“Đúng vậy.”

Tôi nghĩ có lý rồi gật đầu.

“Giờ họ đến rồi.”

Nói xong tôi bước đi rồi ngồi phịch xuống chỗ của mình.

Trước hành động của tôi, Gia Cát Cẩn nhìn bằng ánh mắt căng thẳng còn Gia Cát Lượng thì nhìn bằng ánh mắt bình thản về phía cửa.

Cánh cửa đóng chặt chậm rãi mở ra những người đáp lại lời mời bắt đầu tụ tập vào hội trường yến tiệc.

“Thật sự đông kinh khủng. Có hơi chóng mặt nữa.”

Trương Phi phụ trách cảnh giới nhìn quy mô yến tiệc rồi huýt sáo.

“Ích Đức tập trung vào công việc đi.”

Quan Vũ quen thuộc quở trách Trương Phi như vậy.

“Phụ thân. Công việc thì sao lại đến đây…”

“Hahaha! Chủ công đã mời đến yến tiệc thì sao ta lại không dành thời gian được!”

Mã Siêu đang huấn luyện kỵ binh ở thành Lạc Dương và Mã Đằng đang làm thái thú Kim Thành (金城) quận Tây Lương cũng đến tham dự yến tiệc.

Trương Liêu và Từ Hoảng đúng tính cách chỉ nói những điều cần thiết nên chỉ hành lễ ngắn gọn với tôi mà không nói gì thêm.

Tư Mã Ý dính chặt bên cạnh tỷ tỷ là Tư Mã Lãng cũng xuất hiện ở hội trường yến tiệc.

“…….”

Tư Mã Ý vẫn giữ vẻ mặt như có gì đó bận tâm nhìn Gia Cát Lượng chằm chằm rồi quay đầu đi.

Gia Cát Lượng không để ý đến Tư Mã Ý.

Ngoài ra Gia Hủ, Cao Thuận và những gương mặt quen thuộc đều xuất hiện hết.

Xác nhận mọi người đã vào chỗ tôi nhận ánh mắt mọi người rồi gật đầu.

Hít… Tim đập thình thịch.

Dù đã làm nhiều lần nhưng bị ánh mắt tập trung thế này vẫn chưa quen.

Dù sao cũng phải nhanh chóng xuống chỗ ngồi thôi.

Tôi mở miệng.

“Lý do mở yến tiệc hôm nay không gì khác ngoài việc đón tiếp gia tộc đã đáp lại lời mời của ta.”

Lời tôi vừa dứt thì ánh mắt mọi người trong hội trường yến tiệc lập tức hướng về hai tỷ muội Gia Cát.

Gia Cát Cẩn và Gia Cát Lượng bình thản đón nhận vô số ánh mắt ấy.

Gia Cát Lượng vốn đã bình tĩnh từ đầu thì thôi không nói nhưng Gia Cát Cẩn đã bình tĩnh lại từ lúc nào.

Loại người vào thực chiến mới mạnh lên sao?

Vừa nãy còn căng thẳng phát ra tiếng yếu ớt hóa ra toàn là ngụy trang.

Tôi đã khắc sâu sự tồn tại của hai tỷ muội Gia Cát vào mọi người rồi tiếp tục nói.

“Để đề phòng nên ta nói trước, ta tin rằng không có ai dám tùy tiện đối đãi với khách mà ta đích thân mời.”

Đây là một lời cảnh cáo.

Hiện tại nhận thức về gia tộc Gia Cát chỉ là hào tộc địa phương bình thường, không hơn không kém.

Với các đại phu cũ thì đây là mục tiêu rất dễ tấn công.

Vì vậy tôi đưa ra lời cảnh cáo lạnh lùng rằng chỉ những kẻ có thể chịu nổi hậu quả mới được động vào gia tộc Gia Cát.

Dù nói thẳng thì hiện tại ở thành Lạc Dương không có ai dám không nhìn sắc mặt tôi.

Dù có vượt qua được sự trả thù của tôi thì tiếp theo còn có sự thanh trừng của hoàng đế.

Trong tình trạng ấy thì không thể ở lại thành Lạc Dương nên trừ khi sẵn sàng từ bỏ mọi thứ đã xây dựng ở đây thì không ai dám động vào gia tộc Gia Cát.

“…….”

Mọi người nhận ra ý thật trong lời tôi đều im lặng.

Có người dùng ánh mắt nghi hoặc rằng rốt cuộc hai người kia là ai mà Đại tướng quân lại bảo vệ đến vậy.

“Là nữ nhân…”

“Ừm…”

Một vài người đặc biệt coi trọng tôi thì tập trung chú ý vào việc hai tỷ muội Gia Cát là nữ nhân.

……Không phải ý bảo vệ theo nghĩa đó đâu.

Tôi thở dài trong lòng rồi mở miệng.

“Ta chỉ nói đến đây thôi.”

Vì lời cảnh cáo của tôi mà không khí trở nên kỳ lạ nên tôi một lần nữa khuấy động bầu không khí hội trường yến tiệc.

“Hôm nay mọi người cứ vui vẻ mà chơi.”

Tôi nói vậy rồi uống cạn chén rượu trong tay.

Ngon thật.

Vị cay nhẹ cổ họng mượt mà, hương thơm không tệ.

Thêm vị vừa miệng nên đúng là loại rượu tôi thích.

Thấy mang đúng rượu hợp khẩu vị tôi thì chắc Điêu Thuyền đã rất cố gắng.

Tôi nghĩ sau này phải thưởng riêng cho cô ấy rồi nhìn những người vẫn đang im lặng rồi nói.

“Sao thế? Không vui sao.”

Vừa nói vậy tôi lại có cảm giác như trở thành bạo quân trong phim cổ trang.

“Hahaha! Vậy thì ta chơi cho đã luôn!”

Mã Đằng cười lớn trước tiên rồi uống cạn chén rượu trước mặt mình.

Tính cách hào sảng vẫn y nguyên.

“Phụ thân…”

Mã Siêu, con gái của ông, trông khá xấu hổ với dáng vẻ ấy của phụ thân nhưng tôi không nhìn xấu.

Từ Mã Đằng làm đầu, mọi người bắt đầu trò chuyện và tận hưởng yến tiệc.

Tôi nhìn cảnh tượng náo nhiệt rồi quay đầu ra hiệu cho người hầu gần đó mang thêm bàn lên.

Tôi gọi người gần đó.

“Lưu Bị.”

“Đại tướng quân gọi thần.”

Vừa gọi tên thì Lưu Bị đang đứng canh gần đó lập tức đáp.

Tỷ muội đào viên như thường lệ dẫn dắt bộ khúc của tôi và phụ tá tôi.

“Trong lúc mọi người đang vui vẻ mà các ngươi chỉ tập trung công việc thì không công bằng.”

“…….”

“Các ngươi cũng nghỉ công việc ở đây rồi tham gia yến tiệc đi.”

Trương Phi đứng gần nghe được thì mặt sáng rỡ.

“Thật sao?! Ngon! Vậy thì ngay bây giờ…”

“Yên lặng nào.”

“Ưc.”

Trương Phi vừa định nhảy khỏi chỗ thì Quan Vũ duỗi tay túm lấy gáy.

Trương Phi bị túm gáy thì phát ra tiếng kỳ lạ từ miệng.

Quan Vũ và Trương Phi mỗi lần gặp lại như đang quay sitcom vậy.

Lúc ấy Lưu Bị hỏi.

“Nếu vậy thì canh gác nơi đây sẽ do ai…”

“Không cần lo.”

Trước nỗi lo của Lưu Bị tôi nhún vai.

“Kẻ nào to gan dám nhắm vào nơi này chứ.”

Chỉ cần nhìn những người đang tụ họp ở đây thôi đã thấy Trương Liêu, Từ Hoảng, Mã Siêu, Tôn Sách v.v. toàn nhân vật không dễ đối phó.

Thêm cả Lữ Bố và bộ khúc của tôi.

Binh sĩ hàng ngày tuần tra khắp thành Lạc Dương nên nếu có đám người khả nghi lẻn vào thì đã sớm đến tai tôi.

Lữ Bố, có thể gọi là camera sống, cũng thường xuyên tuần tra thành Lạc Dương nên nếu có chuyện gì xảy ra thì đã xảy ra từ lâu.

Thế lực chính trị đối địch? Những kẻ hơi nguy hiểm đều đã bị hoàng đế bệ hạ thanh trừng.

Ta không nói cụ thể thanh trừng cái gì.

Có thể là quan chức cũng có thể là thứ khác.

Trong tình huống ấy mà có kẻ xâm nhập hội trường yến tiệc thì dù bị mắng là không có khả năng cũng không cãi lại được.

“Ta mở yến tiệc vốn đã là chuyện hiếm nên nhân cơ hội này các ngươi nghỉ ngơi đi.”

“…Nhưng mà.”

“Đây là mệnh lệnh.”

Tôi dứt khoát bác bỏ thì Lưu Bị nhắm mắt một lúc rồi dùng giọng bình thản đáp.

“Thần đa tạ lòng tốt của Đại tướng quân.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!