101-200

Chương 191: Hào tộc Kinh Châu (8)

Chương 191: Hào tộc Kinh Châu (8)

Đến nơi tổ chức yến tiệc thì các hào tộc đã đích thân ra tận trước phủ để đón tôi.

Nam nhân được xem là đại diện tiến lại gần tôi, nở nụ cười hết sức thân thiện rồi mở miệng.

“Hoan nghênh Đại tướng quân.”

“Ừ.”

Tôi đại khái đáp lại lời chào rồi nhìn hào tộc đang bước lên phía trước.

Kẻ đã nắm trong tay huyện Giang Lăng, trị sở của Nam Quận Thái thú.

Tôi suy nghĩ rất ngắn ngủi về tên của hắn.

Tên hắn hình như là Lưu Độ (劉度) thì phải?

Thật ra là nhân vật không nổi tiếng lắm nhưng ai biết thì biết.

Quận Vũ Lăng (武陵郡), quận Trường Sa (長沙郡), quận Quế Dương (桂陽郡), quận Linh Lăng (零陵郡).

Bốn quận này gộp lại gọi là Tứ Nam.

Lưu Độ trong lịch sử gốc thì…

……Rốt cuộc là ở đâu nhỉ? Tôi không nhớ nổi.

Dù sao thì Lưu Độ là nhân vật từng làm Thái thú ở một trong bốn quận (郡) trên.

Sau trận Xích Bích thì Gia Cát Lượng và Chu Du đấu trí, chiếm lấy Tứ Nam, lúc ấy Lưu Độ (劉度) xuất hiện.

Dĩ nhiên hắn không thể chống lại quân của hai người kia nên bị đánh tan tác, cuối cùng dâng Nam Quận Kinh Châu cho Lưu Bị.

Từ đây bắt đầu cuộc tranh chấp tự tôn giữa Tôn Quyền đòi Kinh Châu và Lưu Bị không muốn trả Kinh Châu.

Nhưng sao ở thế giới này hắn lại làm Nam Quận Thái thú?

Sau này bị Lưu Biểu đổi chỗ nhậm chức hay sao?

Lưu Độ không biết suy nghĩ của tôi nên vẫn tiếp tục mỉm cười với tôi.

Nam nhân với khuôn mặt xảo quyệt mở miệng nói với tôi.

“Hôm nay đã chuẩn bị yến tiệc cực kỳ xa hoa dành cho Đại tướng quân.”

“Vậy sao?”

Tôi nhìn Lưu Độ đang tự tin khoe khoang rồi cũng cười đáp lại y hệt.

Chắc chắn như lời hắn nói thì sẽ rất xa hoa.

Vấn đề là yến tiệc xa hoa ấy chẳng bao lâu sau sẽ biến chất thành thứ khác.

“Vậy thì ta sẽ chờ xem một chút.”

“Vâng.”

Nam nhân đứng trước mặt này rốt cuộc đang giấu trong lòng ý đồ gì đây.

Chuyện đó sớm muộn cũng sẽ biết thôi.

──────────

Quy mô yến tiệc quả thật không nhỏ chút nào.

Chỗ tổ chức được chọn rất kỹ lưỡng nên tòa nhà cực kỳ đồ sộ, người hầu hầu hạ các hào tộc thì vô số, thức ăn trên bàn thì cực kỳ cao cấp.

Nhìn mức chi tiêu lớn như vậy thì chắc chắn chúng đã quyết tâm thật sự.

Tôi quan sát một vòng căn phòng rồi chọn một chỗ ngồi thích hợp rồi ngồi xuống.

Khi tôi ngồi vào chỗ bất kỳ thì Lưu Độ đang dẫn đường lộ vẻ mặt bối rối.

“…Đại tướng quân.”

“Sao vậy?”

“Dám nói câu này thì thật thất lễ nhưng ngài ngồi ở thượng tọa mà chúng thần đã chuẩn bị riêng để hưởng yến tiệc thì có tốt hơn không ạ…”

“Không, không sao đâu.”

Tôi dùng giọng bình thản nói.

“Ta thấy chỗ này hợp ý lắm.”

“…….”

Biết chúng đã giở trò gì ở thượng tọa mà tôi lại ngồi vào đó sao?

Như tôi đã từng nhắc trước đây thì mục tiêu của các hào tộc rất có thể là đầu độc (毒殺).

Tôi không có kiến thức chuyên môn nên không biết chúng đã rải độc ở đâu nhưng giờ thì không cần lo nữa.

Tôi liếc nhìn nữ nhân tóc trắng đang ở bên cạnh.

Hoa Đà Nguyên Hóa (華陀 元化).

Thực ra tên thật của Hoa Đà là Hoa Phu (華旉) nhưng mọi người xung quanh vì tôn kính mà gọi ông là Hoa Đà nên cái tên này mới nổi tiếng hơn.

Ở thế giới này thì dường như từ đầu đã sinh ra với tên Hoa Đà nên thông tin ấy chẳng có ý nghĩa gì.

Dù nghìn năm sau thì ở Trung Quốc nhắc đến Thần Y (神醫) thì cái tên đại diện đầu tiên hiện lên chính là ông.

Ngay cả thời hiện đại khi có người tài giỏi chữa bệnh thì mọi người xung quanh cũng hay đùa gọi người đó là Hoa Đà.

Có nhân vật như vậy ở bên cạnh thì dù có chuyện gì xảy ra đi nữa thì xác suất tôi chết cũng gần như bằng không.

Tôi nhớ lại lời Hoa Đà nói với tôi trên đường đến đây.

Cô ấy bảo nếu mình phát tín hiệu riêng thì đừng ăn món ăn đó.

Nói cách khác là trừ khi Hoa Đà hành động trước thì tôi có thể thoải mái ăn thức ăn do các hào tộc mang ra.

Khi tôi không có dấu hiệu đứng dậy thì Lưu Độ quan sát sắc mặt tôi một lát rồi hành lễ.

“Nếu Đại tướng quân đã nói vậy thì thần xin tuân theo.”

“Ừ.”

Tôi gật đầu đáp lại.

“Mang thức ăn ra đây. Đi đường xa nên bụng hơi đói.”

“Thần sẽ lập tức dọn lên ạ.”

Lưu Độ nghe lời tôi thì liếc mắt ra hiệu cho người xung quanh, người hầu hầu cận hắn lập tức nhanh chóng mang thức ăn ra.

Mang nguyên con gà nguyên con luôn.

Tôi dời ánh mắt sang Hoa Đà, Hoa Đà đối diện ánh mắt tôi thì dùng động tác bình thản khẽ cúi người hành lễ.

Đó là động tác bảo không sao.

Tôi lập tức đưa đũa ra gỡ thịt gà ăn.

Khi tôi không chút do dự đưa thức ăn chúng mang ra vào miệng thì Lưu Độ khẽ giật mình.

Nếu không chú ý quan sát thì sẽ không nhận ra động tác ấy nhưng tôi thì biết.

Dù có kinh ngạc đến đâu thì cũng đừng để lộ ra ngoài chứ.

Như vậy thì làm sao thành công được?

Hiện tại hầu hết nhân vật trong yến tiệc đều ở vị trí đối địch với tôi.

Các hào tộc ngồi cùng bàn giả vờ hưởng yến tiệc cùng tôi, các tướng lĩnh mặt mày hung ác đứng phía sau hộ vệ danh nghĩa cho các hào tộc.

Nhìn vẻ mặt hung ác kia thì chắc chắn là đám ăn cơm bằng dao sống lâu năm.

…Thông tin này không quan trọng lắm nhưng một số hào tộc và tướng lĩnh là nữ nhân.

Không trông già nhưng cũng không phải ngoại hình xinh đẹp.

Trừ Tư Dữ, Lữ Bố và Hoa Đà thì các hộ vệ còn lại tụ tập riêng ở ngoài tòa nhà cảnh giới.

Quan Vũ và Trương Phi vì tính cách quá thẳng thắn nên không hợp với chính trị đấu đá phức tạp nhưng Lưu Bị dẫn dắt hai người tốt nên vẫn cảnh giới xung quanh rất ổn.

Lưu Bị thì kiểu gì nhỉ.

Có vẻ hơi âm hiểm nên rất mạnh trong chính trị đấu đá giấu diếm lẫn nhau.

Nói trước mặt Lưu Bị thì chắc sẽ bị tổn thương lắm?

Ý kiến này cứ để tôi giữ riêng cho mình thôi.

Hiện tại nơi này rõ ràng đang diễn ra yến tiệc nhưng gọi là yến tiệc thì không khí hiện tại quá ảm đạm.

Ngay từ đầu mục đích mở yến tiệc cũng không phải cười nói vui vẻ kết thân nên điều đó là đương nhiên.

Các hào tộc đối địch với tôi giờ chắc đang cảm giác như bước trên băng mỏng.

Cũng phải thôi vì Tư Dữ và Lữ Bố đứng bên cạnh tôi giám sát xung quanh sắt đá như vậy thì không lạnh sống lưng mới lạ.

Một số hào tộc cố gắng nhiệt tình trò chuyện để khuấy động không khí nhưng toàn là vô ích.

Dĩ nhiên trong hành động ấy cũng có ý định tách các tướng hộ vệ của tôi ra xa.

“Thường nghe danh Thiên Hạ Vô Song mà nay được tận mắt chứng kiến thì thật vinh hạnh! Hay là cùng hạ thần nâng chén một lần…”

“Cút.”

“…….”

Thật là dứt khoát.

Cứ tưởng là dứt khoát đậu chứ.

Lữ Bố sau khi được tôi thông báo rằng các hào tộc ở đây là kẻ địch thì thần kinh đã cực kỳ nhạy bén.

Trước câu trả lời sắc như dao của Lữ Bố thì hào tộc mời rượu khẽ run người.

Trong lúc hào tộc ngập ngừng thì Lữ Bố lại mở miệng.

“Không nghe thấy bảo cút à?”

“Hiii!”

Đối diện ánh mắt sát khí của Lữ Bố thì hào tộc sợ hãi dùng động tác hoảng loạn chạy biến.

“…….”

Lữ Bố phản ứng như vậy thì các hào tộc khác hoàn toàn không dám tiếp cận Tư Dữ.

Tôi thoáng thấy gáy các hào tộc nổi da gà.

Gần gũi trực tiếp với hai người này thì chắc đã nghĩ có gì đó sai sai.

Dĩ nhiên không khí yến tiệc càng thêm ảm đạm, thời gian cứ thế trôi qua mà không có biến cố gì nên tôi chìm vào suy nghĩ một lát.

Hôm nay định để yên sao?

Yến tiệc xa hoa thế này bình thường kéo dài mấy ngày nên cũng không có gì lạ.

“Không khí thế này thì làm sao được chứ.”

Lúc ấy Lưu Độ, kẻ được xem là đại diện của các hào tộc, đích thân bước ra.

“Đã đến nước này thì phải lấy ra bình rượu bí truyền thôi.”

Rượu gì mà khiến hắn tự tin đến vậy.

Khi xác nhận mọi ánh mắt đổ dồn về mình thì Lưu Độ mở miệng nói với tôi.

“Đại tướng quân, ngài có biết Đỗ Khương Tửu (杜康酒) không ạ?”

Tên rượu quen thuộc thật.

Tôi gật đầu.

“Biết chứ.”

Tôi từng trực tiếp uống qua.

Hồi trước Mã Đằng từng tìm được nên tôi uống đúng một bình.

Với tôi vốn không thích rượu thì cũng thấy ngon đến mức tự nhiên nuốt trôi.

Thấy phản ứng của tôi thì Lưu Độ cười tươi với tôi.

“Vậy thì may quá ạ! Thần đang có đúng loại rượu ấy!”

“…….”

“Để khuấy động không khí nên thần muốn dâng rượu này cho Đại tướng quân, ngài thấy sao ạ?”

Có gì đó khả nghi.

Đây là giả vờ là Đỗ Khương Tửu rồi mang rượu khác đến sao?

Tôi cảm thấy lạ nhưng vẫn tỏ thái độ cứ làm đi.

“Cứ theo ý ngươi.”

“Vâng! Các ngươi còn đứng đó làm gì! Mau mang rượu ra đây!”

Lưu Độ vừa mở miệng thì người hầu lập tức nhanh chóng mang bình rượu và chén rượu đến.

Tôi quan sát các chén rượu rồi nói.

“Tay nghề tốt đấy. Đây là thủy tinh sao?”

Thủy tinh ở thời Tam Quốc thì chỉ có thể có qua giao thương nên cực kỳ quý hiếm.

Hai chén thủy tinh đặt trước mặt tôi đều bóng loáng như mới tinh.

Có lẽ là để uống rượu nho hay gì đó.

“Haha! Đúng vậy ạ! Quả nhiên Đại tướng quân có mắt nhìn!”

Lưu Độ vui mừng không giấu được nụ cười.

“Vậy thần xin được rót trước một chén! Ngài cứ uống cạn nhé!”

Nói vậy rồi Lưu Độ rót rượu vào chén thủy tinh đặt trước mặt tôi.

Ngửi mùi rượu thì đúng là Đỗ Khương Tửu thật.

Tôi từng uống qua nên biết rõ.

Chén rượu cao cấp. Rượu quý hiếm. Món nhắm ngon lành.

Tất cả đều tốt.

Tất cả đều tốt nhưng…

Có một vấn đề cực kỳ quan trọng.

Tôi nhìn Lưu Độ rồi nói.

“Lòng tốt thì cảm tạ nhưng ngươi uống trước đi.”

“…Vâng ạ.”

“…….”

Lưu Độ thoáng lộ vẻ hoảng hốt nhưng khi tôi giữ vẻ mặt bình thản im lặng thì hắn cầm chén rượu trước mặt mình uống cạn.

Gì vậy? Uống tự nhiên quá.

Chẳng lẽ không bỏ độc vào rượu mà bỏ vào chén?

Lưu Độ quan sát sắc mặt tôi rồi nói.

“Thế nào ạ? Như vậy thì ngài tin tưởng chứ?”

“…Hừm.”

Tôi đưa tay cầm chén rồi nhẹ nhàng lắc.

Khi lắc chén thì Đỗ Khương Tửu trong chén lấp lánh màu trong suốt, sóng sánh qua lại.

…Mùi không lạ, màu sắc cũng không lạ.

Thật sự không phải độc trong rượu sao?

Khi tôi đang nghi hoặc thì bất ngờ giọng nói quen thuộc vang lên bên tai.

“Đại tướng quân.”

“…….”

Giọng nói mỹ miều này chắc chắn là Hoa Đà.

Hoa Đà thấy ánh mắt tôi hướng về mình thì khẽ lắc đầu.

“……Vậy sao.”

Tôi gật đầu rồi lại nhìn Lưu Độ trước mặt.

“Này.”

“Ơ, vâng?”

Có lẽ nhận ra có gì đó sai nên giọng Lưu Độ khẽ run.

Dù vậy tôi vẫn cười rồi đưa chén rượu mình đang cầm cho Lưu Độ.

“Nào, ngươi cũng uống thử cái này đi?”

“…….”

Ngay lập tức Lưu Độ bắt đầu đổ mồ hôi lạnh trên trán.

Trúng rồi.

Ngươi bỏ độc lên chén chứ không phải rượu à?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!