Bên ngoài yến tiệc đã trở thành hỗn loạn.
“Ta không thể chết ở đây!”
“Tránh ra──! Mau tránh ra đi──!”
Các hào tộc lộ vẻ mặt kinh hoàng rồi chạy tán loạn tứ phía.
“Chủ, chủ công!”
“Xin chờ thần với!”
Các tướng lĩnh đuổi theo các hào tộc, cố gắng hết sức để hộ vệ.
“Cái, cái gì vậy?”
“……?”
Những hạ nhân trong phủ vẫn chưa nắm được tình hình nên đứng ngẩn ngơ,
“…Chuyện hỏng rồi sao?”
“Chậc chậc. Ta đã biết mà.”
Cùng với đám người mặc y phục đen kỳ lạ trông rất khả nghi.
Tôi thấy bộ dạng này quen quen trong mấy bộ phim cổ trang.
Cái gì nhỉ.
Loại quần áo chỉ để lộ phần mắt, còn lại toàn bộ đều che kín bằng màu đen ấy.
Loại quần áo tự tuyên bố ‘tôi sắp làm chuyện cực kỳ xấu xa đây’.
Nhìn đám người khả nghi cầm vũ khí đối địch với tôi thì cứ coi là kẻ địch là được.
“…….”
Hoa Đà trong tình huống hỗn loạn thế này vẫn giữ được sự bình tĩnh, bám sát bên cạnh tôi.
……Thật giống robot.
“Khục!”
“Tốt. Lại bắt thêm một tên nữa.”
Trong lúc đó Lữ Bố bắn tên liên tục, từng bước hạ gục các hào tộc đang chạy trốn.
“Ưm… Có vẻ sẽ để lọt hai ba tên.”
Lữ Bố vừa đếm số hào tộc còn lại vừa lẩm bẩm.
Tôi dùng giọng bình thản mở miệng.
“Không tránh được.”
“…….”
“Việc người làm đâu phải lúc nào cũng hoàn hảo.”
Lữ Bố nghe lời tôi thì gật đầu.
“Cũng đúng…”
Không biết từ đâu mà đám người khả nghi cứ liên tục kéo đến từ bên ngoài.
Tôi nhìn những kẻ mặc vũ trang, hướng ánh mắt thù địch về phía tôi rồi nói.
“Các ngươi rốt cuộc là ai?”
Nghe câu hỏi của tôi thì tên khả nghi A hét lớn.
“Hỏi cha ngươi dưới suối vàng mà biết!”
Hử?
Lại đạp vào chỗ đau ngay từ đầu sao?
Thế thì tôi bị tổn thương tâm lý đấy.
Trong lúc tôi lộ vẻ mặt hơi kinh ngạc thì Lữ Bố đỏ mặt như thể chính mình bị chửi.
“Tên khốn…”
“Lữ Bố.”
Tôi nắm vai Lữ Bố đang định bước lên phía trước.
Lữ Bố quay đầu nhìn tôi.
“Không sao đâu.”
“…….”
“Nhưng cảm ơn vì đã tức giận thay ta.”
“Ư ư…”
Lữ Bố vừa đối diện tôi thì như mọi khi, lập tức hạ hỏa.
Khả năng kiểm soát cơn giận tốt thật.
Nếu Lữ Bố không phải người lãng mạn thì không biết phải làm sao.
Tôi bước lên một bước rồi nói với tên khả nghi A vừa đạp vào chỗ đau của tôi.
“Rốt cuộc ngươi được dạy dỗ thế nào mà ngay từ đầu đã lôi cha mẹ người khác ra nói?”
“Cái gì?!”
Tên khả nghi A kinh ngạc trợn mắt trước hành động tôi gọi hồn cha mẹ hắn.
Cũng phải thôi, hắn đâu nghĩ Đại tướng quân lại đạp lại chỗ đau của hắn.
Tôi cũng là người, tức giận thì chửi vài câu cũng được.
Cũng có cách là phớt lờ hoàn toàn nhưng đó không phải phong cách của tôi.
Tôi dùng giọng bình thản mở miệng.
“Xin lỗi. Lời nói sai rồi.”
“…….”
“Vô tình kéo người vô tội vào.”
Nhưng lôi cha mẹ người khác ra nói thì quả thật quá đáng.
Dù đối phương sai trước nhưng dù tức giận đến đâu thì con người cũng có giới hạn không nên vượt qua.
Đây là lỗi của tôi.
Tôi thẳng thắn thừa nhận sai lầm rồi nói tiếp ngay.
“Nếu biết trước sẽ sinh ra tên vừa mở miệng đã sỉ nhục cha mẹ người khác thì những bậc phụ huynh lương thiện ấy chắc đã không sinh con.”
“……?”
“Chắc họ không bao giờ mơ tới việc nhi tử mình lại là thứ khốn kiếp như vậy, nên người bất hạnh nhất ở đây chính là phụ mẫu ngươi.”
“…Ngươi tên khốn───!!”
Có lẽ chạm phải chỗ ngứa nên tên khả nghi A gầm lên giận dữ rồi lao tới.
Tôi dùng giọng ngẩn ngơ nói.
“Sao lại tức giận ngược lại được? Chính ngươi mở màn trước mà.”
“Im mồm!”
Thường nói kẻ đánh rắm lại nổi giận.
Chính ngươi là kẻ lôi cha ta ra nói đấy!
Dĩ nhiên chỉ một mình hắn lao vào thì không thể làm gì được tôi.
“Này, này! Một mình lao lên thì…”
Đồng bọn xung quanh cũng nghĩ vậy nên định giữ hắn lại nhưng đã muộn.
“…….”
Tư Dữ dùng khuôn mặt lạnh lẽo khiến người ta lạnh gáy vung Siêu Thiên Kiếm.
“Khụ a a a!”
Tên khả nghi A vừa cầm vũ khí thì cánh tay hắn bị chém đứt từ khuỷu tay, hắn hét lên thảm thiết.
Ai nhìn cũng biết cố ý không giết.
“…….”
Tư Dữ không nói gì mà tiếp tục vung Siêu Thiên Kiếm.
Tôi từng thấy cảnh này rồi.
Hồi ở Tây Lương, lúc giết tên lính gác gây sự với tôi cũng như vậy.
Thời gian trôi qua một lát thì giống như tên lính gác lúc ấy, tên khả nghi A giờ đã rơi vào tình trạng thảm không thể nói nên lời.
Cái gì nhỉ.
Có cách cố ý ra tay tàn nhẫn để làm giảm sĩ khí quân địch.
Hành động của Tư Dữ lúc này chính là như vậy.
Không phải đơn thuần tức giận rồi chém người như chặt rau.
……Thật sự.
Nếu là đám có tình đồng đội mạnh mẽ thì hành động này sẽ khiến chúng phẫn nộ, sĩ khí tăng lên, nhưng đám này thì không phải.
Nhìn là biết đám chơi riêng lẻ, có gì đâu.
Dự đoán của tôi không sai, đám người khả nghi lộ ra đủ loại phản ứng.
“Ư ộp…!”
Có kẻ quay mặt đi vì thấy xác nằm trong vũng máu quá ghê tởm,
“Sao lại tàn nhẫn đến vậy…”
Có kẻ mặt trắng bệch lùi lại vài bước.
Nhưng điều quan trọng lúc này không phải phản ứng của chúng.
Tôi đã nhận ra đám người khả nghi đang chặn đường mình là loại người gì.
Dù chúng che kín toàn thân nhưng nhìn dáng vẻ, cách nói chuyện, vũ khí thì đại khái đoán được chúng làm gì ở đâu.
Nhờ kinh nghiệm lâu năm lăn lộn ở Tinh Châu thì đám này chắc chắn là đạo tặc.
Phải nói là gặp nhau rồi chăng, đám hào tộc hủ bại ở Kinh Châu đã cấu kết với đám đạo tặc chuyên cướp bóc rồi kéo chúng vào thành phố để giăng bẫy.
Nếu nghĩ rằng sơn tặc và cướp sông ở Kinh Châu đều đổ dồn về thành Giang Lăng thì số lượng đại khái là bao nhiêu?
Ước chừng cũng phải năm chữ số.
Ngoài nơi này thì xung quanh cũng ồn ào, chắc hộ vệ tôi mang theo cũng đang giao chiến.
Nhưng không cần lo cho họ.
Hộ vệ của tôi là tinh nhuệ được chọn lựa kỹ càng, hơn nữa người dẫn dắt họ lại là những tướng lĩnh Vạn Nhân Chi Địch (萬人之敵).
Quan Vũ và Trương Phi lúc này chắc đang xay đám địch như máy xay sinh tố.
Lưu Bị dẫn dắt họ cũng biết cách chiến đấu nên sẽ không thua trước đạo tặc.
“Trước hết phải ra ngoài thôi.”
Lúc ấy Lữ Bố quan sát đám đạo tặc rồi lẩm bẩm.
Lữ Bố cũng giống Tư Dữ, vẫn chưa nguôi giận.
Hóa ra chưa hạ hỏa hoàn toàn.
“Nơi này quá hẹp nên khó đánh.”
“……?”
Nghe Lữ Bố nói vậy thì tôi hơi nghi hoặc.
Thông thường khi ít người đánh nhiều người thì nên chọn nơi hẹp chứ.
Ở nơi hẹp thì bên đông người không thể xông lên cùng lúc, phải chết từng tên một.
Nhưng Lữ Bố lại thấy nơi hẹp bất tiện.
Có phải tự tin rằng đám này không thể làm gì được mình?
Nếu vậy thì tôi cũng không cần kiêng dè gì.
Tôi nói với Lữ Bố.
“Lữ Bố.”
“?”
Lữ Bố nghe tôi gọi thì quay đầu nhìn tôi.
Tôi bình thản ra lệnh.
“Mở đường ra ngoài xem.”
“…….”
“Như vậy thì đám có thể bắt cũng sẽ để lọt.”
Các hào tộc đã biến mất khỏi tầm mắt.
Khoảng một nửa đã bị xử lý trong yến tiệc, đám quay lưng bỏ chạy cũng hầu hết bị Lữ Bố bắn tỉa chết, nhưng vẫn còn một số ít sống sót.
Lữ Bố nhận ra ý tôi thì cười khẩy nói.
“Biết rồi. Vậy phải theo sát đấy nhé?”
“Ừ.”
Lữ Bố từng bước tiến lên, Tư Dữ cũng theo nhịp chân tôi hộ vệ.
Đám người khả nghi… giờ không cần gọi thế nữa.
Đám đạo tặc cấu kết với hào tộc thấy chúng tôi chậm rãi tiến tới thì định lùi lại nhưng không thể.
“Này! Đám phía trước làm gì vậy! Mau đánh đi!”
“Rốt cuộc chuyện gì xảy ra vậy?”
“Không nhìn thấy nên không biết gì cả.”
Cũng phải thôi vì đường lui của chúng đã bị đồng bọn khác chặn lại.
“Khốn kiếp…”
Tên đạo tặc đứng đầu thấy đường lui bị chặn thì nghiến răng.
“Đã đến nước này thì xông lên hết! Tấn công───!!”
“Ư, ư a a a──!”
“Xông lên──!!”
Một tên đạo tặc dũng cảm lao lên trước, các tên khác cũng gào thét lao theo.
Như tôi vừa nói, có cả đám mặc y phục đen khả nghi, cũng có đám mặc y phục thường để giả làm người hầu của hào tộc.
Hành lang chật cứng đạo tặc lao tới như sóng cuộn.
Rốt cuộc tòa nhà này có bao nhiêu tên tụ tập vậy.
Nhưng có một điều tôi chắc chắn.
“Đúng là tụ tập đẹp mắt thật.”
“…….”
Những người sống sót ở đây sẽ là chúng tôi.
1 Bình luận