Hôm nay cũng không có biến cố gì đặc biệt nên tôi ngủ một giấc rồi thức dậy vươn vai thật đã.
Tôi cảm thấy cơ thể mỏi nhừ nên thở dài một tiếng.
“Ư….”
Cái kiểu ngủ ngoài trời chết tiệt này dù có trải qua bao nhiêu lần cũng không quen nổi.
Để có giấc ngủ ngon lành thoải mái thì càng phải sớm giải quyết vấn đề Lưu Biểu càng tốt.
Chẳng phải người ta nói “ra khỏi nhà là khổ sở” là vô cớ đâu.
Tôi thật sự rất muốn được nghỉ ngơi trong ngôi nhà ấm cúng dễ chịu.
“…….”
“…….”
Tôi quay đầu thì thấy như mọi khi Tư Dữ đang ở gần tôi.
Tư Dữ chớp mắt long lanh dễ thương nhìn tôi, tôi nhìn Tư Dữ rồi lo lắng hỏi.
“…Ngủ ngon không?”
“Vâng.”
“Hừm…”
Tôi chưa từng nhìn thấy Tư Dữ nằm nghỉ ngơi tử tế ở đâu cả.
Theo lời em ấy thì mỗi khi tôi đi ngủ em ấy sẽ trải chăn gần đó rồi ngủ, tưởng tượng cảnh ấy thì tôi hơi bật cười.
Quả nhiên lời em ấy nói là thật, có lần tôi ngủ dở giữa chừng tỉnh giấc thì bên cạnh đã có một cái bánh bao nằm đó.
Cái bánh bao ấy phồng lên rồi xẹp xuống trông thật thú vị ngay cả bây giờ nghĩ lại vẫn thấy buồn cười.
…Nhưng khi tôi nhìn một lúc thì Tư Dữ cảm nhận được ánh mắt tôi liền mở bừng mắt ra thì hơi đáng sợ.
Ít nhất việc hộ vệ thì không có vấn đề gì.
Vì tôi cũng có cuộc sống riêng nên khi ở trong thành thì em ấy ngủ ở phòng bên cạnh, còn khi ra ngoài làm việc thế này thì ngủ chung phòng luôn.
Em ấy ngủ muộn hơn tôi và dậy sớm hơn, nhờ khả năng siêu phàm của cơ thể nên đến giờ Tư Dữ chưa từng có biểu hiện thiếu ngủ mà mệt mỏi rã rời.
“…….”
Dù Tư Dữ không nói dối tôi nhưng để chắc chắn tôi vẫn nhìn kỹ khuôn mặt em ấy từ mọi góc độ.
Da vẫn mịn màng như mọi khi, tóc thì bóng mượt tràn đầy sức sống nên trông không có vấn đề gì.
“…Chủ nhân?”
Thấy hành động của tôi, Tư Dữ dùng giọng nghi hoặc gọi tôi.
Quả nhiên đã trưởng thành hơn rồi.
Ngày trước thì em ấy thậm chí không dám nói chuyện, chỉ biết xấu hổ cúi gằm đầu.
Nên xem việc Tư Dữ thoát khỏi tính cách rụt rè là điều đáng mừng chăng.
“Không có gì đâu.”
Tôi mang theo nghi vấn khó hiểu rồi đứng dậy.
“Đi thôi.”
Nghe lời tôi, Tư Dữ lặng lẽ hỗ trợ tôi.
Nhờ sự giúp đỡ của Tư Dữ, tôi thay xong áo giáp rồi bước ra ngoài lều.
“À, dậy rồi à.”
Khi tôi lộ diện thì Lữ Bố như đã chờ sẵn chạy lon ton tới.
Lữ Bố luôn xuất hiện đúng giờ tôi thức dậy.
Có phải nhờ cảm giác tốt không biết.
“Hôm nay cũng làm như thường lệ nhé?”
“Ừ.”
Tôi đang hơi thất thần thì gật đầu đáp lời Lữ Bố.
“Tốt. Vậy thì gắng sức chút nào.”
Lữ Bố thấy phản ứng của tôi liền duỗi người rồi đi về phía phát thạch xa thì biến cố xảy ra.
Cổng thành thành Tương Dương đột nhiên bắt đầu mở ra.
Rầm rầm rầm──.
“Hử?”
Lữ Bố thấy tình huống bất ngờ thì phát ra giọng nghi hoặc rồi dừng bước.
Việc mở cổng thành lúc này chính là hành động trực tiếp đi ngược lại ý chí của Lưu Biểu rằng sẽ kháng cự đến người cuối cùng.
Huống chi chuyện như vậy xảy ra ở thành Tương Dương, nơi chính Lưu Biểu đang trú ngụ, thì có ý nghĩa gì.
Tôi sắp xếp lại tình hình rồi nhìn cảnh cổng thành mở ra mà mở miệng.
“Việc cần đến đã đến rồi.”
Dù là mở cổng thành lén lút mà không cho Lưu Biểu biết hay là chém Lưu Biểu rồi mở cổng thành thì việc tôi phải làm bây giờ chỉ có một.
Lữ Bố vẫn chưa nắm được tình hình nên mang biểu cảm ngẩn ngơ hỏi tôi.
“Ừm… Giờ xông vào luôn được không?”
“Không, trước hết phải xem tình hình diễn biến thế nào đã.”
Tôi lắc đầu đáp lời hỏi của Lữ Bố.
Nếu mở cổng thành lén lút thì bên cổng thành sẽ xảy ra hỗn loạn, còn nếu Lưu Biểu tự xưng là trung thần hoàng thất mà đã thành Lưu/Biểu thì sẽ có ai đó ra ngoài cổng thành.
Nhưng nếu là trường hợp trước thì đã gửi mật thư hay phái người tiếp xúc trước rồi nên có lẽ là trường hợp sau.
Cao Thuận và Từ Hoảng đã phán đoán tình hình và chuẩn bị quân đội rồi.
Cổng thành đã mở thì chỉ cần muốn là có thể xông vào thành Tương Dương bất cứ lúc nào.
Dĩ nhiên cũng có lựa chọn thứ ba là giả vờ hàng phục rồi giấu phục binh trong thành.
Nhưng trong lịch sử gốc Lưu Biểu luôn chọn lựa chọn an toàn một cách bất thường nên tôi không tưởng tượng nổi hắn sẽ triển khai kế sách mạo hiểm như vậy.
Kế sách mở cổng thành nghênh đón địch quân thì ngay khoảnh khắc địch quân nhìn thấu kế sách là lập tức thất bại.
Nghĩa là được ăn cả ngã về không, dù tôi không nhận ra thì các mưu sĩ xung quanh tôi tuyệt đối không mắc mưu đó.
“Xong rồi.”
Khi tôi đang nhìn cảnh cổng thành mở ra thì từ bên cạnh vang lên giọng nói quen thuộc.
Tôi quay đầu về hướng phát ra tiếng nói.
“…….”
“…Sao ngài nhìn tại hạ như vậy?”
“Không có gì.”
Tôi nhún vai nhìn Tư Mã Ý đã đến gần bên tôi lúc nào không hay.
Tôi hỏi lại câu nói của Tư Mã Ý.
“Vậy ‘xong rồi’ là ý gì?”
“À, ý là…”
Tư Mã Ý nghe câu hỏi của tôi thì bình thản đáp.
“Lưu Biểu chết rồi ạ.”
Nhìn dáng vẻ tự tin khẳng định của Tư Mã Ý tôi gật đầu.
“Vậy thì chẳng bao lâu nữa sẽ có người đến hàng phục.”
“Chắc vậy ạ.”
Tư Mã Ý đồng tình với lời tôi rồi khẽ thêm.
“Nếu bọn chúng không hàng thì cũng thú vị theo cách riêng nhưng…”
“…….”
Tư Mã Ý nói vậy rồi lộ vẻ hơi đáng sợ.
Rốt cuộc đang tưởng tượng gì vậy.
Trong lịch sử gốc Tư Mã Ý từng đánh bại Công Tôn Uyên nổi loạn rồi bắt giết hết nam nhân trưởng thành trong thành và dựng một kinh quan (京觀).
Không phải cảnh quan (景觀) chỉ núi sông đồng cỏ mà là kinh quan (京觀) để khoe công trạng bằng cách chất xác người.
Việc giết người rồi dựng kinh quan(京觀) thì liên tưởng đến điều gì đó bất an phải không.
Đúng vậy.
Tư Mã Ý từng giết sạch nam nhân trưởng thành ở vùng Liêu Đông chỉ đi ngang đường rồi chất hàng ngàn xác người thành tháp đầu lâu.
Chính xác là chất xác rồi phủ đất biến thành một địa hình.
Hành động có thể xem là tàn bạo nhưng từ xưa đến nay trường hợp như vậy xảy ra rất thường xuyên.
Ngay cả Tào Tháo, đại hiếu tử Từ Châu, cũng từng đào hố chôn sống (Khanh-坑) quân Viên Thiệu đầu hàng vì muốn phụng dưỡng song thân.
Tào Tháo, lại là ông sao?
Không chỉ riêng Trung Quốc mới như vậy.
Hung Nô, đám ngày ngày cưỡi ngựa quậy phá phương Bắc, cũng vậy, cả Cao Câu Ly mà người Hàn Quốc ai cũng biết cũng từng dựng kinh quan (京觀) từ xác quân Tùy sau trận đại thắng Tát Thủy.
Đế quốc Aztec cũng làm vậy… nhưng đó là nơi cấp độ khác hẳn nên bỏ qua.
Tại sao lại thích chơi với đầu lâu thế này.
Quả nhiên cảm tính người hiện đại không thể theo kịp suy nghĩ người xưa.
Nhìn vậy đủ biết mạng người thời xưa bị đối xử tệ bạc đến mức nào.
Tôi bất giác lo lắng nên tiến đến đặt tay lên Tư Mã Ý.
“Không phải đang nghĩ chuyện đáng sợ gì đấy chứ?”
“Hả?”
Tư Mã Ý chớp mắt trước câu nói đột ngột của tôi.
“À ha.”
Tư Mã Ý thông minh nhanh chóng nhận ra lý do tôi làm vậy rồi thốt lên.
“Đừng lo ạ.”
Tư Mã Ý dùng đôi mắt tím gợi liên tưởng đến thạch anh tím nhìn tôi rồi nói.
“Miễn là kẻ địch không vượt quá giới hạn thì tại hạ cũng không có ý định làm vậy đâu ạ.”
“…Nghĩa là đã tưởng tượng rồi?”
“…….”
Bị đâm trúng tim đen, Tư Mã Ý khẽ tránh ánh mắt tôi.
“…….”
Tôi nhìn chằm chằm Tư Mã Ý với ý định sẽ nhìn cho đến khi con bé nhìn thẳng vào mắt tôi.
Tính tình tàn nhẫn như vậy thì phải sửa khi còn sửa được.
Nếu không cẩn thận thì Tư Mã Ý có thể giống lịch sử gốc giết hại dân chúng vô tội.
Sau khi đối diện ánh mắt tôi một lúc lâu, Tư Mã Ý hiếm khi đỏ mặt.
“…Dù sao thì ngài xem kìa! Giờ có người từ trong thành đi ra rồi đấy ạ?”
Tư Mã Ý như cố ý đánh lạc hướng sự chú ý của tôi nên miễn cưỡng lên tiếng.
“…Ừ.”
Tôi thở dài trong lòng rồi nói.
Tính cách con người không thể thay đổi trong chớp mắt nên chỉ có cách từ từ.
Theo lời Tư Mã Ý tôi dời ánh mắt về phía cổng thành thì thấy một đám người cầm hộp nhỏ đang tiến tới.
Vị tướng dẫn đầu là người tôi chưa từng gặp.
Liệu có phải vị tướng tôi đang nghĩ đến không?
Tôi ra lệnh cho binh sĩ ngừng tấn công rồi cưỡi ngựa chậm rãi tiến về phía đám người ấy.
Tư Dữ và Lữ Bố đương nhiên theo sát hộ vệ cho tôi.
Chúng tôi di chuyển một lúc thì nhanh chóng đối diện nhau ở khoảng cách gần.
Tôi lên tiếng với vị tướng dẫn đầu.
“Mở cổng thành rồi ra nghênh đón thế này. Chẳng lẽ trung thần hoàng thất của chúng ta đã thay đổi ý định sao?”
“…….”
“Vậy Lưu Biểu bản nhân đang ở đâu?”
Vị tướng nhận câu hỏi của tôi cung kính hành lễ.
Vị tướng dẫn đầu quỳ xuống trước tôi thì những người phía sau đồng loạt quỳ theo.
“Vi Thần Ngụy Diên Văn Trường! Diệt trừ nghịch tặc hoàng thất, xin thề trung thành với tân chủ!”
Dự đoán của tôi đúng rồi.
Ngụy Diên cung kính đưa hộp nhỏ đang cầm lên cho tôi.
“Đây là thủ cấp nghịch tặc, xin ngài kiểm tra!”
“…Hừm.”
Tôi gật đầu thì một hộ vệ nhận lấy hộp mở nắp.
Bên trong hộp là đầu Lưu Biểu trợn trừng mắt đầy oan ức đã chết.
“Lưu công, dạo này vẫn khỏe chứ?”
Tôi dùng giọng trêu chọc nói với Lưu Biểu đã chết.
Người một thân một mình phát huy năng lực xuất chúng chiếm giữ được cả một châu (州).
Thứ sử Kinh Châu Lưu Biểu đã chết vì phản loạn của tướng lĩnh dưới trướng.
1 Bình luận