101-200

Chương 161: Lưu Biểu (2)

Chương 161: Lưu Biểu (2)

Lưu Biểu phái sứ giả đi từ chối lời khuyên hàng của Đại tướng quân, đồng thời ở phía sau âm thầm lập ra một kế sách để đối kháng với Đại tướng quân.

Kế sách ấy rốt cuộc là gì.

Chính là kéo đồng minh của mình là Viên Thiệu và Tào Tháo vào, sau đó từ ba hướng đồng thời kiềm chế Đại tướng quân.

Cái gọi là Hợp Tung Sách (合從策).

Thời Xuân Thu Chiến Quốc (春秋戰國時代) xưa kia, bảy nước tranh đoạt bá quyền thiên hạ.

Kế sách lưu truyền từ thời đó chính là thuật ngoại giao của các thế lực nhỏ hợp sức lại để đối đầu với một thế lực lớn.

Viên Thiệu ở Ký Châu.

Tào Tháo ở Duyện Châu.

Lưu Biểu ở Kinh Châu.

Mỗi người trong số họ đều là thế lực có quy mô không thể xem thường, vậy nên nếu ba người này hợp sức lại thì dù là thế lực của Đại tướng quân cũng chắc chắn phải dè chừng.

Vì đã từ chối lời khuyên hàng nên Đại tướng quân tất sẽ sớm dẫn quân đánh tới là điều hiển nhiên, vì vậy hành động của Lưu Biểu nhanh hơn bao giờ hết.

“Ý ngươi là quân viện trợ sao?”

“Vâng! Xin hãy phái một số binh sĩ làm quân viện trợ, đồng thời một mặt tấn công Tinh Châu để thu hút sự chú ý của Đại tướng quân, Kinh Châu Thứ sử đã khẩn thiết nhờ vả như vậy!”

“Hừm…”

Viên Thiệu tiếp đón sứ giả của Lưu Biểu, trầm ngâm suy nghĩ một lát rồi gật đầu.

“Ta hiểu rồi. Nếu rảnh rỗi thì sẽ làm theo lời Kinh Châu Thứ sử.”

“Đa tạ!”

“Chúng ta vốn đã cùng chung một thuyền mà.”

Viên Thiệu khẽ mỉm cười bình thản thì sứ giả nghe được tin vui liền nở nụ cười rạng rỡ rồi quay về.

Tình hình bên Tào Tháo cũng không khác biệt mấy.

“Viện trợ?”

“Đúng vậy! Trong lúc chúng tôi cầm chân thì nếu Duyện Châu Mục quấy nhiễu hậu phương của Đại tướng quân…”

“Đủ rồi, không cần giải thích thêm.”

Tào Tháo cắt ngang lời sứ giả rồi nở nụ cười nơi khóe miệng.

“Ta đã hiểu rõ Kinh Châu Thứ sử muốn nói gì nên nếu không có chuyện gì đặc biệt thì ta hứa sẽ phái quân viện trợ.”

“Ân tình này thần sẽ không bao giờ quên!”

“Ừ. Vậy thì mau quay về đi.”

Sứ giả hành lễ một lượt trước cử chỉ thờ ơ của Tào Tháo rồi rời đi.

Khi cả Viên Thiệu và Tào Tháo đều gửi về câu trả lời tích cực cho lời cầu viện của mình, Lưu Biểu lần đầu tiên sau bao lâu quên cả thể diện mà cười lớn.

“Hahaha! Xem ra ta chọn đồng minh rất đúng!”

“…….”

“Nhìn xem! Không phải đã đúng như lời ta nói sao! Giờ chỉ còn việc hợp sức đuổi thế lực của Đại tướng quân ra khỏi Kinh Châu là xong!”

Lưu Biểu nói với các tướng lĩnh đang im lặng như vậy rồi quay đầu về hướng Lạc Dương thành.

“Ngày Đại tướng quân sợ hãi mà co cụm sau cửa ải lại đến gần rồi.”

Giọng nói trầm thấp mang theo cảm xúc u ám vang vọng khắp quan phủ, các tướng lĩnh càng cúi thấp người, chỉ dám nhìn trộm sắc mặt Lưu Biểu.

──────────

Trước khi tấn công Lưu Biểu tôi quyết định triệu tập tất cả những người thông minh mà tôi biết để quyết định phương châm hành động.

Nói vậy nghe thì có vẻ rất đông nhưng thực ra những người tôi gọi đến không nhiều.

Gia Hủ và Tuân Du.

Trong lịch sử gốc đây đều là những mưu sĩ đã được kiểm chứng năng lực, vậy cần gì phải gọi hết người này đến người kia.

Sài nhiều thì thuyền lên núi.

Dĩ nhiên cũng có ngoại lệ.

“…Sao lại cố tình dẫn theo đứa nhóc này?”

Tư Mã Ý hỏi bằng giọng cộc lốc như mọi khi,

“Đứa nhóc gì chứ? Tại hạ có tên là Gia Cát Lượng.”

Gia Cát Lượng dùng giọng dịu dàng tiếp lời của Tư Mã Ý.

Tôi chờ Gia Hủ và Tuân Du đến trong lúc quan sát hai đứa trẻ trò chuyện.

Chiếc quạt lông trắng làm từ lông chim trắng.

Gia Cát Lượng mặc y phục trắng, dùng chiếc quạt lông trắng ấy khẽ che miệng rồi cười.

“Ư… Ư…”

Tư Mã Ý nghiến răng khi nhìn thấy quạt lông trắng.

Có vẻ như đang hơi khoe khoang chiếc quạt ấy.

Tư Mã Ý nghiến răng xong thì quay sang tôi.

“Sao lại tặng chiếc quạt đó cho con nhóc đó?”

“Hử?”

Tôi phát ra giọng nghi hoặc.

Đúng như Tư Mã Ý nói, chính tôi đã tặng chiếc quạt ấy cho Gia Cát Lượng.

Khi nhắc đến Gia Cát Lượng thì có rất nhiều hình ảnh hiện lên nhưng hình ảnh tiêu biểu nhất chính là chiếc quạt ấy.

Mỗi lần nhìn Gia Cát Lượng tôi đều cảm thấy thiếu thiếu cái gì đó nên đã dùng quyền lực Đại tướng quân để chế tạo quạt lông trắng rồi tặng cho con bé.

Dùng quyền lực vào việc kỳ quặc như vậy nhưng tốt thì tốt thôi.

Gia Cát Lượng nhận được quạt lông trắng từ tôi thì từ đó chưa từng rời chiếc quạt ấy nửa bước.

Với tư cách người tặng quà mà thấy người nhận vui mừng đến vậy thì cũng thấy đáng công sức.

Tôi dùng biểu cảm bình thản đáp.

“Chỉ là cảm thấy hợp nên tặng thôi.”

“…….”

Nghe câu trả lời của tôi ánh mắt Tư Mã Ý hơi sắc lại.

Nhìn ánh mắt đáng sợ kìa. Thật sự là trẻ con sao?

Tôi nhận ra lý do Tư Mã Ý như vậy thì khẽ cười rồi vuốt đầu con bé.

“Biết rồi biết rồi. Sắp tới ta cũng sẽ tặng quà cho ngươi là được chứ gì.”

“…Biết thì tốt rồi.”

Tư Mã Ý càu nhàu nhưng không gạt tay tôi đang vuốt đầu con bé ra.

Đúng là trẻ con thật, ghen tị cũng đáng yêu.

Có lúc lại thể hiện dáng vẻ trưởng thành hơn cả người lớn, có lúc lại bộc lộ nét trẻ con, điều này cũng là một sức hút.

Gia Cát Lượng quan sát dáng vẻ chúng tôi một lát rồi đột ngột lẩm bẩm.

“Không hề thấy chút tôn kính nào dành cho chủ công.”

“…Gì cơ?”

“À, tại hạ lỡ miệng thôi.”

Gia Cát Lượng mỉa mai Tư Mã Ý một câu rồi bình thản lảng sang chuyện khác.

“Chỉ là lỡ lời nên không cần để tâm đâu ạ.”

Dù Tư Mã Ý đang trừng mắt nhìn mình nhưng Gia Cát Lượng vẫn giữ vẻ mặt bình thản.

Hai đứa này đúng là không hợp nhau thật.

Gia Cát Lượng cười rồi nhìn tôi.

“Chủ công. Đây chỉ là ý kiến cá nhân của thần nhưng thần nghĩ không nên quá gần gũi với người mang quan tướng phản nghịch.”

“Ừm…”

Tôi không tìm được lời đáp nên đảo mắt.

Sao lại tái hiện câu chuyện với Ngụy Diên ở đây vậy.

Dù là sáng tác của diễn nghĩa nhưng khi Ngụy Diên giết Hán Hiền rồi hàng Lưu Bị thì Gia Cát Lượng từng nói hắn mang tướng phản nghịch, sau này sẽ phản bội.

Trong diễn nghĩa Gia Cát Lượng giống như thần tiên biết hết mọi việc nên lời tiên tri ấy đúng chính xác sau khi Gia Cát Lượng qua đời.

Nhưng thực tế trong chính sử Gia Cát Lượng chưa từng nói lời ấy và còn trọng dụng Ngụy Diên, cho hắn thăng tiến đến chức vị cao.

Thậm chí còn khoan dung bỏ qua việc Ngụy Diên gây bất hòa nội bộ và sỉ nhục mình là kẻ hèn nhát khi phản đối kế sách Tử Cốc.

Nếu Gia Cát Lượng thật sự ghét Ngụy Diên như trong diễn nghĩa thì hẳn đã nói “ngươi đến đúng lúc” rồi chặt đầu hắn.

Tôi hỏi.

“Cụ thể là quan tướng gì?”

“Ngài có biết lời nói Lang Cố Chi Tướng không ạ?”

“Ta biết rất rõ.”

Lang Cố Chi Tướng (狼顧之相)..

Nghĩa là giống như sói cảnh giác có thể nhìn phía sau mà không cần xoay người, giống như tướng phản nghịch có gáy nhô ra, là một trong những quan tướng tiêu biểu đại diện cho kẻ phản nghịch.

Gia Cát Lượng vốn nổi tiếng về năng lực lẫn lòng trung thành.

Trong lịch sử gốc Gia Cát Lượng phụng sự Lưu Thiện đến cùng, dốc sức vì Thục Hán đến thân tan xương nát.

Tư Mã Ý phụng sự nhà Tào qua mấy đời rồi lật đổ Ngụy ở biến cố Cao Bình Lăng.

So sánh hai người thì Tư Mã Ý quả thật có phần kém hơn về lòng trung thành.

“…….”

Tư Mã Ý hiếm khi im lặng, dùng vẻ mặt lúng túng nhìn tôi.

Bề ngoài không để ý nhưng xem ra con bé cũng hơi để tâm đến chuyện này.

Dù sao thì tôi cũng chỉ xem tướng cho vui thôi nhưng khi nghe được nội dung xấu thì vẫn không khỏi bận tâm.

Tôi ngừng vuốt đầu Tư Mã Ý rồi khẽ cười.

“Cảm ơn vì lo lắng.”

“…….”

“Nhưng chuyện chưa xảy ra mà cứ lo lắng mãi thì không hợp với sở thích của ta.”

Thà chết chứ không nằm đó rên rỉ.

Thời điểm lo lắng về phản bội đã qua từ lâu rồi.

“Vậy nên đừng nói mấy chuyện đó nữa.”

Tôi nắm má Gia Cát Lượng kéo dài ra với ý bảo phải phản tỉnh.

“Á, nhau nhá! (Á, đau quá!)”

Gia Cát Lượng quả nhiên là kiểu người chỉ giỏi dùng đầu óc nên khác hẳn Tư Dữ hay Lữ Bố, con bé kêu lên đau đớn.

Phản ứng này khá mới mẻ.

Thấy thật sự đau nên tôi buông má ra rồi xoa đầu Gia Cát Lượng để an ủi.

“Nếu đau thì xin lỗi.”

“Ư…”

Không thể nói gì với tôi nên Gia Cát Lượng mắt ngân ngấn nước rồi gật đầu.

Ừm… Nếu Gia Cát Lượng thế này thì Tư Mã Ý sẽ phản ứng thế nào nhỉ, thật tò mò.

Tôi quay đầu nhìn Tư Mã Ý.

Khi ánh mắt tôi chạm đến con bé thì Tư Mã Ý nheo mắt lại.

“…Sao vậy?”

Tư Mã Ý hỏi tôi đồng thời hơi lùi ra sau, dáng vẻ ấy giống như thú hoang cảnh giác con người.

Nếu tôi cố nắm lấy chắc con bé sẽ để tôi nắm nhưng tôi không muốn nếm trải cảm giác bị ánh mắt sắc bén của Tư Mã Ý đâm thủng mặt nên đành im lặng.

Trong lúc tôi đùa nghịch với Gia Cát Lượng (trẻ con) và Tư Mã Ý (trẻ con) một lát thì những người tôi gọi đã đến.

Gia Hủ và Tuân Du.

Hai văn quan xuất sắc trong việc lập kế sách đang nhìn tôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!