101-200

Chương 169: Lưu Biểu (10)

Chương 169: Lưu Biểu (10)

Sau khi chuẩn bị tất cả xong xuôi, tôi đến thành Tương Dương mà không gặp biến cố gì đặc biệt.

Tôi đồng thời bao vây Phàn Thành và thành Tương Dương.

Nhưng có một vấn đề.

Trước khi quân viện trợ của Viên Thiệu và Tào Tháo đến thì việc hạ thành Tương Dương là bất khả thi.

Dù thế nào thì cũng phải chờ tin từ Lưu Bị tôi mới có thể hành động.

Dù vậy cũng không thể ngồi không chờ đợi mãi.

Tôi dẫn quân bao vây thành Tương Dương và Phàn Thành đồng thời chờ tin từ Lưu Bị rồi thực hiện một hành động.

Cái gì nhỉ. Lần trước khi triệu tập mưu sĩ họp bàn chẳng phải đã nhắc đến kế dụ địch sao.

Tôi theo như Tư Mã Ý từng đề cập cố ý làm rối loạn trận hình để dụ dỗ quân Lưu Biểu.

Bảo cởi áo giáp vì sợ nặng người, công khai đốt lửa nấu cơm khói mù mịt, doanh trại dựng lung tung như ô hợp, lộ sơ hở đến mức khiến người ta chỉ muốn đập sau gáy.

Dĩ nhiên nếu thật sự bị tập kích rồi bại trận thì chẳng có gì ngu ngốc bằng nên tôi đã chuẩn bị biện pháp riêng.

Bên ngoài thì lộ sơ hở nhưng bên trong những lều mà mắt chúng không nhìn tới tôi bố trí binh sĩ hoàn toàn vũ trang chờ sẵn.

Thường thì tập kích là dẫn kỵ binh nên tôi bố trí cung thủ và cường nỏ binh phía sau chướng ngại vật.

Nếu chúng mắc mồi dụ mà xông vào thì sẽ thế nào.

Thì còn gì nữa.

Binh sĩ từ trong lều nhảy ra chặn đường chúng bị tên bay từ bốn phương tám hướng biến quân Lưu Biểu thành thịt xiên.

Lúc đó quân Lưu Biểu hoảng loạn vội vã chạy trốn chúng tôi đuổi theo rồi đâm thẳng xuyên cổng thành là xong.

…Cuối cùng thì chúng không mắc câu.

Mắt tinh thật.

Tư Mã Ý đứng gần đó nói với vẻ như bảo xem đi.

“Thấy chưa. Sợ quá nên không ra rồi kìa.”

“Ừ.”

Tôi bình thản đồng tình.

Tâm thế là mắc thì tốt không mắc thì thôi nên cũng chẳng sao.

Thực ra cấu trúc bên trong doanh trại để thi triển kế dụ địch hay cách bố trí đại khái binh sĩ đều là do Tư Mã Ý dốc sức.

Tư Mã Ý liên tục càu nhàu rằng kế dụ địch sẽ không hiệu quả nhưng vẫn ngoan ngoãn theo ý tôi mà sửa doanh trại.

Bề ngoài thì cứ càm ràm nhưng hành động thì hoàn toàn ngược lại.

Tôi mỉm cười với Tư Mã Ý rồi nói.

“Vất vả rồi. Sau này ta mua gì đó cho ngươi nhé?”

“Ngài đang coi tại hạ là cái gì vậy?”

Tư Mã Ý nghe lời tôi thì lập tức đáp trả.

Thời gian trôi qua một lát thì Tư Mã Ý khẽ tránh ánh mắt tôi rồi nói tiếp.

“……Nếu ngài cho thì tại hạ xin lĩnh tạ.”

Thật là không thành thật chút nào.

Tôi nhìn Tư Mã Ý đang làm bộ làm tịch một cái rồi tóm tắt tình hình xung quanh.

Từ Hoảng và Cao Thuận theo tôi tham gia quân vụ đảm nhận vai trò thống lĩnh binh sĩ khi xảy ra tình huống đột phát.

Mã Siêu hay Trương Liêu thì đang chờ ở hậu phương để phái cứu viện đến hướng tình hình trở nên khó khăn.

Đó là kỵ binh do Mã Siêu và Trương Liêu dẫn dắt.

Tính cả thời gian sứ giả di chuyển thì chỉ cần một hai ngày là đến.

“Á! Ngươi ở đây rồi!”

Lúc ấy Lữ Bố chạy đến chỗ tôi rồi hét lên.

Tôi quay đầu theo tiếng Lữ Bố hỏi.

“Sao vậy?”

“Bây giờ bên ngoài có tên đang làm chuyện kỳ lạ!”

…Chuyện kỳ lạ?

Tôi nghi hoặc hỏi.

“Chuyện kỳ lạ gì?”

“Ừm… Nói thế nào nhỉ. À đúng rồi!”

Lữ Bố nhận câu hỏi của tôi suy nghĩ một lát rồi mở miệng.

“Nhìn cứ như đang cố tránh tầm mắt giám sát rồi lén lút di chuyển!”

“…….”

Nghĩ thế này thì hơi khó nói nhưng Lữ Bố thật sự rất kém mô tả.

Khi giải thích chỗ nào cũng chỉ nói đây đó mà không nói cụ thể hướng nào dáng vẻ ra sao.

Có phải quá thuần khiết không biết.

Cuối cùng người nghe phải tự hiểu nên tôi vò đầu.

Nghĩ xem. Trong tình hình hiện tại kẻ nào sẽ tránh giám sát của ta để lén lút di chuyển.

Nghe lời Lữ Bố tôi trầm ngâm một lát.

Tôi buột miệng.

“Sứ giả của Lưu Biểu sao?”

“Đúng vậy.”

Gia Hủ nghe tôi lẩm bẩm thì đáp lại.

“Hiện tại với Lưu Biểu thì thông tin quan trọng nhất chỉ có một nên chắc chắn liên quan đến thông tin đó.”

Sứ giả mang tin quân viện trợ của Tào Tháo và Viên Thiệu thế nào.

Sứ giả của Lưu Biểu xuất hiện nghĩa là chẳng bao lâu chúng tôi cũng sẽ nhận được sứ giả từ Lưu Bị.

“Bẩm báo!”

Tôi vừa nghĩ đến đó thì sứ giả đã đến báo cáo.

“Quân đội Tào Tháo vốn đại chiến với quân Lưu Bị tướng quân mấy ngày nay đã rút lui!”

“Không tấn công sao?”

“Vâng! Họ dựng doanh trại gần đó quan sát tình hình rồi lấy cớ Đào Khiêm tấn công nên quay về Duyện Châu!”

Ồ. Thật sự nghe theo đúng những gì tôi gửi.

Giờ Tào Tháo có thể xem là phe tôi rồi chứ?

Nghe báo cáo của sứ giả, tôi nói với Lữ Bố, người đầu tiên đến tìm tôi.

“Ngươi nói có kẻ hành động khả nghi đúng không?”

“Ừ.”

“Có lẽ chẳng bao lâu nữa hắn sẽ lén lút đi qua doanh trại nên cứ giả vờ không biết mà để hắn đi.”

Lữ Bố nghe lời tôi chớp đôi mắt đỏ như thỏ.

“Thật sao?”

“Ừ. Thật.”

“Biết rồi.”

Lữ Bố lộ vẻ nghi hoặc nhưng vẫn gật đầu.

Thấy không hỏi gì thêm nghĩa là tin tưởng tôi.

“Vậy ta đi đây?”

“Ừ.”

Nghe câu trả lời của tôi, Lữ Bố liếc mắt một cái rồi lui ra.

“Theo tính toán.”

Tôi cười khẽ với Gia Cát Lượng đang nói vậy rồi xoa đầu con bé một cái.

“Ừ. Ngươi làm rất tốt.”

“…Ưc.”

Lúc ấy từ bên cạnh vang lên tiếng như đang kìm nén phẫn nộ.

Tôi quay đầu về hướng ấy thì thấy Tư Mã Ý đang trừng mắt nhìn Gia Cát Lượng.

Tôi nghĩ đây chỉ là đấu khí như mọi khi nên không để tâm.

Tôi nhìn Lữ Bố đã rời xa vị trí không biết từ lúc nào rồi nghĩ.

Như Gia Cát Lượng từng dõng dạc tuyên bố, Tào Tháo đã ngoan ngoãn rút lui nên bộ ba đào viên cũng sẽ hội hợp với tôi.

Đến lúc đó thì không còn gì phải kiêng dè nên tôi định triệu hồi Trương Liêu và Mã Siêu đang chờ ở hậu phương.

Đồng minh mà mình tin tưởng đều lấy lý do riêng không phái được quân viện trợ.

Trên đống lửa đổ thêm dầu thì quân địch ngày càng tăng quy mô khiến Lưu Biểu chắc chắn sẽ tối tăm mặt mày.

Vậy nên bảo hàng thì phải hàng sớm.

Trong lịch sử gốc cũng vậy nhưng Lưu Biểu ở những thời điểm quan trọng luôn đưa ra lựa chọn lệch lạc.

Rốt cuộc vì nghĩ gì mà không hàng.

Cuộc sống giống hoàng đế ở Kinh Châu đã làm mờ mắt Lưu Biểu sao.

Kẻ bị dục vọng quyền lực nuốt chửng ở thời đại này cũng không phải hiếm nên chẳng có gì lạ.

──────────

Ngày hôm sau khi nhận tin quân viện trợ của Tào Tháo và Viên Thiệu không thể đến.

Sau đó quân đội Đại tướng quân bắt đầu hành động thực sự.

Không chỉ chế tạo tỉnh lan và vân thê mà còn bắt đầu lắp ráp phát thạch xa bắn đá lớn đánh vào thành.

Binh khí công thành hoàn thành thêm vài cái mỗi ngày khiến sĩ khí quân Lưu Biểu tự nhiên giảm sút.

Trong tình hình đó quân tiếp viện của Đại tướng quân liên tục đến.

Quy mô quân địch tăng lên ít nhất gấp một lần rưỡi so với lúc đầu đối mặt.

Quân Lưu Biểu đối diện quân Đại tướng quân giờ đã lộ cả vẻ kinh hoàng.

Cuối cùng một hào tộc không chịu nổi đã tiến ngôn với Lưu Biểu.

“Chủ công. Giờ vẫn chưa muộn.”

“…….”

“Nếu chúng ta mở cổng thành thuận thuận hàng phục thì dù có bị trách phạt nhưng mạng sống chắc chắn sẽ giữ được nên xin chủ công sáng suốt…”

“Đủ rồi.”

Lưu Biểu cắt lời.

“Ta rõ ràng đã quyết định một lần về việc hàng phục rồi.”

“Điều đó thì…”

“Việc viện quân không đến quả thật đau đớn nhưng hiện tại binh sĩ không ít quân lương cũng không thiếu.”

Việc Đại tướng quân không lập tức bắt đầu công thành chiến đều có lý do.

Kết quả tập trung toàn bộ vật tư và binh sĩ Kinh Châu vào thành Tương Dương và Phàn Thành khiến nơi đây trở thành pháo đài mà chúng cũng khó mà vượt qua dễ dàng.

Nếu không thì chúng đã chẳng cần thi triển kế dụ địch hay chế tạo hàng chục binh khí công thành dốc hết tâm huyết như vậy.

Lưu Biểu nhìn hào tộc rồi nói.

“Ngươi nghĩ ta không biết ngươi cứ mở miệng đòi hàng chỉ để bảo vệ cái gia tộc ít ỏi của mình sao.”

Ánh mắt sắc lạnh của Lưu Biểu hướng về hắn khiến hào tộc co rúm người.

“Loại dơi chuột chỉ nghĩ đến an nguy bản thân rồi tính chuyện đổi phe qua lại.”

“…….”

Lưu Biểu sỉ nhục hắn ngay trước mặt nhưng hào tộc không dám đáp lại chỉ dám nhìn sắc mặt.

“Nếu còn mở miệng nói mấy lời đó lần nữa thì ta sẽ chém đầu nên nhớ cho kỹ.”

Lưu Biểu quan sát phản ứng của hào tộc rồi nói vậy quay người đi.

Với Lưu Biểu thì không muốn giữ lại hào tộc có thể trở thành mối họa sau này nhưng nếu đàn áp quá mức thì ngược lại chúng sẽ hành động theo hướng không thể đoán trước.

Việc thanh trừng chúng sẽ là sau khi Đại tướng quân rút khỏi Kinh Châu.

Cho đến lúc đó thì chỉ cần dọa dẫm để thao túng thế lực hào tộc theo ý mình là tốt hơn.

Sau thời gian không ngắn cai trị Kinh Châu nắm rõ tính tình chúng, Lưu Biểu bắt đầu vò đầu tính toán cách đối phó quân đội Đại tướng quân.

Không biết phía sau hào tộc đang nhìn mình bằng ánh mắt gì.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!