101-200

Chương 193: Hào tộc Kinh Châu (10)

Chương 193: Hào tộc Kinh Châu (10)

Lưu Độ định dùng Trậm Độc (鴆毒), loại độc chỉ có trong tiểu thuyết võ hiệp, để xử lý tôi nhưng nhờ Hoa Đà phá đám nên âm mưu đầu độc bị bại lộ.

Tôi cười cười đưa chén rượu có độc ra, Lưu Độ không chịu nổi uy hiếp của tôi nên ngược lại uống cạn chén rượu độc rồi chết.

Tình hình biến thành như vậy thì yến tiệc vui vẻ chẳng thể tiếp tục được nữa.

“Đinh Lăng ngươi tên khốn──!! Thù cho Thái thú ta sẽ báo!”

Vị tướng đầu tiên bước ra phía trước hét lớn.

Chiều cao còn cao hơn cả tôi, eo thì như buộc một khúc gỗ, cánh tay cầm đại phủ to lớn thì cơ bắp cuồn cuộn như có thể bẻ gãy người ta dễ dàng.

Nhìn ngoại hình hung ác kìa.

Ngoại hình này dù xuất hiện trong truyện tranh võ thuật cũng không hề lạc lõng.

Các hào tộc nhìn vị tướng ấy thì mặt mày rạng rỡ.

“Đó là Hình Đạo Vinh (邢道榮) tướng quân!”

Hình Đạo Vinh (邢道榮)?

Không phải tên hoàn toàn xa lạ nên chắc chắn tôi từng nghe ở đâu rồi.

Hình Đạo Vinh thấy phản ứng xung quanh thì tỏ vẻ hài lòng, cười khẩy.

“Đúng vậy! Ta chính là mãnh tướng đứng đầu Tứ Nam! Hình Đạo Vinh đây!”

À, nhớ ra rồi.

Tên này định đâm sau lưng Lưu Bị nhưng bị Gia Cát Lượng nhìn thấu, cuối cùng bị Triệu Vân giết chết đúng không?

Giao đấu vài hiệp với Trương Phi rồi thoát thân an toàn, thậm chí còn phá vòng vây xung quanh, chiến đấu khá dũng mãnh nhưng đối thủ lại là thế lực Lưu Bị nên…

Dù không có thành tích gì đặc biệt nhưng tên quá đặc biệt nên vẫn lưu lại trong trí nhớ của tôi.

Tam Quốc Chí hầu như tên nhân vật đều hai chữ.

Nhưng có tên ba chữ nên tự nhiên khắc sâu trong đầu.

“Lữ Bố.”

“Sao?”

Tôi bỏ qua Hình Đạo Vinh vẫn đang cố tỏa ra khí thế rồi nói với Lữ Bố.

“Đặt tên kia sang một bên, giết sạch hào tộc trước đã.”

“Biết rồi.”

Lữ Bố gật đầu rồi lập tức rời chỗ.

Hào tộc phát hiện ra thì nói.

“Hình, Hình Đạo Vinh tướng quân! Cẩn thận! Lữ Bố đang tới!”

“Hahaha! Đến đây xem nào! Lê Hoa Khai Sơn Phủ (梨花開山斧) của ta đã sẵn sàng!”

Lê Hoa Khai Sơn Phủ là cái gì vậy?

Chẳng lẽ tự đặt tên cho cây đại phủ mình đang cầm sao?

Rốt cuộc tên đó có ý nghĩa gì.

Chữ Phủ (斧) ở cuối chắc chắn là chữ Phủ chỉ cái rìu.

Lê Hoa (梨花) là hoa lê.

Còn Khai Sơn (開山) thì lại là từ Phật giáo mang nghĩa xây dựng chùa chiền, hoàn toàn lạc lõng.

Chắc là tùy tiện lấy mấy chữ Hán nghe oai để ghép lại cho đẹp, hoặc cũng có thể có ý nghĩa ẩn giấu gì đó nhưng tôi không biết.

Hình Đạo Vinh nắm chặt cây đại phủ… à không, Lê Hoa Khai Sơn Phủ của mình rồi tự tin hét lớn.

“Cây đại phủ nặng tới 60 cân của ta, ngươi có tự tin chống đỡ không!”

Nặng tới 60 cân (theo đơn vị nhà Hán khoảng 14kg) cơ đấy.

Quan Vũ vung thanh đao 82 cân (khoảng 19kg) thoải mái mà hắn còn không bằng.

Trong lúc tôi đang suy nghĩ thì Lữ Bố vẫn từng bước tiến tới, Hình Đạo Vinh thì căng thẳng cảnh giới Lữ Bố đang tới gần.

Lữ Bố liếc nhìn Hình Đạo Vinh một cái rồi bắt đầu hành động thật sự.

Dồn sức vào chân lao ra như tia chớp, vụt qua người Hình Đạo Vinh.

“……?”

Hình Đạo Vinh chưa kịp nhận thức tình hình nên lộ vẻ ngẩn ngơ.

Lữ Bố bỏ qua Hình Đạo Vinh rồi đúng như tôi nói, vung vũ khí vào hào tộc đang định rời khỏi chỗ.

“Khụ a a a──!!”

……Nhanh thật.

Tốc độ đến mức tướng lĩnh hộ vệ hào tộc xung quanh cũng không kịp phản ứng.

Lữ Bố vung vũ khí giết chết một hào tộc rồi với vẻ mặt như không có gì lại tiếp tục di chuyển.

“Ư a!”

Khi liên tiếp hai hào tộc ngã xuống thì hào tộc nhanh nhạy lập tức hét lớn.

“Cái, cái gì vậy! Lữ Bố đang nhắm vào hào tộc để giết! Mau bảo vệ chúng ta!!”

“Vâng!”

Các tướng lĩnh rút vũ khí ra rồi vội vã di chuyển, bắt đầu tạo thành trận thế bảo vệ hào tộc.

“Hừ.”

Lữ Bố xác nhận điều đó thì khịt mũi rồi lại tiếp tục di chuyển.

“Ư ức?!”

“Cái, cái quái vật gì thế này…!”

Mỗi lần Phương Thiên Họa Kích của Lữ Bố vung lên thì các tướng lĩnh cố gắng chặn lại đều ngã lăn lóc.

Nhìn cách chúng chặn được một đòn của Lữ Bố thì đúng là có thực lực đủ để gọi là tướng lĩnh…

“Khục!”

Mỗi lần tướng lĩnh ngã xuống thì Lữ Bố lại giết thêm một hào tộc.

Bên trong yến tiệc giờ đã thành hỗn loạn với các tướng lĩnh bị Lữ Bố đánh bay lăn lóc khắp nơi.

Nhìn là biết toàn thức ăn quý giá nhưng giờ chắc không ăn được nữa rồi.

Số lượng hào tộc không ít nhưng cũng không quá đông nên việc xử lý chúng sẽ không mất quá nhiều thời gian.

“Lữ Bố──! Dám coi thường ta sao──!”

Hình Đạo Vinh cuối cùng cũng nhận ra tình hình nên gầm lên với Lữ Bố.

Tôi nhìn Hình Đạo Vinh đang thở phì phò vì tức giận rồi lên tiếng.

“Hình Đạo Vinh phải không?”

“Ưm?!”

“Nếu bây giờ quy thuận ta thì ta có thể xem xét ưu đãi cho ngươi.”

Nhìn ngoại hình cường tráng kia, lại được gọi là mãnh tướng đứng đầu Tứ Nam thì chắc chắn sẽ có chỗ dùng.

Nhưng Hình Đạo Vinh nghe lời mời của tôi thì mặt đỏ bừng, hét lớn.

“Ngươi dám nghi ngờ lòng trung thành của ta sao!”

“…….”

“Chết ở đây thì chết, ta không thể hợp tác với kẻ thù giết chủ công!”

Lòng trung thành này là gì vậy.

Thường ngày chỉ thấy đám sẵn sàng quỳ xin hàng nên gặp loại tướng lĩnh này thì cảm giác thật mới mẻ.

Nghĩ lại thì Hình Đạo Vinh giả vờ hàng rồi bị giết đúng không?

Tôi nhớ lại rồi gật đầu.

Đúng rồi.

Hình Đạo Vinh giữ vững lòng trung với chủ công đến phút cuối rồi chết.

Tư tưởng này thì đáng công nhận.

Dù có thể bị đánh giá là ngu ngốc nhưng chính lòng trung thành như vậy mới được thiên hạ đánh giá cao.

Lý do Quan Vũ và Gia Cát Lượng được đánh giá cực cao cũng có phần nhờ lòng trung thành này.

Hình Đạo Vinh hét lớn với tướng lĩnh dưới trướng mình.

“Các ngươi! Theo ta!”

“Vâng!”

Hình Đạo Vinh cầm đại phủ to lớn nhìn chằm chằm tôi rồi nghiến răng.

“Ta sẽ khiến ngươi trả giá vì dám khiêu khích ta!”

“…….”

Có vẻ nhân lúc Lữ Bố tạm rời chỗ thì hắn định tìm cách xử lý tôi.

Tôi nhìn Tư Dữ vẫn đứng nguyên tại chỗ rồi lại mở miệng.

“Nhắm vào ta không phải lựa chọn hay đâu.”

“Haha! Sợ rồi sao! Lời nói yếu ớt quá!”

Hắn không biết rằng Lữ Bố chỉ cần muốn là có thể quay lại ngay sao.

Hay vì thù hận mà mắt mờ đi rồi?

Lữ Bố đã nắm được tình hình cũng liếc nhìn về phía này, sẵn sàng lao đến chỗ tôi bất cứ lúc nào.

Hình Đạo Vinh hét lớn.

“Xông lên ngay! Hộ vệ của hắn chỉ có vẻ ngoài hào nhoáng thôi!”

“…….”

Tôi thở dài trong lòng.

Đã cảnh báo rõ ràng rồi.

Không nghe lời chính là tên Hình Đạo Vinh này.

“Chết đi──!!”

Hình Đạo Vinh vung Lê Hoa Khai Sơn Phủ tự hào của mình vào Tư Dữ,

Keng!

“Hự!”

Rầm rầm rầm!

Chỉ một hợp (一合) đã bị đập vào góc yến tiệc.

Ồ, chặn được kìa.

Có lẽ cảm nhận được điềm chẳng lành nên Hình Đạo Vinh đang vung Lê Hoa Khai Sơn Phủ thì dừng lại, dùng cán dài chặn thanh Siêu Thiên Kiếm của Tư Dữ.

Dù không chịu nổi lực của Tư Dữ mà bị hất văng vào góc tòa nhà nhưng việc chặn được một đòn của Tư Dữ rồi sống sót cũng đáng khen ngợi.

Đây là võ tướng mạnh nhất Tứ Nam…?

Hình Đạo Vinh đứng đầu đã chặn được một đòn (?) của Tư Dữ nhưng các tướng lĩnh bình thường theo sau thì tình hình khác hẳn.

Thịch!

Tướng lĩnh ngã xuống với vẻ mặt ngơ ngác vì cổ đã bị chém đứt.

“……Khục.”

Tướng lĩnh không chịu nổi lực của Tư Dữ nên buông vũ khí, mặt trắng bệch nuốt nước bọt rồi ôm chỗ bị chém.

“…….”

Tư Dữ không hề nhúc nhích một bước mà đã khiến tất cả tướng lĩnh trừ Hình Đạo Vinh rơi vào trạng thái mất khả năng chiến đấu.

“Hừ… Chỉ chặn được một đòn mà đầu đã ong ong.”

Hình Đạo Vinh lăn lóc trong yến tiệc, toàn thân dính đầy thức ăn bẩn thỉu nói.

“Rốt cuộc là sao… lại để kẻ như thế này làm địch…”

Hình Đạo Vinh lẩm bẩm như vậy rồi có vẻ định đứng dậy nhưng lại dựa vào tường rồi ngã xuống.

Nhìn vẫn còn thở nên chắc chưa chết, có lẽ chỉ bất tỉnh tạm thời.

Các hào tộc chứng kiến tình cảnh ấy thì lộ vẻ kinh hoàng mở miệng.

“Hình Đạo Vinh tướng quân chỉ một hợp đã…”

“Ư… Ư ư ư! Chạy mau! Phải chạy thôi!”

Hào tộc Kinh Châu cuối cùng không chịu nổi nỗi sợ nên quay lưng bỏ chạy.

“Này! Đi đâu!”

Trước hành động bất ngờ của chúng thì tướng lĩnh bảo vệ hào tộc cũng lộ vẻ hoảng loạn, Lữ Bố thì dùng giọng ngẩn ngơ hét lên.

Tệ hơn nữa là chúng chạy tán loạn theo kiểu “miễn là không phải tôi” nên thật sự phát điên.

Tôi đứng dậy rồi nói.

“Giờ phải động thủ thôi.”

“…….”

“Đi thôi. Phải bắt thêm một tên nữa chứ.”

“Vâng.”

Tư Dữ nghe lời tôi thì gật đầu rồi nhặt cây thương gần đó lên.

Cây thương của vị tướng vừa bị Tư Dữ chém đứt cổ chỉ trong một hợp.

Tôi nhìn hành động đột ngột của Tư Dữ thì nghĩ em ấy đang làm gì nên quan sát một lát.

Tư Dữ cầm cây thương vừa nhặt lên rồi lập tức phóng thương.

“Khục!”

Cây thương Tư Dữ phóng ra xuyên qua ngực Hình Đạo Vinh đang dựa tường bất tỉnh.

Hình Đạo Vinh phát ra tiếng kêu ngắn rồi tắt thở ngay lập tức.

……Gì vậy.

“…….”

“…….”

Tôi chớp mắt nhìn Tư Dữ, Tư Dữ cũng chớp mắt nhìn lại tôi như thể không hiểu chuyện gì xảy ra.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!