Gia Cát Lượng và Tư Mã Ý vừa đấu khí với nhau vừa quyết tâm lật tung đống trúc giản.
Hai người đó là những nhân vật thế nào.
Ngay cả trong lịch sử góc, họ cũng là những nhân tài nổi danh nhờ lập nhiều công trạng ở lĩnh vực chính trị.
Gia Cát Lượng, Tể tướng Thục quốc, một mình gánh vác toàn bộ nội chính để nâng đỡ cả nước thì không cần nói nhiều.
Tư Mã Ý tuy chưa từng ngồi ghế Tể tướng nhưng lại nổi bật ở lĩnh vực nhân sự như phát triển sự nghiệp hoặc tiến cử nhân tài.
Đặng Ngải, sau này được gọi là Đặng Sơn Vương, cũng là tướng do chính Tư Mã Ý tiến cử.
Lúc ấy Đặng Ngải nói lắp rất nhiều, xuất thân lại là quan viên hạ cấp hèn mọn, nhưng Tư Mã Ý không màng đến điều đó mà trọng dụng ông chỉ dựa vào năng lực.
Xét theo tình hình thời đại bấy giờ thì đó là sự đối đãi cực kỳ phá cách.
Hai đứa trẻ vốn đã có thể gọi là cỗ máy hành chính, giờ lại còn thi đua với nhau nên tốc độ xử lý công việc đạt đến mức kinh khủng.
“Vậy là làm thế này đúng chứ?”
“…Phép tính ở đây sai rồi.”
“Ơ, thật à?!”
So với Lữ Bố cứ ôm mãi một tờ giấy rồi cuối cùng vẫn sai thì đúng là khác nhau một trời một vực.
Dù vậy, thấy tôi nhờ thì cô ấy vẫn rên rỉ cố gắng làm nên cũng đáng quý.
“…….”
Tư Dữ thì giữ im lặng một cách kỳ lạ, mắt dán chặt vào nội dung trên trúc giản.
Cảm giác như đang cố sức tính toán gì đó nhưng mãi không tiến thêm được bước nào.
Cứ thế này thì trúc giản sắp bị khoét thủng lỗ mất.
Trong lúc đó, việc xử lý của Gia Cát Lượng và Tư Mã Ý vẫn không hề dừng lại.
Mỗi lần tôi lơ đãng nhìn sang thì bên cạnh hai đứa lại chất thêm một chồng trúc giản, cảnh tượng ấy thật sự đáng kinh ngạc.
Bên kia đang quay phim hành động còn bên này quay sitcom.
……Có đúng không vậy?
Thời gian trôi qua, hai cô bé đã xử lý sạch sẽ toàn bộ số trúc giản mang đến hôm nay.
Tôi mới xử lý được có vài cái mà hai đứa đã xong hết, thật sự đáng kinh ngạc.
“…Hừm.”
Xác nhận không còn việc gì nữa, Tư Mã Ý không nói một lời liền cầm lấy chồng trúc giản bên cạnh Gia Cát Lượng.
“Ta cứ tưởng là kẻ suốt ngày chỉ biết múa mép rồi tự chuốc lấy tai họa chứ…”
Tư Mã Ý vừa lướt qua những trúc giản Gia Cát Lượng xử lý vừa nói.
“Thì ra có lý do để tự tin đến vậy?”
Thấy Tư Mã Ý vừa mỉa mai vừa có chút thừa nhận, Gia Cát Lượng cũng đáp trả tương tự.
“Tại hạ cũng bất ngờ đấy.”
“…….”
“So với lời lẽ hung hãn thô lỗ thì công việc lại xử lý tỉ mỉ đến bất ngờ.”
Gia Cát Lượng và Tư Mã Ý sao cứ cố không chịu thua nhau một câu vậy.
Quả nhiên vẫn còn là trẻ con thật.
Tôi thở dài trong lòng rồi nhẹ nhàng gõ lên đầu hai đứa.
“Á!”
“Ái!”
Hai đứa bị tôi gõ đầu thì nhìn nhau, lộ vẻ bối rối.
Giọng Gia Cát Lượng như vậy là lần đầu tôi được nghe.
Chẳng lẽ đây mới là dáng vẻ bình thường của Gia Cát Lượng mà Gia Cát Cẩn từng nhắc đến?
Tôi mở miệng.
“Dừng tranh cãi lại, hòa thuận với nhau đi.”
“…….”
Khi tôi nói vậy thì Gia Cát Lượng im lặng một lát rồi hành lễ trước, đáp lời.
“Đã để Đại tướng quân thấy bộ dạng xấu hổ, thật không có mặt mũi.”
“…Đúng như lời ngài nói. Bọn tại hạ quả là xấu xí thật.”
Không biết đã nhận ra điều gì nhưng cả Gia Cát Lượng và Tư Mã Ý đều thành thật thừa nhận lỗi lầm của mình.
“Tốt. Từ nay sẽ tự trọng hơn nên hai ta hãy cố gắng hòa thuận nhé.”
“Tại hạ cũng xin nhờ các hạ chiếu cố.”
Tư Mã Ý liếc nhìn Gia Cát Lượng rồi mở miệng, Gia Cát Lượng đáp lại bằng giọng điềm tĩnh.
Gì vậy?
Hai người vừa rồi còn gầm gừ như sắp ăn tươi nuốt sống nhau mà thái độ đột nhiên thay đổi.
Khi tôi đang ngẩn ngơ trước tình cảnh ấy thì Tư Mã Ý nói.
“Những sổ sách lạ đã để riêng một chỗ bên kia, mai sẽ kiểm tra tiếp.”
“Ừ.”
“Vậy ngày cũng tối dần rồi, tại hạ xin phép về trước.”
Nói xong Tư Mã Ý bước đi nhanh nhẹn rồi rời khỏi chỗ trước.
…Có lẽ làm việc quá sức nên mệt rồi?
Mai phải giảm khối lượng một chút thôi.
Sau khi Tư Mã Ý lui ra thì ngay sau đó Gia Cát Lượng mở miệng.
“Đại tướng quân giờ định làm gì ạ?”
“Hử?”
“Nếu ngài muốn thì thần có thể ở lại đây giúp xử lý thêm công việc…”
Xử lý được khối lượng ấy rồi mà vẫn còn có thể làm thêm?
Gia Cát Lượng quả nhiên là robot thật.
“Không, việc còn lại để mai xử lý.”
Tôi lắc đầu đáp lại câu hỏi của Gia Cát Lượng.
“Chẳng phải lần trước đã nói rồi sao. Điều ta mong muốn ở ngươi chỉ là lớn lên khỏe mạnh thôi.”
Gia Cát Lượng như đã đoán trước câu trả lời của tôi nên mỉm cười.
“Vậy thì thần xin vui lòng tuân theo mệnh lệnh ấy.”
“Ừ.”
Tôi nhìn Gia Cát Lượng rời khỏi chỗ rồi quay đầu nhìn quanh.
“Vậy nên… cái này cộng với cái kia… ừm…”
Lữ Bố vẫn đang cố gắng sửa chỗ vừa rồi tôi bảo sai,
“…….”
Tư Dữ thì vẫn nắm chặt trúc giản, mắt dán chặt vào nội dung ghi trên đó.
…Ý chí thì đỉnh thật.
Cố gắng thế mà sao đầu óc không tốt vậy.
Chắc cũng là chênh lệch thiên phú.
“Thôi đi thôi.”
Nếu cứ để vậy thì chắc cả đêm cũng không xong nên tôi mở miệng.
“Cuối cùng cũng nói rồi!”
Lữ Bố như đã chờ sẵn liền quăng mạnh trúc giản trong tay ra sau.
“…Vâng.”
Tư Dữ thì bình thản thu dọn trúc giản.
Dáng người tương đương nhưng sự khác biệt tính cách giữa hai người thật rõ rệt.
──────────
Sau khi hành lễ cáo từ Đại tướng quân rồi rời khỏi phòng, Gia Cát Lượng nhìn thiếu nữ đứng trước mặt thì khựng người tại chỗ.
Dải ruy băng buộc hai bên đầu ấn tượng trên dải lụa đen.
Thiếu nữ mặc y phục cùng màu với dải lụa ấy đang khoanh tay đứng chờ Gia Cát Lượng.
“Có việc gì à?”
Gia Cát Lượng dùng giọng thoải mái hơn hẳn vì xung quanh không có Đại tướng quân mà nói với thiếu nữ trước mặt.
Thiếu nữ cũng đã sớm biết tính cách ấy của Gia Cát Lượng nên không lộ vẻ kinh ngạc.
“Giọng điệu thay đổi xoành xoạch tùy xem xung quanh có ai hay không thì mỗi lần xem đều thấy ngạc nhiên.”
Thiếu nữ chỉ lẩm bẩm khẽ rồi hơi mỉa mai một chút.
Gia Cát Lượng nhìn thiếu nữ tóc tím, Tư Mã Ý, rồi hỏi.
“Ồ, lại định gây sự cãi nhau sao?”
“Ta làm chuyện vô ích như vậy để làm gì?”
Tư Mã Ý không có ý định tranh cãi tự tôn suốt đêm mà chẳng được lợi lộc gì.
Dù chỉ là trực giác nhưng nàng bản năng cảm thấy nếu quyết tâm tranh luận với con nhóc kia thì sẽ cực kỳ mệt mỏi.
Những cuộc cãi vã đến giờ chỉ nhằm đo lường năng lực đối phương mà thôi.
Nếu Đại tướng quân biết được thì chắc chắn sẽ lật bàn ngay tại chỗ.
“Ta chỉ định đề nghị đúng một điều thôi.”
Tư Mã Ý nheo mắt nhìn Gia Cát Lượng.
“Từ nay trước mặt Đại tướng quân thì đừng cãi nhau nữa nhé?”
Tư Mã Ý không chờ Gia Cát Lượng phản ứng mà lập tức nói tiếp.
“Dù sao thì phản ứng vừa rồi của ngài cũng đủ để biết, ta nói phòng hờ thôi.”
“…….”
“Vô ích gây chiến tinh thần rồi cả hai cùng bị Đại tướng quân ghét thì sao?”
Dù Đại tướng quân không phải loại người như vậy nhưng với hai thiếu nữ vẫn chưa rõ lý do vì sao ngài ấy lại bao bọc mình đến vậy thì buộc phải tính đến cả trường hợp xấu nhất.
Tư Mã Ý cong một bên khóe miệng rồi cười như ác đồng.
“Đề nghị chẳng có gì xấu cả, chắc ngươi không từ chối chứ?”
Tư Mã Ý tính toán rằng Gia Cát Lượng cũng không muốn mất đi sự tín nhiệm của Đại tướng quân rồi rơi vào cảnh không chỗ dựa.
Tính toán của Tư Mã Ý hoàn toàn đúng.
“Lần đầu tiên ý kiến lại hợp nhau đến vậy.”
Gia Cát Lượng dùng quạt trắng che miệng khẽ cười.
Thấy vẻ mặt khó chịu ấy thì Tư Mã Ý bất giác lẩm bẩm.
“Dù sao cũng âm hiểm thật.”
“Đột nhiên nói gì vậy?”
“Hừ.”
Tư Mã Ý thấy Gia Cát Lượng đáp lại tự nhiên thì khịt mũi.
Khi Tư Mã Ý quay lưng đi thì Gia Cát Lượng mở miệng.
“Từ nay hòa thuận với nhau nhé?”
“…….”
Tư Mã Ý dừng bước một lát nhưng không đáp lại mà tiếp tục bước đi.
Gia Cát Lượng nhìn bóng dáng Tư Mã Ý khuất đi thì thở dài.
“Thích dùng giọng cứng nhắc vậy sao?”
Chỉ hơn có hai tuổi mà cứ coi mình là nhóc con, thật đáng ghét.
Suốt ngày mắng nàng là âm hiểm, với Gia Cát Lượng thì thật sự oan ức.
Nàng cũng muốn cư xử thân thiện với Đại tướng quân…
‘…Sao cứ đứng trước mặt là lại căng thẳng thế này.’
Sinh ra ở hào tộc biên ải, sớm mất phụ mẫu thành cô nhi.
Theo lẽ thường thì có thúc thúc đến đón về nuôi dưỡng nhưng Gia Cát Lượng đã nhìn thấy dục vọng quyền lực trong ánh mắt kẻ ấy nên không ưa.
Người xung quanh thì lén lút chỉ trỏ hai tỷ muội Gia Cát vì là cô nhi không cha mẹ.
Chỉ vì không có cha mẹ mà trẻ con dễ bị phơi bày trước đủ loại ác ý.
Lúc phụ thân vừa mới qua đời.
Cẩn (瑾) tỷ trước khi lên đường đến Lạc Dương đã từng dặn dò nàng như vậy.
‘Muội muội ta rất đáng yêu nên sẽ có những kẻ lạ mặt tiếp cận với ý đồ xấu!’
‘…….’
‘Vậy nên với người lạ thì nhất định phải cảnh giác! Hiểu chưa?’
‘Vâng.’
Cảnh một thiếu nữ vừa tròn 13 tuổi dạy dỗ đứa trẻ 6 tuổi giờ nhớ lại vẫn thấy thú vị.
Vì chán cảnh đám nhóc cùng là hào tộc mà suốt ngày gây sự nên Gia Cát Lượng cứ ở trong phòng không ngừng học hành.
Càng làm thì càng thành thói quen, cũng thấy vui.
Giữa lúc ấy thì bất ngờ nhận được lệnh triệu kiến của Đại tướng quân.
Và không hiểu vì sao.
──Việc mời Gia Cát gia tộc là lựa chọn không sai.
──Ta tin rằng sau này ngươi sẽ phát triển đất nước này một cách xuất sắc như Quản Trọng và Nhạc Nghị.
──Điều ta mong muốn ở ngươi chỉ là lớn lên khỏe mạnh mà thôi.
Đại tướng quân đã ban cho nàng ân tình khó hiểu.
Dù không biết ngài ấy tiếp cận gia tộc Gia Cát với ý đồ gì nhưng ít nhất nàng chắc chắn ý đồ ấy không xấu.
Với trí óc thông minh, Gia Cát Lượng nhận ra được.
Đại tướng quân chắc chắn là người xứng đáng để nàng dâng trọn lòng trung thành.
……Nhưng lý do tại sao cứ đứng trước mặt Đại tướng quân là lại căng thẳng thì đến giờ vẫn không hiểu nổi.
1 Bình luận