Tôi tình cờ phát hiện ra tội lỗi của tên quan viên luôn nịnh nọt mình, xem qua hồ sơ một chút, cân nhắc trước sau rồi lập tức phán đoán hắn là tham quan ô lại, liền dẫn bộ khúc xông thẳng vào.
Tham quan ô lại thấy tôi xông đến thì lộ vẻ hoảng hốt nhưng vẫn giữ biểu cảm bình tĩnh tiếp đãi tôi, không hiểu sao dáng vẻ ấy trông rất quen thuộc.
Quả nhiên không ngoài dự đoán, tên tham quan ô lại ấy dùng đãi ngộ cực kỳ xa hoa, dâng hối lộ rồi cầu xin tôi tha thứ.
Hắn nói đã từ bỏ tham nhũng từ lâu, xin tôi nhận món này rồi nhắm mắt làm ngơ.
Nghe vậy tôi lập tức hiểu hắn đã sống sót bằng cách nào.
‘Từ bỏ tham nhũng rồi sao?’
‘Vâng thưa Đại tướng quân.’
‘Vậy mà sổ sách gần đây lại có gì đó lạ lắm.’
‘…….’
Tôi cố ý làm bộ nhìn chằm chằm sổ sách thì hắn lập tức câm nín, cảnh tượng thật đáng xem.
Tôi cứ tưởng đám này đã bị xử lý sạch trong đợt thanh trừng Lạc Dương lần trước, vậy mà vẫn còn sót lại.
Sổ sách bị làm giả rất tinh vi nên tôi phát hiện muộn.
Việc phát hiện được lần này cũng nhờ hắn gần đây lại phạm tội, vô tình để lộ đuôi.
Khả năng thật sự đáng công nhận.
Nếu không bị bắt thì vô số tội lỗi quá khứ của hắn cuối cùng cũng chìm xuồng.
Nghĩ lại thấy thật đáng ghét.
Nếu may mắn không bị bắt thì cứ cảm tạ rồi sửa chữa tâm tính, sống lương thiện cả đời chứ lại còn gây chuyện nữa?
Dĩ nhiên nếu có thể tự kiềm chế được thì ngay từ đầu đã không làm.
Vì vậy tôi tự tay đưa tay giúp hắn làm người mới.
‘Ngươi có biết tội biển thủ tài sản quốc gia và bóc lột bách tính hiện nay ở Hán quốc xử lý thế nào không?’
‘…….’
Tham quan ô lại chắc đang cố nghĩ đối sách nên dù tôi hỏi vẫn im lặng.
Tiếng đầu óc xoay chuyển vang đến tận đây.
Cố sức suy nghĩ đến mức không nghe nổi lời tôi sao?
Chắc sắp bốc khói đầu rồi.
Tôi đứng dậy, vỗ vai hắn như bảo tỉnh lại đi.
‘Dù vận may tốt đến đâu thì tịch thu toàn bộ tài sản là chuyện cơ bản.’
Nghe tôi nói, tham quan ô lại giật mình ngẩng đầu, tôi vẫn giữ biểu cảm không quan tâm tiếp lời.
‘Và toàn bộ người liên quan đều trở thành nô lệ.’
‘…….’
‘Giờ hiểu tình hình chưa?’
Tôi nói vậy rồi mỉm cười với hắn.
Dù hắn có năng lực xuất chúng nhưng chỉ vì năng lực mà tha thứ thì đã vượt giới hạn quá xa.
Từ đầu nước Hán ra nông nỗi này chính vì tham nhũng, năng lực tốt thì tha thứ?
Không đời nào.
Giờ với hắn chỉ còn việc chịu tội.
Nghe tôi nói, tham quan ô lại nhắm mắt nói.
‘…Đường còn lại với tại hạ chỉ có một.’
‘Ừ. Nếu ngoan ngoãn chịu trói thì tội không tăng thêm…’
‘Chỉ còn cách chạy xa thật xa bắt đầu lại thôi.’
‘…Hả?’
Nói xong hắn lập tức giãn khoảng cách với tôi rồi hét lớn xung quanh.
‘Còn đứng đó làm gì! Mau ra đây chặn hắn lại!’
‘Tuân!’
Hắn vừa nói xong thì đám nam nhân mặt mày hung ác xuất hiện.
Quả nhiên kẻ có vấn đề ở sau lưng, khi bị dồn vào đường cùng thì đám ác ôn từ khắp phủ đệ khổng lồ lao ra.
Tôi vẫn giữ vẻ không coi trọng nói.
‘Mấy tên này lại là ai?’
‘Là hạ nhân của ta!’
Nhìn thế nào cũng không giống.
Trông rõ ràng như đám chủ nợ ác độc hay bắt bẻ, vậy mà bảo là người hầu?
Có hơi phân biệt ngoại hình quá không, nhưng nhìn biểu cảm hung ác lúc ấy thì chắc chắn không phải hạ nhân bình thường.
Từ đầu kẻ dùng tiền giở trò thì cũng không lạ.
Tham quan ô lại giãn khoảng cách với tôi rồi hét.
‘Dù là Đại tướng quân cũng sẽ hiểu lý do ta làm vậy!’
Ngoan ngoãn bị bắt mất hết tài sản làm nô lệ, hay mạo hiểm nhưng giữ được phần tài sản chạy thoát bắt đầu lại.
Nghĩ đến đó tôi gật đầu trước hành động của hắn.
‘Ừ. Hiểu.’
‘Vậy thì…’
‘Nhưng hiểu là hiểu, chuyện này là chuyện này.’
Hiểu thì đã sao mà tha thứ hành động này.
Tôi lạnh lùng giãn khoảng cách với hắn.
‘Còn chống cự công vụ nữa thì không còn chỗ dung thứ.’
‘Khục…’
Tôi ra lệnh cho Quan Vũ bên cạnh.
‘Sau này cần làm gương nên giữ mạng hắn lại.’
‘Tuân.’
Nhìn thoáng qua, đôi mắt xanh lam như ngọc bích của Quan Vũ trông như đóng băng lạnh lẽo.
Với Quan Vũ coi trọng cuộc sống đàng hoàng nhất, tham quan ô lại phạm tội tham nhũng là kẻ không thể tha thứ.
Nói đơn giản thì Quan Vũ là kiểu cường cường nhược nhược.
Tự tôn cao ngạo đến mức thà gãy chứ không cúi.
Xác nhận tình hình xong, Tư Dư đứng sát bên tôi để hộ vệ.
‘Này, làm gì vậy! Mau chặn lại!’
Tham quan ô lại lén lút lùi xa Quan Vũ, giữa lúc ấy đám người hầu hắn gọi ra chắn trước mặt Quan Vũ.
Nghĩ mọi chuyện đã bại lộ nên liều mạng lao lên, nhưng thực sự là phản kháng vô nghĩa.
‘…….’
Quan Vũ cầm Thanh Long Yển Nguyệt Đao trông đã thấy rợn người, thong thả bước tới,
‘Cốc!’
‘Quắc!’
Dùng cán đao dày hoặc mặt đao đánh ngã từng tên hạ nhân mặt mày hung ác chắn đường.
Bảo không giết thì thật sự không giết.
Đám hạ nhân chắn đường của tham quan ô lại đều phát ra tiếng gì đó gãy rồi bất tỉnh.
Đây là kiểu không giết của Người Dơi sao.
Bị vũ khí nặng và dày thế kia đánh trúng mà còn tỉnh thì mới lạ.
Quan Vũ đánh ngã hết người hầu thì sắc mặt tham quan ô lại trắng bệch vì sợ hãi, Quan Vũ dùng lực cực kỳ tinh tế khiến hắn bất tỉnh mà không gãy chỗ nào.
Quả nhiên là Quan Vũ.
──────────
“Lo vì quan hệ với Vân Trường hơi xa cách sao?”
“Ừ.”
Trên đường áp giải tham quan ô lại về triều đình.
Khi Quan Vũ và Trương Phi đang mải nói chuyện với nhau, tôi khẽ tiến lại gần Lưu Bị thổ lộ nỗi lòng.
“Dù ta nói gì thì nàng cũng chỉ đáp ngắn gọn, nên không khí cứ gượng gạo mãi.”
“Hừm…”
“Để chắc chắn nên hỏi, Quan Vũ có phải không thích ta không?”
Trước câu hỏi lo lắng của tôi, Lưu Bị trở lại giọng điệu dịu dàng đáp.
“Không cần lo lắng đâu.”
“Thật chứ?”
“Vâng.”
Nói vậy Lưu Bị nhìn tôi mỉm cười dịu dàng.
“Vân Trường cũng theo cách của muội ấy mà cố gắng tiếp cận Đại tướng quân một cách thân thiện nhất đấy.”
“…….”
“Thần cũng chưa từng được Vân Trường gọi là tỷ tỷ bao giờ.”
Lưu Bị nói vấn đề là Quan Vũ quá ngại ngùng.
Thật sự ngại ngùng đến mức không nói được lời nào sao…
“Nếu biết Quan Vũ thường xung đột với sĩ đại phu thế nào thì ngài sẽ giật mình đấy.”
“…Vậy sao.”
Tôi gật đầu.
Như tôi vừa nói, Quan Vũ là kiểu cường cường nhược nhược điển hình.
Với binh lính và bách tính thì khoan dung, nhưng với nhân vật có danh tiếng thì luôn gây xung đột.
Ngược lại Trương Phi chia người thành quân tử và tiểu nhân, đối đãi quân tử thì trọng, tiểu nhân thì khắc nghiệt.
Cái người này là kiểu cường nhược nhược cường.
Càng nghĩ càng thấy kỳ lạ.
Sao hành vi lại cực đoan đối lập thế này.
Có một giai thoại thể hiện rất rõ tính cách Quan Vũ.
Khi Quan Vũ tấn công gần Phồn Thành, Ngụy quốc phái Bàng Đức và Vu Kim ra chống lại, đúng lúc trời mưa lớn, binh sĩ Ngụy quốc bỗng dưng được tắm mưa chơi nước, cuối cùng bị Quan Vũ bắt sạch.
Bàng Đức bị hành quyết, Vu Kim hàng phục, hàng vạn binh sĩ Ngụy thành tù binh.
Trước khi xuất chinh Mi Phương đã làm mất quân lương, vốn đã thiếu ăn, giờ tù binh Ngụy quốc lại ăn hết lượng lớn lương thực, quân Quan Vũ lâm vào tình trạng thiếu lương.
Quan Vũ nghĩ ra một cách giải quyết.
Cách ấy là gì?
Chính là tùy tiện lấy quân lương của Tôn Quyền, đồng minh, dùng.
Với Tôn Quyền thì đầu đội hàng chục dấu chấm hỏi.
Rõ ràng là thương tiểu nhân mà khinh sĩ đại phu.
Thông thường thì xử lý tù binh địch quốc thôi, chứ không lấy quân lương đồng minh tùy tiện.
Khác nghĩa đệ Trương Phi, Quan Vũ cực kỳ khoan dung với tiểu nhân.
Quan Vũ trong lịch sử gốc là thượng nam nhân thẳng thắn, ngôn hành nhất trí.
Vì vậy mới chửi Tôn Quyền là đồ chuột nhắt.
Cuối cùng vì thái độ ấy mà quan hệ với Tôn Quyền rạn nứt, dẫn đến mất mạng, nên quá thẳng thắn cũng cần suy nghĩ.
Lưu Bị nhìn tôi rồi mỉm cười nhẹ nhàng ở khóe miệng.
“Dù là nghĩa đệ muội nói năng kém, ngại ngùng nhưng xin ngài chiếu cố.”
“Ừ.”
Tôi gật đầu.
Quan Vũ tự tôn quá cao nên kiêu ngạo là vấn đề, Trương Phi không quan tâm tiểu nhân cũng là vấn đề, cần sửa chữa mấy điểm này.
Nhưng làm sao sửa được thì tôi không biết.
Tính cách con người đâu dễ thay đổi…
Hôm nay thật sự trầm tư sâu sắc.
0 Bình luận