101-200

Chương 106: Khuấy động (8)

Chương 106: Khuấy động (8)

Công Tôn Toản giao một phần binh cho Quan Tĩnh để chặn quân truy kích của Viên Thiệu rồi vội vã dẫn quân rút về phía trên.

Sau đó hắn vượt qua cây cầu không rộng lắm, đóng quân bên kia sông, Viên Thiệu nhìn Công Tôn Toản cố thủ bên kia cầu thì cũng đóng trận ngay bờ sông đối diện.

Viên Thiệu đánh tan hậu quân truy kích bị kẹt chân.

Công Tôn Toản hợp binh với viện quân do Điền Dực dẫn đến.

Hai thế lực cách nhau cây cầu Giới Kiều không rộng, tiếp tục giao chiến không ngừng.

Binh sĩ hai bên dẫn đến cực kỳ đông đảo, nhưng để giao chiến thì cây cầu giữa quá hẹp.

Trên chiến trường chênh vênh dễ trượt ngã, binh sĩ chen chúc cố sức đẩy nhau ra.

Có kẻ trúng tên bay từ xa ngã xuống, có kẻ bị thương binh đâm chí mạng tắt thở.

Có người bước hụt rơi xuống dòng sông sâu, trận chiến kịch liệt đến vậy.

“Cho con tiện nhân Viên thị biết chúng ta là ai!”

Công Tôn Toản khích lệ tinh binh dưới trướng, lớn tiếng hô để đánh tan quân Viên Thiệu.

“Chúng là đám giặc muốn cướp bóc chà đạp Ký Châu! Vì gia đình các ngươi, tuyệt đối không được lui!”

Viên Thiệu cũng liên tục nhắc đến tính tàn bạo của Công Tôn Toản để khích lệ sĩ khí binh sĩ.

“Thật là tình thế phiền phức!”

Văn Xú, một trong những mãnh tướng nổi tiếng Ký Châu, vung kích trong tay đập nát đầu binh sĩ phía trước.

Lòng thì muốn một mình xông vào phá trận, nhưng địch chống cự quá quyết liệt.

Dù có chen vào giữa chúng cũng chẳng đi được bao xa, sau đó bị bao vây tầng tầng lớp lớp, không thoát nổi mà chết.

Nếu là Lữ Bố Thiên Hạ Vô Song thì có lẽ làm được!

“Thật sự càng nghĩ càng tiếc! Dù có bại trận cũng muốn đấu một phen!”

“…Đột nhiên nói gì vậy?”

An Lượng đang giao chiến bên cạnh Văn Xú lộ vẻ khó hiểu.

Binh sĩ Công Tôn Toản đang đối đầu An Lượng bị thương đâm xuyên mặt, phun máu ngã xuống.

Văn Xú vui vẻ mở miệng.

“Ta nói trận Hổ Lao Quan! Luôn tò mò Thiên Hạ Vô Song mạnh đến mức nào!”

An Lượng nhìn Văn Xú hoàn toàn đắm chìm trong nhiệt huyết chiến đấu thì lắc đầu.

“Thôi đi. Cứ thế là chết đấy.”

“Chưa đấu sao biết được!”

Văn Xú tiếp tục trò chuyện đồng thời liên tục hạ binh sĩ Công Tôn Toản.

“Theo lời đồn thì dù hai ta cùng xông lên cũng không phải đối thủ.”

An Lượng nói vậy rồi đâm xuyên binh sĩ Công Tôn Toản.

Vạn Nhân Chi Địch (萬人之敵).

Ý nói kẻ địch của vạn người, không ai dám đương đầu, danh hiệu mọi người kính nể mà gọi.

Từ thời Sở Bá Vương Hạng Vũ xưng Nghịch Bạt Sơn Khí Cái Thế, những người được gọi danh hiệu ấy đều có điểm chung.

Mạnh đến mức khiến người ta nghi ngờ có phải người thường không.

An Lượng chép miệng nói.

“Gặp những kẻ ấy thì phải dùng kế dụ vào hầm bẫy, trực tiếp đối đầu vũ khí thì cổ rơi mất đầu thôi.”

“Ha ha! Ngươi nhát quá nên mới vậy!”

Văn Xú cười lớn gạt lời An Lượng.

“Haiz.”

An Lượng thở dài trước phản ứng của Văn Xú.

An Lượng hơi lo Văn Xú cứ thế rồi một ngày nào đó chết trên chiến trường.

Binh sĩ Công Tôn Toản vừa bị Văn Xú và An Lượng hạ thì lập tức có người khác lấp chỗ, phản công lại.

An Lượng nhìn vô số địch quân chen chúc bên kia cầu thì nhíu mày.

Trận chiến giằng co này rốt cuộc phải kéo dài đến bao giờ, y khẽ sinh nghi hoặc.

──────────

Tôi trên đường về phủ thì nhận được báo cáo Viên Thiệu và Công Tôn Toản đang đánh nhau ở Giới Kiều.

Đúng như tôi dự đoán, Công Tôn Toản bị Khúc Nghĩa đánh trúng sơ hở ngay đầu trận, bị quân Viên Thiệu đánh tan tác.

Bạch Mã Nghĩa Tòng và kỵ binh hắn tự hào chịu tổn thất không nhỏ, Công Tôn Toản để lại một phần quân ở hậu phương rồi vội vã chạy trốn, hẳn đang tức lắm.

Công Tôn Toản dùng một phần quân làm vật hy sinh để rút về phía trên, dùng Giới Kiều làm ranh giới đối đầu Viên Thiệu.

Tính thời gian báo cáo đến tôi thì hai bên đã giao chiến nhiều lần, giờ chắc đều mệt lử thở hổn hển.

Dù vậy vẫn chưa đến mức kiệt sức hoàn toàn, nên tôi quyết định chờ thêm chút nữa rồi phái sứ giả chủ trì hòa giải.

Phải đến mức “thật sự không chịu nổi nữa!” thì hai bên mới ngừng đánh.

Viên Thiệu thì không nói, Công Tôn Toản là loại phải dồn đến đường cùng mới chịu dừng.

Nếu sứ giả đi nhanh mà bị từ chối thì trận Giới Kiều có thể kéo dài hơn lịch sử gốc.

Biến số ấy tôi không thích, nên phải an toàn.

Quyết định xong tôi gật đầu.

Giờ ngồi cũng hơi mỏi, tôi định nằm xuống thì bên ngoài hơi ồn ào.

“……?”

Không đến mức ầm ĩ, nhưng đủ để nhận ra có chuyện.

Tôi mang nghi hoặc nhìn ra ngoài thì thấy cửa phòng chậm rãi mở.

“Chủ nhân.”

Điêu Thuyền bước vào phòng tôi, vẫn dùng xưng hô chưa quen.

Tôi từ tư thế nửa nằm ngồi dậy hỏi Điêu Thuyền.

“Có chuyện gì?”

“Có vị muốn gặp chủ nhân đã đến.”

“Khách?”

Người khiến Điêu Thuyền đích thân đến tìm tôi lúc đang nghỉ ngơi thì hẳn là khách quý.

Điêu Thuyền giờ coi như quản lý mọi việc lớn nhỏ trong phủ tôi cũng không ngoa.

“Ừm…”

Tôi khẽ suy nghĩ thì Điêu Thuyền không phản ứng gì, lặng lẽ chờ câu trả lời.

Tôi nhìn ra ngoài một chút.

“…….”

Mặt trời dần lặn, thế gian nhuộm màu đỏ rực.

Cảnh hoàng hôn đẹp đến lạ thường, như kết thúc một ngày, tôi mở miệng.

“Dẫn vào đây.”

“Vâng. Chủ nhân.”

Mỗi lần nghe xưng hô này lòng tôi lại thấy nhột nhột.

Tôi khẽ lộ vẻ hài lòng.

“…Chủ nhân?”

“…….”

Lúc ấy Tư Dư đang hộ vệ bên tôi khẽ lẩm bẩm.

Nghe từ bất ngờ từ miệng Tư Dư, tôi giật mình nhìn em ấy.

“…Sao vậy?”

Trước câu hỏi của tôi, Tư Dư khẽ lắc đầu nói.

“Không có gì.”

Thấy tôi không phản ứng tiêu cực, Tư Dư khẽ mỉm cười.

“Chủ nhân.”

“…….”

Hình như sau này sẽ bị gọi chủ nhân mãi mất.

Tôi thì thấy tốt, chẳng sao cả.

So với xưng hô cứng nhắc kiểu Đinh Lăng quân thì chủ nhân kích thích lãng mạn nam nhi hơn nhiều.

Chờ một lúc thì ngoài cửa có tiếng động, một người phụ nữ vẫn còn có thể gọi là thiếu nữ bước vào phòng tôi.

Thiếu nữ bước vào liên tục lúng túng, không mở miệng, tôi chậm rãi quan sát ngoại hình cô ấy.

Mái tóc xanh lam mượt mà như tơ lụa buông dài.

Đôi mắt xanh lam trong trẻo tựa kim cương.

Dù thế gian này mỹ nữ nhiều, nhan sắc cô ấy vẫn nổi bật.

Tôi khẽ nheo mắt gửi ánh nhìn nồng nhiệt thì thiếu nữ trước mặt đỏ mặt, khẽ quay đầu.

Rõ ràng từng gặp rồi.

Gặp ở đâu nhỉ.

Xanh lam… xanh lam…

À.

Tôi suy nghĩ một lúc rồi vỗ đùi nói.

“Mã Siêu à?”

“…Vâng.”

Có lẽ vui vì tôi nhận ra, thiếu nữ dù xấu hổ vẫn lộ vẻ tươi sáng.

“Lâu lắm rồi. Rất vui được gặp.”

Mã Siêu vừa làm lễ thành nhân chưa lâu nên vẫn còn nét non nớt.

Mã Siêu Mạnh Khởi.

Mã Đằng từng nói cần chuẩn bị thêm chút nữa, sau này mới đến.

“Chuẩn bị tâm lý xong hết rồi à?”

“Cái, cái đó…”

Tôi hỏi đùa thì Mã Siêu lại đỏ mặt, lộ vẻ muốn lùi lại.

“Nghĩ lại thì cần chuẩn bị thêm chút…”

“Đừng có mơ. Đã đến thì xong rồi.”

Chạy đi đâu?

Tôi vội đứng dậy nắm vai Mã Siêu.

“Đừng đứng khó chịu thế, ngồi đi. Chúng ta cứ thong thả trò chuyện đến khi đêm xuống nhé.”

“Đến khi đêm xuống thong thả…?”

Không biết cô ấy tưởng tượng gì nhưng Mã Siêu gật đầu.

Xác nhận Mã Siêu ngồi xuống, tôi mỉm cười ngồi lại chỗ vừa nãy.

Tôi dùng tư thế quen thuộc hỏi Mã Siêu.

“Ừ. Thời gian qua làm gì?”

“Ở Tây Lương xử lý đám bất lương ạ.”

“…….”

Không bật xi nhan mà đâm thẳng luôn.

Lời nói không giống thiếu nữ xinh đẹp vừa làm lễ thành nhân.

Thiếu nữ vừa nãy còn lúng túng xấu hổ đâu mất rồi?

Tôi chỉ hỏi nhẹ nhàng thôi mà.

“Đại tướng quân cứ than phiền mãi về chuyện này chuyện kia, đám không biết thân phận lại dám…”

Mã Siêu nói với vẻ mặt lạnh tanh.

“Thế là xử lý rồi.”

Xử lý cái gì?

Tôi thấy hỏi chắc không ổn nên ngậm miệng.

Trong lúc ấy Mã Siêu nhìn tôi lại lộ vẻ tươi sáng.

Khác biệt quan niệm do thời đại chăng.

Vẫn chưa quen được.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!