Mọi quân hùng đều ôm ấp ý chí riêng mà va chạm lẫn nhau, loạn thế.
Thế lực khổng lồ từng khiến mọi người cùng nhau liên thủ kiềm chế cuối cùng đã phá vỡ sự im lặng.
Tin Đại tướng quân Đinh Lăng tuyên chiến với Kinh Châu Thứ sử Lưu Biểu lan truyền khắp thiên hạ.
Tình hình hỗn loạn không thể biết trước một bước.
Khi gã khổng lồ lớn nhất thiên hạ bắt đầu di chuyển bước chân thì tất cả những nhân vật đã hình thành thế lực đều tập trung ánh mắt vào hành động của hắn.
──────────
Theo kế sách của Gia Cát Lượng, tôi đã gửi thư riêng cho Viên Thiệu và Tào Tháo.
Rồi cuối cùng cũng xuất quân.
Tôi kéo nguyên quân đội từng chiếm quận Nam Dương ra rồi giao một phần binh sĩ cho Tôn Sách kèm theo mệnh lệnh.
“Tôn Sách hãy đi trước đến vùng Kinh Châu dọn dẹp khu vực xung quanh.”
“Xin giao cho thần.”
Nhận lệnh của tôi, Tôn Sách giống như phụ thân mình là Tôn Kiên ngày trước đã làm xuôi theo dòng sông.
Tôn Sách nhanh chóng đến Kinh Châu qua con sông gọi là Bạch Hà.
Theo lệnh tôi đã ban xuống, Tôn Sách chiếm các huyện xung quanh đồng thời hàng phục các hào tộc Kinh Châu chưa kịp chạy thoát.
Một hào tộc Kinh Châu hỏi tôi.
“Bọn tại hạ sẽ bị xử lý thế nào?”
Nghe câu hỏi ấy tôi bình thản nói.
“Nếu nghe lời ta thì sẽ để nguyên như vậy.”
“Nếu lộ ra dấu hiệu đáng ngờ thì không cần nói cũng biết sẽ thế nào.”
Hào tộc Kinh Châu nghe lời cảnh cáo của tôi thì im lặng.
“Đừng làm chuyện đáng ngờ mà cứ yên phận ở đó.”
“…….”
“Lỡ làm chuyện khiến người ta nghi ngờ rồi bị chém đầu thì kẻ chịu thiệt thòi là các ngươi chứ ai. Phải không?”
Lời tôi nói khiến họ nhớ đến câu đại từ khuyên bảo xử sự cho tốt.
Các hào tộc Kinh Châu tiếp tục nhìn sắc mặt tôi.
Tôi biết nếu cứ làm quá đáng sợ thì không tốt nên cong khóe miệng cười rồi nói.
“Ta không bảo các ngươi phải giúp ta tấn công Lưu Biểu. Chỉ là đừng gây ra vấn đề thôi. Ngươi hiểu lời ta chứ?”
“…Hiểu rồi.”
“Tốt. Vậy thì lui đi.”
Người đại diện cho hào tộc Kinh Châu bước ra trước mặt tôi khẽ lùi khỏi chỗ.
“Vậy thì đám đó cứ để mặc thế sao?”
Lữ Bố đứng gần đó hỏi tôi.
Tôi bình thản mở miệng.
“Tạm thời thì vậy.”
“…Tạm thời?”
Lữ Bố nghe câu trả lời của tôi thì hơi nghiêng đầu.
“Kế hoạch là để mặc chúng cho đến khi bắt được Lưu Biểu nhưng sau đó thì không.”
Từ sau khi cố Thứ sử Kinh Châu Vương Duệ chết thì đám đó không ai không nhảy nhót muốn chiếm Kinh Châu làm quân hùng.
Nếu Lưu Biểu vô năng thì Thứ sử Kinh Châu do triều đình bổ nhiệm hay gì cũng đã bị ném xuống hạ lưu Trường Giang từ lâu rồi.
Tôi tuy thi hành chính sách nhu hòa với hào tộc nhưng nếu cứ luôn tỏ ra nhu thuận thì sẽ có kẻ coi thường.
Nếu là kẻ biết phán đoán tình hình thì sẽ không làm vậy nhưng trên đời này có những kẻ giống thú vật đặt dục vọng lên trên lý trí.
Ở Lạc Dương cũng từng thế mà?
Rõ ràng chênh lệch lực lượng không thể so sánh nhưng vẫn vô tri vô giác đối kháng với tôi.
“Ta sẽ điều tra quá khứ rồi xử lý những kẻ có vấn đề.”
Hào tộc có quy mô lớn đến mức đáng ngờ.
Đám đó sau khi nuốt trọn Kinh Châu tôi sẽ điều tra rất kỹ lưỡng.
Cây gậy và củ cà rốt.
Phải phối hợp hài hòa thì quốc gia mới vận hành tốt.
Nếu thực sự gom góp một cách chính trực để đạt được quy mô khổng lồ thì không có gì để nói…
Nhưng có người nào bị lật tung mà không lộ ra chút bụi nào không?
Ví dụ thì giống như thế này.
Mỗi lần lục soát thân thể mà tìm ra 100 đồng thì đánh một trận.
100 đồng ra nhiều đến mức bị đánh chết thì tự chuốc lấy.
Vừa bắt được kẻ xấu vừa dập tắt khí thế hào tộc chẳng phải một mũi tên trúng hai con chim sao.
Chỉ là việc tôi từng làm ở Lạc Dương không khác mấy.
“Giờ tạm thời không phải xử lý hào tộc Kinh Châu mà là xử lý Lưu Biểu nên chuẩn bị đi.”
“Biết rồi.”
Lữ Bố nghe lời tôi thì gật đầu.
Tôi đóng trại gần thành Tương Dương rồi chậm rãi hình thành vòng vây.
Tôn Sách, từng được phái làm tiên phong, hội hợp với tôi rồi báo cáo.
“Đã chiếm toàn bộ khu vực quận Tương Dương.”
“Làm tốt lắm. Có điều gì đặc biệt không?”
“Vâng.”
Trước câu hỏi của tôi, Tôn Sách cung kính đáp.
“Trong lúc thần chiếm lĩnh vùng phụ cận thì không một lần nào chạm trán quân thế của Lưu Biểu.”
“Hừm…”
“Có lẽ tất cả đều ở trong thành Tương Dương…”
Có vẻ hắn đã quyết tâm cố thủ trong thành.
Để phá vỡ chỗ này thì thật sự phải tính dài hạn.
Thành Tương Dương là nơi quân sự trọng yếu từng chống lại cuộc xâm lược của Mông Cổ suốt năm năm.
Vì quá khó phá nên người ta phải chế tạo riêng máy bắn đá mới phá được, nơi được truyền tụng là thiên hiểm yếu địa.
Phía trước có con sông gọi là Hán Thủy.
Gần đó có núi Huyền Sơn.
Địa hình Bối Sơn Lâm Thủy (背山臨水).
Hơn nữa xung quanh tường thành lại đào sâu hình vuông để dòng sông chảy qua nên việc tiếp cận tường thành vốn đã không dễ dàng.
Nói theo kiểu hiện đại thì đây là nơi được khen ngợi là chơi game quá ác.
Trong lịch sử gốc thì sau khi Lưu Biểu chết Lưu Tông hàng Tào Tháo nên nơi này bị nuốt chửng dễ dàng.
Vậy mà giờ tôi lại đang ở đây làm gì thế này.
Trận Phàn Thành công phòng chiến khiến Quan Vũ chết cũng gọi là Phàn Thành công phòng chiến nhưng thực chất là tấn công đồng thời thành Tương Dương và Phàn Thành rồi bị Tôn Quyền đâm sau lưng mà chết.
“…Như dự đoán thì Phàn Thành cũng cố thủ nghiêm ngặt.”
Tư Mã Ý đang tổng hợp tình hình gần đó nói với tôi.
Tôi gật đầu.
“Chuyện đương nhiên.”
Thành Tương Dương và Phàn Thành kẹp sông Hán ở giữa.
Hai thành gần nhau hỗ trợ lẫn nhau rất chặt chẽ.
Nếu hai thành ở vị trí gần như vậy liên kết mật thiết thì việc phá vỡ gần như bất khả thi.
Muốn chiếm Kinh Châu mà vây thành Tương Dương?
Thì từ Phàn Thành lập tức có viện quân nhảy ra đánh vào sau lưng hay đánh vào sườn.
Ngược lại cũng vậy.
Quan Vũ khi tấn công thành Tương Dương đã vây đồng thời thành Tương Dương và Phàn Thành.
Ngay cả Mông Cổ cũng phải vây đồng thời hai nơi phá Phàn Thành trước rồi mới chiếm được thành Tương Dương.
Để chiếm một thành mà phải vây đồng thời hai nơi?
Đây đâu phải chương trình khuyến mãi mua một tặng một mà làm gì thế này.
Nhưng thực ra đây mới là tình huống đúng.
Lần trước với Tôn Kiên thì Hoàng Tổ bị phá tan ngay lập tức nên Phàn Thành bị mất dễ dàng khiến thành Tương Dương cũng nguy hiểm.
Nghĩ lại thì hơi lạ.
Lần trước kẻ xuất quân lại là kẻ này thì sao lần này lại trốn sau tường thành thế.
Có phải có ai đó tiến ngôn?
Tôi hỏi Tư Mã Ý.
“Chỉ huy Phàn Thành là ai?”
“Là Hoàng Tổ ạ.”
Đúng là tên đó.
Hoàng Tổ dù bại trận trên chiến trường nhưng vẫn nhiều lần thành công giữ vững Giang Hạ khiến thế lực nhà họ Tôn bị kìm chân.
Là vị tướng chặn đứng công kích của Tôn Kiên Tôn Sách Tôn Quyền suốt hơn mười năm.
Dù gì thì năng lực thủ thành chắc chắn xuất chúng.
Trong cuộc huyết chiến mà võ tướng nhà Tôn chết như rạ võ tướng nhà Lưu Biểu cũng chết như rạ mà vẫn giữ Giang Hạ hơn mười năm.
Từ góc nhìn của Tôn Quyền thì trong lãnh thổ mình có khối u gọi là Sơn Việt tộc nên không thể tập trung toàn lực tấn công cũng là một phần.
Bị coi thường rồi bị đánh thì bên tôi cũng không muốn nên hướng Phàn Thành do Hoàng Tổ giữ thì càng phải cảnh giác tối đa.
“Không có cách nào khác ngoài vây đồng thời sao?”
“Nếu chúng hơi coi thường chúng ta thì còn có thể dùng dụ địch…”
Tư Mã Ý nói vậy rồi lắc đầu.
“Thế lực chúng ta quá lớn nên chúng sợ trước rồi sẽ không ra đâu ạ.”
“Ưm…”
Tôi phát ra giọng khó xử.
Cuối cùng dù thiệt hại lớn cũng chỉ còn cách chính diện thôi sao?
“Chính xác thì nên tập trung vào đó.”
Trong lúc tôi đang phiền não thì Gia Hủ đứng gần đó lên tiếng.
Khi ánh mắt tôi hướng về Gia Hủ thì Gia Hủ dùng vẻ mặt vô cảm như thường lệ nói tiếp.
“Lưu Biểu thì không biết nhưng các hào tộc dưới trướng hắn chắc chắn đều sợ chúng ta.”
“Vậy thì?”
“Khoảnh khắc tất cả bọn chúng cảm thấy Lưu Biểu không còn hy vọng thì nội bộ sẽ nổ ra biến cố.”
“Không còn hy vọng…”
Nghe ý kiến của Gia Hủ tôi gật đầu.
“Chỉ cần ngăn được quân viện trợ của Tào Tháo và Viên Thiệu có thể có là được.”
“Đúng vậy.”
“Đạo quân biệt động phải làm tốt mới được.”
Tôi nhớ đến Lưu Bị Quan Vũ Trương Phi.
Nếu Tào Tháo và Viên Thiệu thật sự đâm sau lưng tôi thì chỉ có bộ ba đào viên mới ngăn được chúng.
Hiện tại ba chị em đào viên đang cùng Tuân Du được tôi phái đến cảnh giới hậu phương ở Dự Châu.
Lưu Bị và Tào Tháo là khắc tinh của nhau nên đây là nhân sự cực kỳ hoàn hảo.
“Điều đó cũng không cần lo lắng đâu ạ.”
“Hử?”
Khi tôi đang thầm hài lòng thì Gia Cát Lượng đứng bên cạnh hiện diện.
Tư thế dùng quạt lông trắng khẽ che miệng giờ đã thành thói quen rồi chăng.
“Theo tính toán của thần thì sẽ không có bất kỳ thiệt hại nào cả.”
Gia Cát Lượng nói vậy rồi khẽ mỉm cười với tôi.
Tính toán gì mà chỉ mình con bé biết vậy.
Lúc nào không hay Tư Dữ đã đến gần tôi rồi nói.
“Chủ nhân. Em đã nói nhiều lần rồi nhưng nữ nhân thì…”
Lời này giờ nghe đã hơi chóng mặt rồi.
1 Bình luận