Lưu Độ vừa đưa chén rượu dính Trậm Độc (鴆毒) đến trước mặt Đại tướng quân thì vài vị tướng lĩnh đang chờ tín hiệu ở nơi không xa phủ đệ.
Quy mô binh lính và đạo tặc không thể xem thường.
Vị tướng lĩnh dẫn dắt chúng đang chờ ở đây vì một nhiệm vụ duy nhất.
Đó là tiêu diệt hoàn toàn đội hộ vệ chỉ vài trăm người đã theo Đại tướng quân đến thành Giang Lăng để bảo vệ hắn.
Thời đại người chết như rạ mỗi ngày.
Trong loạn thế tranh giành quyền lực đủ loại, việc vài trăm người chết cũng chỉ là chuyện nhỏ nhặt.
Đại tướng quân đã tự bước chân vào thành Giang Lăng nên số phận của đội hộ vệ ấy coi như đã định sẵn.
Đội hộ vệ sẽ chết oan uổng mà không có chỗ kêu than.
Vị tướng lĩnh dường như không phải lần đầu làm nhiệm vụ như vậy nên lặng lẽ quan sát tình hình, chờ thời cơ.
Thời gian trôi qua bao lâu không biết.
Khi vị tướng lĩnh bắt đầu cảm thấy hơi chán nản thì một binh sĩ chạy đến quỳ một gối.
Binh sĩ quỳ một gối hành lễ ôm quyền rồi báo cáo với vị tướng lĩnh.
“Từ phủ đệ đã có tín hiệu bốc lên!”
“…Ừ.”
Vị tướng lĩnh đứng dậy dùng giọng bình thản đáp lại rồi hướng mắt về phía phủ đệ.
Từ phủ đệ có một làn khói nhỏ có thể nhìn thấy bằng mắt thường bốc lên, gần đó có lá cờ cùng phất phới qua lại hai bên.
Nhìn thấy cảnh ấy thì vị tướng lĩnh gật đầu nói.
“Đến lúc rồi. Xuất phát.”
“Vâng!”
Phó tướng lĩnh mệnh thì cung kính hành lễ.
Sau đó lực lượng không thể xem thường bắt đầu từng bước di chuyển.
Mục tiêu đương nhiên là khu vực đội hộ vệ của Đại tướng quân đang canh gác.
“Ừm?”
“Cái gì vậy?”
Các binh sĩ đang cảnh giới gần phủ đệ tổ chức yến tiệc nhìn chằm chằm đám người đang tiến đến.
Rồi nhanh chóng cảm nhận được quy mô và dáng vẻ của chúng không bình thường nên binh sĩ lộ vẻ kinh ngạc.
“…Điên rồi!”
Các binh sĩ đập trống và chiêng gần đó điên cuồng rồi hét lớn.
“Có giặc đến──!! Giặc đến───!!”
“…Phản ứng nhanh đấy.”
Nếu chúng ngẩn ngơ thì việc sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Quả nhiên Đại tướng quân không mang theo binh sĩ tùy tiện.
Nhưng điều đó thì đã sao.
Bên này có vài ngàn người, bên kia chỉ có vài trăm.
Chênh lệch số lượng tuyệt đối không dễ đảo ngược.
Nghĩ đến điều đó thì vị tướng lĩnh rút kiếm ra hét lớn.
“Đột kích──!!”
Oa a a a───!!
Binh lính của các hào tộc tự tin gầm lên rồi lao về phía đội hộ vệ của Đại tướng quân.
Các hào tộc hủ bại muốn bảo vệ lợi ích của mình và Đại tướng quân muốn quét sạch chúng khỏi Kinh Châu.
Cuộc chiến giữa hai bên chính thức bắt đầu.
──────────
Quan Vũ như mọi khi đang ở trong lều của mình đọc sách chứa đựng trí tuệ của người xưa.
Điểm đặc biệt là cuốn sách Quan Vũ đang đọc không phải Xuân Thu Tả Thị Truyện (春秋左氏傳).
Luận Ngữ (論語) [note89602], cuốn sách mà học giả thời đại này ai cũng từng đọc qua một lần, và Mạnh Tử (孟子) [note89603], cuốn sách được cho là do Mạnh Kha (孟軻), người chủ trương tính thiện, tự tay biên soạn lời dạy.
Quan Vũ không phải ai khác mà chính là do lời khuyên của những người xung quanh gần đây nên đang thử đọc các sách khác ngoài Xuân Thu Tả Thị Truyện.
‘Nên như vậy đó tỷ! Đọc sách phải hiểu trước đã chứ!’
‘…….’
‘Như leo cầu thang từng bậc một, phải từ sách dễ đến sách khó, chỉ học vẹt nguyên đoạn sách khó thì không phải là đọc sách đâu!’
‘Ưm….’
‘Không phải ta coi thường Vân Trường tỷ đâu! …Dù sao thì tỷ thử học Luận Ngữ cùng ta không?’
Trương Phi gần đây dính lấy sách một cách kỳ lạ và trở nên thông minh hơn hẳn nên nói như vậy.
‘Vân Trường. Nếu đã hiểu được Tả Thị Truyện thì cũng hiểu được tư tưởng của Bách Gia Chư Tử (諸子百家) chứ?’ [note89604]
‘Điều đó thì…….’
‘Sư phụ Lư Thực từng dạy ta, những đệ tử chỉ học vẹt câu khó mà không hiểu nghĩa thì bị thầy đánh túi bụi.’
‘Vâng?’
‘Sao lại chỉ nói lời giải thích máy móc rườm rà như vậy, rồi lấy gậy dưới bàn ra đánh….’
Lưu Bị nhớ lại quá khứ kinh khủng gì đó nên dùng ánh mắt vô hồn nói như vậy.
‘Quan Vũ. Không muốn mở rộng kiến thức bằng cách đọc thêm sách khác sao?’
‘…….’
‘Thật sự không có gì ghê gớm đâu. Có nhiều câu chuyện thú vị và coi như đọc danh ngôn tập thì đọc khá trôi chảy đấy.’
‘Danh ngôn tập… là gì ạ?’
‘À, ví dụ này hơi không ổn sao?’
Đại tướng quân hơi xấu hổ trước câu hỏi của mình nên nói như vậy.
Như vậy là những người thân cận với Quan Vũ đều khuyên đọc sách khác, dù Quan Vũ có tính cách kiêu ngạo đến đâu cũng không thể phớt lờ.
Hai người kia là nghĩa tỷ muội thề sống chết cùng ngày cùng giờ với nàng, còn người còn lại là nhân vật tuyệt vời xứng đáng để nàng phụng sự.
“Gặp người thì cư xử cung kính, phụng sự bề trên thì hết lòng kính trọng, nuôi sống bách tính thì ban ơn huệ, dùng người thì phải theo nghĩa…”
Quan Vũ vừa đọc câu trong Luận Ngữ vừa gật gù đầu.
“Quả nhiên. Việc thiên hạ đánh giá cao đều có lý do…”
Oa a a a───!!
“…….”
Quan Vũ khẽ nhíu mày trước tiếng hò hét ồn ào từ bên ngoài.
Quan Vũ gấp sách lại rồi lẩm bẩm.
“…Khá ồn ào đấy.”
Quan Vũ đại khái đoán được tình hình nên cầm lấy binh khí thân quen rồi bước ra ngoài.
Ngay khi Quan Vũ xuất hiện thì truyền lệnh gần đó chạy đến báo cáo.
“Tướng quân! Hiện tại có đám người không rõ lai lịch đang tập kích chúng ta!”
“Tình hình binh sĩ hiện tại thế nào?”
Quan Vũ hỏi thì truyền lệnh đáp.
“Vâng! Đúng như ngài dặn dò nhiều lần, hiện đang chặn địch ở khu vực hẹp!”
“Vậy thì tốt rồi.”
Quan Vũ như không cần báo cáo thêm nên bước về hướng có tiếng hò hét.
“Ta đoán được kẻ nào tập kích rồi.”
Các hào tộc cứ cố gắng tiếp cận một cách kỳ lạ để kết thân.
Nếu Huyền Đức quân không cương quyết từ chối thì chuyện gì xảy ra đây.
Dù sao thì cũng có thể dự đoán sẽ xảy ra xung đột.
Cuối cùng bên thắng chắc chắn là chúng ta, nhưng không có lệnh của chủ công mà tự ý gây chiến thì lòng trung thành của Quan Vũ không cho phép.
Quan Vũ hỏi truyền lệnh.
“Ích Đức hiện giờ ở đâu?”
“…Ngài ấy, vừa nãy thấy đám người khả nghi nên tạm rời vị trí.”
“……Hà…”
Quan Vũ thở dài.
Không biết nên gọi là dũng cảm hay là lỗ mãng đây.
Ích Đức không phải loại chết oan trên chiến trường nhưng một mình hành động ở đất địch thế này thì không khỏi lo lắng.
“Vậy thì trước hết ta phải ra tay thôi.”
Nói vậy rồi Quan Vũ lên ngựa do Đại tướng quân cấp cho.
Quan Vũ mở miệng.
“Báo cáo vất vả rồi.”
“Vâng!”
Khích lệ truyền lệnh một lượt rồi Quan Vũ nắm chặt dây cương, lập tức phóng ngựa đi.
Hiện trường giao chiến không quá xa.
“Đẩy lui! Mau phá vỡ!”
Địch quân dựa vào số lượng đông đảo liên tục xông lên ép quân ta tiêu hao thể lực.
“Giữ vững trận địa! Tướng quân sắp đến tiếp viện!”
Quân ta giơ khiên lên, nghiến răng giữ vững đội hình bằng mọi cách.
“……Hừm.”
Quan Vũ đối diện cảnh ấy thì suy nghĩ một lát nên làm gì.
Dù tình thế cấp bách cũng không thể lao thẳng vào sau lưng quân ta được.
Nghĩ vậy thì Quan Vũ chậm rãi giảm tốc độ rồi tiến đến gần quân ta.
Nếu là Xích Thố Mã của Lữ Bố thì khoảng cách ấy có thể nhảy vọt qua, nhưng tiếc là ngựa Quan Vũ cưỡi không đạt đến mức đó.
“Tướng quân!”
Phó tướng nhận ra Quan Vũ thì mặt lộ vẻ mừng rỡ.
Quan Vũ dùng giọng bình thản nói.
“Có thể mở đường cho ta một lát không?”
“Vâng ạ!”
Phó tướng hét lớn với binh sĩ xung quanh.
“Từ hàng sau chậm rãi mở đường──! Quan tướng quân đã đến──!!”
“Thật, thật sao?”
“Tướng quân đến rồi?”
Binh sĩ nghe lệnh phó tướng nhanh chóng di chuyển mở đường cho Quan Vũ.
Dù đang giao chiến mà vẫn thay đổi đội hình một cách chỉnh tề thì đúng là tinh nhuệ hộ vệ Đại tướng quân.
“…Tốt.”
Quan Vũ gật đầu với vẻ hài lòng.
“Vậy thì đi thôi.”
“Vâng!”
Phó tướng hành lễ với Quan Vũ thì Quan Vũ không quay đầu lại mà lập tức tăng tốc.
Binh sĩ đang cầm cự với địch phía trước, mồ hôi nhễ nhại, nghe tiếng vó ngựa dần đến gần thì hét lớn đầy sức mạnh.
“Các ngươi chết chắc rồi──!”
“Cái gì vậy……?”
Tên đạo tặc đang đấu sức với hộ vệ thì ngừng nói, ngẩng đầu lên nhìn.
Một vị tướng có ngoại hình đẹp đẽ cưỡi ngựa nhảy vọt qua đội hộ vệ.
Quan Vũ dưới ánh trăng toát lên khí chất thần bí.
Quan Vũ vừa lúc ngựa đáp đất thì vung Thanh Long Yển Nguyệt Đao, đó là cảnh tượng cuối cùng tên đạo tặc nhìn thấy.
1 Bình luận
Đủ để làm thơ đấy