Tiếng gã thỏ vừa dứt, từ rừng cây bên trái đường vang lên tiếng súng.
Tốc độ nhanh đến mức không kịp phản ứng. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, con chuột từ trên không lao xuống như chớp, chắn ngay trước viên đạn đang nhắm thẳng vào đầu Trương Văn Đạt.
Viên đạn găm vào thân con chuột, cứu Trương Văn Đạt khỏi cảnh vỡ sọ, nhưng cái giá phải trả không hề rẻ.
Khoảnh khắc con chuột trong suốt trúng đạn, nó nổ tung, đồng thời Trương Văn Đạt cảm thấy ngực mình như bị dao đâm thấu, mắt tối sầm, ngã vật xuống đất.
Chớp lấy thời cơ, từ dưới đáy pháo đài mèo cách đó không xa, hàng loạt móng vuốt mèo mọc ra, thoăn thoắt bò tới, cuốn lấy Trương Văn Đạt kéo tuột vào trong.
“Văn Đạt? Ổn không? Nghe thầy nói không?” Tiếng gã thỏ gọi làm Trương Văn Đạt đang ù đặc cả tai dần tỉnh lại.
Khi cậu tỉnh táo lại, những mảnh vỡ lơ lửng của con chuột cũng bắt đầu tụ lại, ngưng kết thành một con chuột mới. Chỉ có điều, con chuột vốn đã bán trong suốt giờ lại càng thêm mờ ảo.
Rõ ràng, sinh mạng của con chuột và Trương Văn Đạt có sự liên kết mật thiết. Đòn tấn công vào nó sẽ dội ngược lên thân xác cậu, hoặc giả, con chuột này vốn dĩ là một phần cơ thể của cậu.
“Em không sao, ổn mà.” Trương Văn Đạt chống tay vào lòng gã thỏ để gượng dậy.
Cậu ghé mắt qua lỗ châu mai của pháo đài nhìn ra ngoài. Rừng cây bốn bề im phăng phắc, kẻ địch đã lặn mất tăm.
“Đám người Vòng Tròn Lớn sao?” Trương Văn Đạt vừa hỏi, liền hét lớn ra ngoài: “2826! Tránh xa ra! Địch có súng!”
Tuy nhiên, 2826 lọc lõi kinh nghiệm dại gì lơ lửng làm bia tập bắn, gã đã sớm hạ cánh ở một nơi xa tít tắp.
“Thầy không biết có phải người của Vòng Tròn Lớn mà trò nói không. Nhưng nhìn kiểu phục kích vừa rồi, quân địch ít nhất phải mười lăm tên.” Gã thỏ vừa băng bó cho mấy con mèo vừa nhận định.
Tình thế ngặt nghèo. Ba người bọn họ bị vây chặt. Địch đã lùa được con mồi vào rọ, mục đích đã đạt. Giờ dù chúng vây hãm hay chờ viện binh, phe ta đều nằm ở kèo dưới.
Trương Văn Đạt ngẫm nghĩ một lát rồi bảo con chuột đang bay: “Bạn vào rừng xem giúp bọn chúng có bao nhiêu tên, mặt mũi ra sao nhé?”
Song, lần này chuột Wai không làm theo ngay. Nó khua khoắng hai cái chân trước, diễn tả một hồi Trương Văn Đạt mới hiểu nó chỉ tồn tại trong tầm nhìn của cậu. Chỗ nào mắt cậu không với tới, nó cũng không thể tới được.
Liếc nhìn ba lõi chưa hồi phục được bao nhiêu, phép thuật Tam Tuyến coi như bỏ. Trương Văn Đạt nhận ra mình chẳng có phương án đối phó nào ra hồn.
“Rút thôi. Chúng có vẻ ngại ra tay ở chỗ đông người. Cứ từ từ lết ngược về thị trấn chắc sẽ an toàn.”
Theo đề nghị của Trương Văn Đạt, pháo đài mèo lại mọc chân, ì ạch cõng ba người lùi về phía thành phố.
Tuy chậm, nhưng miễn cưỡng coi là một kế an toàn.
“Mong là 2826 khôn hồn mà gọi người nhanh lên, lúc này không phải lúc sĩ diện.” Trương Văn Đạt vừa theo nhịp lắc lư của pháo đài vừa thầm tính toán trong đầu.
Đi được vài phút, Trương Văn Đạt bỗng thấy bên trái bầu trời, những đốm nhỏ xanh, đỏ, vàng nương theo gió bay vào hai bên cánh rừng. Những chiếc lá cây vừa chạm phải các đốm màu liền cong queo, rụng lả tả, để lộ đám sát thủ đang ẩn nấp trơ trọi, không chỗ ẩn mình.
“2826 ra tay rồi!” Trương Văn Đạt vừa mừng thầm thì bỗng thấy lòng bàn chân nóng rát.
Da đầu tê dại, cậu nhìn xuống đất và kinh hoàng nhận thấy mặt đường xi măng đang nứt toác, những tia sáng đỏ rực đầy nguy hiểm chực chờ phun trào từ các khe nứt.
“Thầy ơi!!”
Ngay khoảnh khắc tiếng hét của Trương Văn Đạt vừa thoát khỏi cổ họng, cả mặt đường xi măng nổ tung từ bên trong với tiếng nổ long trời lở đất.
Giữa bụi đất mù mịt, pháo đài đen sì bị hất tung lên trời rồi từ từ rơi xuống trong tiếng mèo kêu hoảng loạn.
Cách đó ba chục mét, Trương Văn Đạt trong trạng thái quái vật hoàn toàn, một tay cắp Tống Kiến Quốc, một tay vác thầy thỏ, tiếp đất vững chãi, tránh thoát đòn tập kích hiểm độc từ lòng đất.
“Lũ khốn khiếp!” Trương Văn Đạt trừng mắt nhìn những bóng người trong rừng, nghiến răng căm hận. Chỉ chút xíu nữa thôi là cả ba người đã bỏ mạng.
Trương Văn Đạt dang rộng hai tay, mười lưỡi hái bung ra. Cậu hóa thành một vệt mờ lao vút về phía kẻ địch.
Tiếng súng nổ rát chúa. Trương Văn Đạt lạng lách cực nhanh, viên nào không tránh được thì cậu dùng cái thân xác quái vật cứng như thép này đỡ luôn.
Sự phản kháng của kẻ địch là vô nghĩa.
Chỉ trong hai giây ngắn ngủi, cùng với tiếng da thịt bị xé, hai cái đầu người bay vút lên. Khu rừng trơ trụi lá bỗng chốc nở rộ những đóa hoa máu.
Trương Văn Đạt như một cỗ máy giết chóc hiệu suất cao, thoắt ẩn thoắt hiện giữa đám người, lướt qua đâu là mạng người rơi rụng ở đó.
Nhìn lũ cặn bã gào thét tuyệt vọng trước mặt, hơi thở của Trương Văn Đạt trở nên dồn dập vì phấn khích.
Nhưng ngay khi Trương Văn Đạt vừa phanh thây kẻ địch trước mặt, một màn sương đỏ quạch phủ kín tầm mắt khiến cậu bừng tỉnh.
“Không đúng! Mình không được tận hưởng khoái cảm này! Mình không được lấy việc hành hạ kẻ yếu làm niềm vui!”
Vừa lấy lại lý trí, Trương Văn Đạt toan rút lui khỏi rừng cây. Thế nhưng, một luồng sáng đỏ từ trên không trung lao vút vào chiến trường, thế chỗ vào vị trí của cậu.
Thứ màu đỏ đó di chuyển cực nhanh, điên cuồng xuyên qua cơ thể người, y hệt Trương Văn Đạt ban nãy.
Ngay khoảnh khắc thứ đó ngoặt hướng, Trương Văn Đạt mới nhìn rõ nó là gì. Đó là con chuột trong suốt của cậu!
Con chuột trong suốt đáng yêu giờ đã biến dạng hoàn toàn. Toàn thân nó nhuộm một màu đỏ lòm của máu, cái miệng nhỏ xinh giờ toác hoác đến tận mang tai, lộ ra hàm răng nanh nhọn hoắt gớm ghiếc.
Trên lưng nó, từng hàng gai xương mọc ngược tua tủa như lông nhím, phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo. Đôi mắt hạt đậu ngây thơ giờ ngập tràn sự khát máu điên loạn.
“Đủ rồi! Đừng giết nữa! Chết gần hết rồi!” Lời của Trương Văn Đạt hoàn toàn bị bỏ ngoài tai, con quái vật ấy vẫn đang đắm chìm trong cuộc tàn sát.
Trương Văn Đạt lao tới định tóm lấy nó. Ai ngờ, con chuột quay ngoắt lại, tấn công chính chủ nhân mình không chút do dự.
Hàm răng nanh nhắm thẳng tim và cổ họng cậu mà phập tới, chiêu nào cũng là đòn sát thủ. Nếu Trương Văn Đạt không nhanh chân né đòn thì đầu đã lìa khỏi cổ.
Lùi nhanh vài bước, Trương Văn Đạt nhìn con quái vật khát máu trước mặt, nhìn sự căm hận tột cùng và ác độc trong mắt nó, như muốn xé xác cậu ra từng mảnh.
Thấy vậy, đầu óc Trương Văn Đạt như bị một búa tạ giáng mạnh.
Giờ phút này cậu mới vỡ lẽ, hóa ra con chuột trước đó chỉ là lớp vỏ ngụy trang. Con quái vật trước mắt này mới chính là Wai, là bản chất thật sự của cậu.
1 Bình luận