Tập 01: Trẻ Thơ

Chương 114: Câu Trả Lời

Chương 114: Câu Trả Lời

Nghe những lời đầy tính kích động của Đường Hưng Hùng, mặt Trương Văn Đạt khẽ biến sắc, cậu nhìn ả ta với vẻ bán tín bán nghi.

“Cô nói thật chứ?”

“Văn Đạt!” Thầy Thỏ vừa định can ngăn thì bị Đường Hưng Hùng cắt ngang.

“Không tin thì cứ đi hỏi thử xem, Vòng Tròn Lớn bọn ta cái gì cũng dám làm, nhưng lừa người thì không bao giờ!”

Ả bất ngờ bước tới, nắm chặt lấy tay Trương Văn Đạt, vẻ mặt vô cùng chân thành: “Đến đây nào! Đi cùng bọn ta! Đừng để quy tắc của kẻ khác trói buộc! Hãy cùng nhau tạo ra Tư Triều của riêng chúng ta!”

“Cưng là nhân tài, mà nhân tài không nên bị vùi dập! Về với bọn ta, cưng mới được giải phóng, mới được là chính mình.”

Thấy Trương Văn Đạt có vẻ lung lay, thầy Thỏ định mở miệng thì phát hiện cái miệng ba mảnh của mình đã biến mất tiêu, sờ lên chỉ thấy một lớp da trơn tuột.

Trong mắt lũ quạ ánh lên vẻ bi thương. “Thực ra ngày xưa ta cũng giống cưng, trải nghiệm cũng tương đồng, nhưng điều đó không có nghĩa là chúng ta sai.”

“Tôi...” Trương Văn Đạt vừa cất lời, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cậu. Dưới sự chứng kiến của tất cả, Trương Văn Đạt dõng dạc tuyên bố: “Được! Tôi sẽ gia nhập Vòng Tròn Lớn!”

Nghe câu trả lời của Trương Văn Đạt, Đường Hưng Hùng hài lòng hết ý. Mỏ của ba con quạ hơi nhếch lên, đồng loạt nở nụ cười.

“Tốt lắm. Sau này cưng sẽ phải cảm ơn quyết định ngày hôm nay đấy! Giờ thì đi theo ta, ta dẫn cưng đi gặp những người anh em tương lai.” Đường Hưng Hùng sấn tới, gần như ép sát vào người Trương Văn Đạt để dắt đi.

Cảnh tượng này khiến tên Quân Đao bên cạnh nghiến hàm răng sắt ken két.

“Khoan đã, cho tôi ba ngày. Tôi còn chút việc tư ở Tư Triều số 1 cần xử, liên quan đến người nhà!”

Trương Văn Đạt nói với giọng điệu như đưa ra một quyết định trọng đại.

Cá đã cắn câu thì chút chuyện cỏn con này có là gì. Ba con quạ đáp ngay: “Không thành vấn đề. Cần giúp gì không? Từ giờ là người một nhà rồi, cứ việc mở lời.”

“Không cần, một mình tôi lo liệu được.” Trương Văn Đạt nghiến răng, tỏ vẻ kiên quyết.

“Tuyệt vời. Ba ngày sau bọn ta sẽ tới đón.” Dứt lời, con quạ bên trái há mỏ to hết cỡ, nhả ra ba viên phấn phát sáng màu đỏ, xanh, vàng.

Đường Hưng Hùng cầm ba viên phấn vạch nhẹ lên tay Trương Văn Đạt. Trong nháy mắt, viên phấn tan biến, đổi lại là ba lõi năng lượng của Trương Văn Đạt được sạc đầy.

“Cầm lấy. Đã là người của Vòng Tròn Lớn, mấy thứ này muốn bao nhiêu có bấy nhiêu.”

Nói xong câu cuối cùng đầy mùi mẫn, ba con quạ liếc mắt đưa tình với Trương Văn Đạt một cái rồi yểu điệu bước đi như người mẫu, từng bước hòa vào bóng đêm.

Con phố vốn náo nhiệt bỗng chốc trở nên vắng lặng như tờ. Thầy Thỏ bàng hoàng nhìn Trương Văn Đạt.

Trương Văn Đạt đứng chôn chân một lúc rồi quay sang hai đồng đội: “Đi thôi, còn ngẩn ra đó làm gì? Nhỡ bọn Vòng Tròn Lớn quay lại thì sao?”

Cú quay xe này không chỉ khiến Tống Kiến Quốc ngỡ ngàng mà Thầy Thỏ cũng ngã ngửa.

“Trò... hứa với ả ta là giả vờ sao?” Thầy Thỏ vừa lấy lại được cái miệng, kinh ngạc hỏi.

“Chứ còn sao nữa!”

“Mụ đàn bà đó không dễ xơi đâu, thầy thì bị thương. Giờ mà khô máu với mụ ta thì chỉ có nước cá chết lưới rách. Chi bằng giả vờ đồng ý để tìm đường chuồn.”

Trương Văn Đạt nói như lẽ hiển nhiên, rồi nhìn xuống ba lõi năng lượng đầy ắp trên tay. Không ngờ còn “ăn chùa” được mớ năng lượng này, đúng là trong cái rủi có cái may.

“Vòng Tròn Lớn với Tam Tuyến ân oán thế nào, bố ai mà quan tâm. Em chỉ muốn sống sót, tống khứ con quái vật trong người đi, còn lại thì mặc kệ đời.”

Tống Kiến Quốc lúc này mới lân la lại gần, huých nhẹ cùi chỏ vào người Trương Văn Đạt: “Ái chà, không ngờ lúc mày không lên cơn dở hơi thì cũng khôn phết nhỉ?”

“Nói cái gì đấy? Tao lúc nào mà chả thông minh?”

Trương Văn Đạt đấu khẩu vài câu với Tống Kiến Quốc rồi dìu thầy Thỏ đi về phía Hiệu sách Tân Hoa.

Khi tấm biển hiệu màu đỏ hiện ra trước mắt, cả nhóm mới thở phào nhẹ nhõm. Dù sao đây cũng là địa bàn của Cục 507, người của Vòng Tròn Lớn chắc chắn phải kiêng dè đôi phần.

“Vừa nãy trò làm ta thót tim, cứ tưởng trò tin lời Đường Hưng Hùng thật. Bang Vòng Tròn Lớn không phải nơi tử tế gì đâu, vào đó là sa chân vào vũng bùn đấy.” Thầy thỏ nói.

“Thực ra lúc đầu em cũng hơi lung lay. Nhưng mà khi ả bắt đầu giở văn vở kể khổ, em thấy có mùi liền. Cảm giác như ả ta đang lùa gà vậy.” Trương Văn Đạt bóc một cây kẹo mút nhét vào miệng để chữa thương.

“Sao mày biết bả đang lùa gà?” Tống Kiến Quốc vừa xoa bụng vừa hỏi.

Nghe vậy, Trương Văn Đạt hừ lạnh một tiếng, từ từ giơ một ngón tay lên, giọng chắc nịch: “Trực giác! Trực giác của một kiếp làm thuê!”

“Cái giác quan thứ sáu về mấy trò thao túng tâm lý nơi công sở này tao đã luyện đến cảnh giới thượng thừa rồi. Cần quái gì nghe ả ta nói, chỉ cần nhìn cái điệu bộ nhỏ trên mặt là tao biết ngay đang lùa gà.”

“Oa, mày đỉnh vậy hỏ.” Tống Kiến Quốc chống cây giáo, ngồi bệt xuống đất. “Thế giờ sao? Ngồi đây đợi à? Tao buồn ngủ díp mắt òi.”

Trương Văn Đạt nhìn cánh cửa đóng kín mít của Hiệu sách Tân Hoa, nói: “Đợi thôi, đợi 2826 về rồi tính tiếp. Mà cái thằng này làm gì mà lâu lắc thế không biết, đi đâu mà xa thế?”

Ít nhất thì hiện tại cũng an toàn. Nếu đám Đại Quyển dám manh động ở đây, Trương Văn Đạt cũng chẳng ngại cạy cửa nhà sách Tân Hoa, chạy tót lên tầng 2 để chơi chiêu “gắp lửa bỏ tay người”.

Đêm đó, trừ Tống Kiến Quốc chui vào ổ mèo ngáy o o vô tư lự, thì cả Trương Văn Đạt và thầy Thỏ đều thức trắng, căng mắt cảnh giác nhìn ra con phố tối tăm vắng lặng.

May mà màn “phản thao túng” của Trương Văn Đạt có vẻ hiệu quả. Cả đêm ngoài mấy con chuột chạy qua chạy lại thì chẳng có biến cố gì.

Khi thấy bóng người co ro đẩy xe đạp xuất hiện trên đường, và trong không khí bắt đầu thoang thoảng mùi dầu chiên quẩy, Trương Văn Đạt biết cơn nguy khốn tạm thời đã qua.

“Dậy, đi mua ba suất ăn sáng mau.” Trương Văn Đạt đá đá vào chân Tống Kiến Quốc đang ngủ chảy dãi, móc ra hai hào tiền lẻ.

“Á á á! Phiền chết đi được!” Dù đang gắt ngủ, nhưng dưới sự khống chế của chiếc vòng cổ, Tống Kiến Quốc đành mặt nhăn mày nhó giật lấy tiền.

Thức trắng đêm cũng có cái lợi của thức trắng đêm. Ví như được thưởng thức lồng bánh bao thịt tươi rói đầu tiên trong ngày, hay những chiếc quẩy vừa vớt ra khỏi chảo dầu vàng ruộm, giòn rụm, ngon hơn hẳn mọi khi.

Cái miệng ba mảnh của thầy Thỏ ngoạm một miếng lớn vào chiếc bánh bao nhân củ cải xanh vỏ to như cái sủi cảo, nước dầu ớt cay nồng lập tức trào ra từ vết cắn.

Gã vừa nhai bánh bao vừa nói: “Cậu bạn đầu máy của trò e là gặp chuyện rồi. Một ngày một đêm không về, dù đi Tư Triều xa đến mấy cũng phải về rồi chứ.”

Trương Văn Đạt tọng từng cái bánh bao nhỏ vào mồm. Thức đêm xong đói cồn cào ruột gan, chẳng hiểu sao cứ mỗi lần thức đêm xong là lại vừa đau bụng đi ngoài vừa đói ngấu nghiến như ma làm.

“Dạ, em cũng đoán vậy. Mong là anh ta không sao. Mà em cảm giác bang Vòng Tròn Lớn chắc không dám công khai ra tay với 2826 đâu, nếu không thì chúng đã chẳng sợ ánh mặt trời đến mức không dám ló mặt ra.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!