Tập 01: Trẻ Thơ

Chương 113: Đường Hưng Hùng

Chương 113: Đường Hưng Hùng

Cùng với tiếng gầm giận dữ, lưỡi hái của Trương Văn Đạt chém mạnh xuống, nhưng Quân Đao đang ở ngay sát sườn bỗng dưng lại bốc hơi đâu mất..

Một tràng vỗ tay giòn giã vang lên. Trương Văn Đạt ngoảnh phắt lại, đập vào mắt cậu là hình ảnh Quân Đao đang được bao bọc trong quầng sáng xanh lam bên cạnh một mụ đàn bà không đầu.

Khoan đã, nói không đầu thì hơi oan, vì chễm chệ trên cổ ả là một cái tổ chim to tướng, bên trên có ba con quạ đen đang lượn lờ vòng quanh.

Sống ở cái chốn quỷ quái này, người ngợm dị hợm Trương Văn Đạt gặp nhiều rồi, có quái nữa cậu cũng chẳng thèm chớp mắt. Thứ khiến cậu sững sờ là trên tay mụ đàn bà cụt đầu kia lại đang cầm một chiếc đèn pin của Tam Tuyến!

Chính ả đã dùng năng lực của Lam Hạch để cứu mạng Quân Đao ngay trước lưỡi hái của cậu.

“Ả là người của Tam Tuyến? Tại sao trong bang Vòng Tròn Lớn lại có người của Tam Tuyến?” Nhìn vật phẩm đặc thù trên tay mụ, đầu óc Trương Văn Đạt nảy số liên hồi.

“Khá lắm, khá lắm. Không ngờ cưng lại đấu ngang ngửa với Quân Đao, thật khiến ta phải nhìn bằng con mắt khác.”

Khi người phụ nữ cất tiếng lần nữa, Trương Văn Đạt mới vỡ lẽ, kẻ thực sự phát ngôn chính là ba con quạ đang bay lượn trên cao kia.

Dưới cái nhìn chằm chằm của cậu, ba con quạ từ từ đáp xuống tổ chim, sáu con mắt đỏ ngầu đồng loạt xoáy vào Trương Văn Đạt.

“Bảo con chuột nhắt của cưng ngưng tay được chưa? Chúng ta nói chuyện chút nhé?” Lũ quạ lại lên tiếng.

Nhìn con chuột đỏ đang say sưa chém giết đằng xa, thú thật Trương Văn Đạt cũng chẳng muốn can, phần vì nó có nghe lời cậu đâu. Song nhận thấy người của Vòng Tròn Lớn đã ngừng tấn công Tống Kiến Quốc và thầy thỏ, cậu quyết định thử đàm phán xem sao.

Dù là để thăm dò mục đích của đám người này hay để câu giờ chờ 2826 tới, thì việc manh động lúc này là không khôn ngoan, nhất là khi cậu chưa nắm rõ thực hư sức mạnh của mụ đàn bà này. Ả ta là người đầu tiên nhìn thấy sự tồn tại của Wai, chứng tỏ thực lực không phải dạng vừa.

Trương Văn Đạt dìu thầy thỏ đang bị thương lại gần. Gã thỏ vừa thu lại lốt quái vật trên người cậu, con chuột đỏ đằng xa cũng dần lấy lại ý thức, chạy về bên chân cậu làm nũng.

Người phụ nữ kia có vẻ thực sự muốn thương lượng. Ả giơ tay phải lên, búng tay một cái tách, đám ngụy nhân patin lẫn thuộc hạ của Quân Đao lập tức rút lui không một lời ho he, bày tỏ thiện chí.

Chỉ điểm này cũng đủ thấy địa vị của ả trong bang Vòng Tròn Lớn không hề thấp.

“Thầy không sao chứ?” Trương Văn Đạt lo lắng nhìn gã thỏ đầy thương tích.

Gã thỏ lắc đầu, chỉ sang Tống Kiến Quốc đang ủ rũ bên cạnh: “Không chết được, con bé đã giúp thầy gánh một phần thương tổn rồi.”

“Vậy thì tốt.” Trương Văn Đạt thở phào nhẹ nhõm, móc túi lấy viên kẹo đưa cho thầy thỏ, rồi quay sang nhìn người phụ nữ kỳ dị.

Chính xác hơn, cậu đang nhìn chằm chằm vào chiếc đèn pin trên tay ả. Khó mà tin được trong cái tổ chức như Vòng Tròn Lớn lại có kẻ sử dụng năng lực của Tuyến Ba. Ông nội cậu là cựu thành viên Tam Tuyến thì không nói, nhưng ả đàn bà này có quan hệ gì với tổ chức đó?

“Xin tự giới thiệu, ta tên là Đường Hưng Hùng.”

Mụ đàn bà giơ tay định bước tới bắt tay, nhưng Trương Văn Đạt lập tức kéo đồng đội lùi lại mấy bước, giữ khoảng cách an toàn tuyệt đối.

“Có chuyện gì thì đứng đó nói là được rồi. Tôi thấy quan hệ giữa chúng ta chưa thân thiết đến mức bắt tay giảng hòa đâu.”

“Hê hê.” Ba con quạ đồng thanh cười khẽ.

Trương Văn Đạt chẳng thấy có gì đáng cười, cậu hỏi thẳng: “Rốt cuộc các người muốn gì? Ngày trước, kẻ xử lý các người là Cục 507 của Tam Tuyến, tôi chỉ là kẻ qua đường, có cần thiết phải cắn mãi không nhả thế không?”

“Muốn dồn tôi vào chỗ chết đến thế hả? Đừng ép tôi quá đáng, ép quá là tôi gia nhập Tam Tuyến khô máu với các người luôn đấy!”

Ba con quạ lắc đầu, đồng thanh đáp: “Không, cưng không vào được đâu. Tam Tuyến đời nào nhận loại người như cưng. Nhưng bọn ta thì có.”

Cuối cùng Đường Hưng Hùng cũng lòi cái đuôi cáo ra: Ả muốn chiêu dụ Trương Văn Đạt.

“Có thể cưng nghĩ tất cả những chuyện này là để trả thù? Không hề, bọn ta đâu có nhỏ nhen đến mức đi chấp nhặt với một thằng nhóc. Những gì vừa diễn ra chỉ là bài kiểm tra thôi.”

Nghe đến đây, Trương Văn Đạt cười khẩy trong bụng: “Vừa rồi dàn trận tưng bừng thế kia mà bảo là kiểm tra? E là đánh không lại thì bảo là kiểm tra, đánh thắng thì gọi là trả thù.”

Trong khi Trương Văn Đạt còn đang suy tính, Đường Hưng Hùng vẫn thao thao bất tuyệt: “Tam Tuyến có đủ thứ quy tắc rườm rà, nhưng chúng ta thì không. Chỉ cần là nhân tài, chúng ta đều hoan nghênh.”

“Thứ Tam Tuyến có, bọn ta cũng có,” ả giơ chiếc đèn pin lên, rồi một con quạ bay đi, tha chiếc đài radio chạy bằng đá về. “Thứ Tuyến Ba không có, bọn ta cũng có nốt.”

Mấy lời chào mời này chẳng có chút sức hấp dẫn nào với Trương Văn Đạt. Cậu chưa quên tổ chức này là kẻ thù không đội trời chung với Tam Tuyến, làm cái nghề “treo đầu trên thắt lưng” này đâu có dễ ăn.

Trương Văn Đạt im lặng một lúc rồi nói: “Cho tôi chút thời gian, tôi cần... suy nghĩ đã.”

“Được thôi, cứ thoải mái suy nghĩ. Nhưng ta phải nói cho cưng biết điều này: Chúng ta và họ không giống nhau. Chúng ta mới là đồng loại,” Đường Hưng Hùng vỗ ngực bùm bộp. “Ai quy định chúng ta cứ phải là quái vật? Chúng ta không phải quái vật.”

Câu nói ấy khiến tim Đạt hẫng đi một nhịp.

Vừa dứt lời, cơ thể bọc trong bộ đồ bó sát màu đen của Đường Hưng Hùng bắt đầu uốn éo, rã ra thành một đàn quạ đen kịt bay vút lên trời.

Hàng chục con quạ cùng lúc cất tiếng, tạo thành một âm thanh chồng chéo đinh tai nhức óc.

“Nếu theo quy tắc của họ, chúng ta đều là tội phạm, là quái vật. Vậy tại sao chúng ta phải sống theo quy tắc của họ?”

Đám quạ tụ lại, thoắt cái đã xuất hiện ngay sau lưng Đạt. Bàn tay đeo găng lụa đặt nhẹ lên vai cậu.

“Ở Tư Triều số 1 cưng sống chắc cũng ngột ngạt lắm nhỉ? Hay là sang Tư Triều của bọn ta đi? Ở đó, cưng không cần phải kìm nén, cứ sống thật với bản thân, cưng sẽ là một người bình thường đúng nghĩa.”

“Văn Đạt.” Thầy Thỏ vội lên tiếng cảnh báo.

Trương Văn Đạt lắc nhẹ đầu, ra hiệu mình ổn. “Tôi đã nói rồi, quyết định này quá hệ trọng, tôi cần suy nghĩ.”

Hắn đâu dễ gì bị vài câu đường mật dụ dỗ.

Ngón tay Đường Hưng Hùng lướt nhẹ trên vai Trương Văn Đạt rồi rời đi. “Được, cứ từ từ mà tính. Trong lúc đó, ta nói trước vài điều cho rõ ràng. Ta biết cưng đã tiếp xúc với 2826, nhưng về Tam Tuyến, e rằng hắn chỉ kể cho cưng nghe mặt tốt, chứ đời nào vạch áo cho người xem lưng.”

“Hả?”

“Ví dụ như… thế giới ra nông nỗi này là do chính tay bọn họ gây ra. Chắc hắn chưa từng kể với cưng nhỉ?”

Một con quạ nhảy lên vai Trương Văn Đạt, ghé sát tai cậu thì thầm.

Đồng tử Trương Văn Đạt co rút lại. Dù biết rất có thể mụ đàn bà này đang lừa phỉnh cậu, nhưng nếu đó là sự thật, thì thế giới xưa kia rốt cuộc trông như thế nào? Chuyện gì đã thực sự xảy ra trong quá khứ?

“Ta thừa nhận, Tam Tuyến có mặt tốt mặt xấu. Nhưng cưng đã bao giờ tự hỏi chưa? Tại sao họ được quyền định nghĩa chúng ta là quái vật thì chúng ta phải là quái vật? Chỉ vì cái mặt xấu của ta không giấu đi được ư?”

Đường Hưng Hùng chỉ tay về phía con phố cũ kỹ tối tăm. “Thế giới vốn dĩ làm gì có quy tắc, tại sao chuyện gì cũng phải rập khuôn theo người khác? Dựa vào đâu? Dựa vào đâu mà quy tắc của họ là chân lý, còn của chúng ta thì không? Ai có quyền phán xét đúng sai?”

“Đã là chín người mười ý, thì Tư Triều phân thành 19 loại lớn vẫn còn là quá ít. Mỗi người chúng ta đều có tư cách kiến tạo nên Tư Triều của riêng mình.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!