Tập 01: Trẻ Thơ

Chương 104: Trực Giác

Chương 104: Trực Giác

“Cái đó là…” Trương Văn Đạt thoáng ngạc nhiên nhìn luồng sáng mờ ảo hắt ra từ chiếc vali. Không biết có phải ảo giác hay không, nhưng cậu cảm nhận được một sự bí hiểm khó tả toát ra từ thứ ánh sáng ấy.

Trực giác mách bảo cậu, thứ này chắc chắn không tầm thường, nhất là khi nó nằm trong túi của một người Maya.

Trương Văn Đạt khựng lại, vòng ra sau lừng gã Maya, ngó vào trong vali. Nằm cạnh mấy miếng bánh ngô khô khốc và một cây nấm khổng lồ là một chiếc hộp sọ pha lê sống động như thật.

Hộp sọ này có hốc mắt to quá khổ, phần sọ kéo dài và cong vút ra sau y hệt cái đầu gã Maya. Nhìn qua là biết hàng khủng, khéo khi lại là bảo vật truyền đời của bộ tộc cũng nên.

“Ahava, cái gì đây?” Trương Văn Đạt vừa chỉ tay vào chiếc hộp sọ, vẻ mặt gã Tây Ba Lô Maya lập tức hoảng hốt, vội vàng đóng sập vali lại. “Bạn nhỏ, cái gì tôi cũng đổi được, nhưng riêng cái này thì tuyệt đối không được!”

Nghe đối phương nói vậy, máu tò mò trong người Văn Đạt càng sôi sục. Xem ra cậu đoán trúng phóc rồi.

“Cho tôi xem chút được không?”

“Không! Dĩ nhiên là không! Đã bảo cái này không được là không được, những thứ khác thì tùy ý.” Ahava lắc đầu quầy quậy như trống bỏi.

“Ấy ấy, đừng thế, giá cả thương lượng được mà. Anh cứ ra giá đi.” Nhìn thái độ của gã, nếu không phải đang diễn sâu để làm giá thì chắc chắn món đồ này ăn đứt mấy thứ hàng chợ trong Cửa hàng Hữu nghị.

“Nhưng mà… cái này không phải để bán.” Ahava vừa nói vừa nhăn nhó, tay vò vò cái đầu nhọn hoắt của mình.

Văn Đạt thừa hiểu, không tăng giá thì gã này đời nào chịu nhả ra, “Anh không muốn Dầu Bá sao? Thế này đi, tôi không những đưa anh giọt Dầu Bá này, mà còn khuyến mãi thêm thông tin về nơi sản xuất ra nó. Thế nào? Nhưng anh phải nhanh chân lên, cái chỗ đó nằm trong Tư Triều Số 7 luôn biến động không ngừng, giờ nó biến đổi thế nào rồi thì tôi chịu.”

Nghe Trương Văn Đạt nói có thông tin về nơi sản xuất Dầu Bá, Ahava lập tức dao động. Tuy tin tức đã cũ vài ngày, nhưng nếu trót lọt, gã muốn bao nhiêu Dầu Bá mà chẳng được?

Châu Mỹ vốn khan hiếm tài nguyên dầu mỏ, nếu gã có thể mang Dầu Bá về thật, thì khó khăn của bộ lạc sẽ được giải quyết.

Trước miếng mồi ngon như thế, dù ý chí của Ahava có sắt đá đến đâu cũng bắt đầu lung lay. Gã bắt đầu cân đo đong đếm.

Trương Văn Đạt không giục, chỉ ung dung chờ đợi.

“Cậu còn chưa biết cái thứ đó là gì mà đã ra giá cao thế?” 2826 đi đến bên cạnh Trương Văn Đạt nói.

Trương Văn Đạt nhớ lại luồng sáng mờ ảo đó, chém đinh chặt sắt: “Lỗ thế quái nào được. Trực giác của tôi xưa nay rất chuẩn. Nếu là hàng rởm, gã Tây Ba Lô này việc gì phải xoắn quẩy đến thế?”

“Cẩn thận đấy, đồ của người Maya thì ở Tư Triều nào cũng bị liệt vào hàng quái gở cả thôi.”

“Yên tâm, tôi biết. Tiền trao cháo múc, hàng ngon mới trả tiền. Giọt Dầu Bá này là mạng sống của tôi đấy.”

Đợi chừng mười phút, Ahava lầm rầm khấn vái gì đó với mặt trời bên ngoài cửa sổ, rồi đứng phắt dậy, vỗ tay cái bốp, nói với giọng đầy tiếc nuối: “Hầy! Thôi được rồi, tất cả là vì mâm tế!”

Nói rồi, với vẻ mặt đau đứt ruột, gã mở vali ra. Dưới ánh mắt mong chờ của Trương Văn Đạt, tay gã từ từ vươn về phía chiếc hộp sọ pha lê... rồi chộp lấy cây nấm lớn màu xám bên cạnh.

“Cầm lấy! Cậu phải thề là sẽ đối xử tốt với nó! Nó là người bạn thân nhất của tôi đấy!” Ahava trịnh trọng dúi cây nấm vào tay Trương Văn Đạt.

“Ơ…?” Trương Văn Đạt đờ người nhìn cây nấm trên tay, á khẩu không thốt nên lời.

“Không không không, Ahava, hình như anh nhầm rồi. Tôi không muốn cái này, tôi muốn cái kia cơ.” Trương Văn Đạt chỉ tay vào chiếc hộp sọ pha lê trong suốt.

“Cái này á?” Ahava ngờ vực móc ngón tay vào hốc mắt cái sọ lôi ra, “Cậu chắc chứ? Nhưng cái này là đồ lưu niệm thủy tinh tôi mua hồi đi du lịch Nghĩa Ô. Cậu định lấy Dầu Bá đổi cái này thật á?”

“Há há há há!!” Tiếng cười man dại của Tống Kiến Quốc bùng nổ vang vọng khắp Cửa hàng Hữu nghị, lập tức thu hút những ánh nhìn khó chịu của mọi người xung quanh.

Song Tống Kiến Quốc đếch quan tâm, nó ôm bụng lăn lộn dưới sàn nhà, cười đến chảy cả nước mắt: “Há há há!! Trực giác! Trực giác của mày đỉnh vãi chưởng! Há há há!”

2826 đứng bên cạnh tuy không lố bịch như vậy, nhưng bờ vai gã cũng rung lên bần bật trong khi giả vờ xem hàng trong tủ kính.

“Cười cái gì mà cười! Sông có khúc, người có lúc, nhìn nhầm tí thì đã sao? Có gì đáng cười đâu!”

Trương Văn Đạt quê độ một cục, quay sang gã Maya, “Anh là người Maya mà đi mua sọ pha lê làm cái quái gì! Tôi lạy anh luôn đấy.”

“Tại nó rẻ mà. Cậu nhìn xem, chế tác tinh xảo chưa này, đẹp gấp mấy lần Đại Tế tư của chúng tôi làm.” Ahava vừa nói vừa dùng cái móng tay dài cạy cái tem giá bán lẻ 6 tệ dưới đáy hộp sọ

Nghe tiếng cười của Tống Kiến Quốc sau lưng ngày một to, Trương Văn Đạt nhìn cây nấm màu xám to bằng nắm tay đang cầm, vội lảng sang chuyện khác, “Thế cái này là cái gì?”

“Thì là thứ tôi định đổi lấy Dầu Bá với cậu đấy. Tôi đồng ý đổi rồi, chẳng phải cậu muốn lấy nó sao?”

“Anh khoan hãy đồng ý vội. Anh phải nói rõ nó cụ thể là cái gì. Nếu giá trị không tương xứng thì còn khuya tôi mới đổi.”

Ngay từ đầu cậu chả ham hố gì cây nấm này, nhưng lỡ đâm lao phải theo lao, đành hỏi cho ra ngô ra khoai. Gã kia đã phải đấu tranh tư tưởng kinh thế cơ mà, chắc cây nấm này không phải dùng để xào ăn tối đâu nhỉ.

Nghe vậy, Ahava kính cẩn đỡ lấy cây nấm từ tay Trương Văn Đạt bằng cả hai tay, giải thích một cách vô cùng sùng kính: “Bạn nhỏ, đây là Wai. Cả một cánh rừng già mới tìm được một Wai thôi đấy. Thứ này không tầm thường đâu.”

“Wai? Thôi đừng cười nữa, cái này nghe có vẻ ghê gớm đấy, mau lại đây tham mưu giúp tôi coi.” Trương Văn Đạt vội gọi gọi hai người phía sau.

Tống Kiến Quốc nén cười, vịn vào quầy đi tới, “Tí, mày đừng hòng đánh trống lảng. Trò cười này tao sẽ lôi ra trêu mày cả đời.”

“Cấm cười!” Trương Văn Đạt vừa quát, Tống Kiến Quốc lập tức nín bặt, nhưng bản mặt nhịn cười trông đến là khổ sở.

Ahava thì chẳng quan tâm ai nghe ai không, gã vẫn chìm đắm trong bài thuyết trình của mình.

Gã thành kính nâng cây nấm trong tay, nói một cách chân thành vô bờ bến: “Wai, trong tiếng của người Maya chúng tôi có nghĩa là bạn bè. Đây là người bạn của người Maya chúng tôi.”

Trương Văn Đạt thì thầm với 2826: “Coi nấm là bạn bè, thằng cha này có đáng tin không đấy? Hay là trốn trại ra?”

2826 khoanh tay im lặng một lúc, rồi từ từ mở mồm: “…Trực giác… hờ hờ hờ.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!