“Sau khi trò thật sự giải quyết xong hình phạt quy tắc, tiếp theo trò lại tính làm gì?”
“Kiếm thật nhiều tiền, mua nhà lầu, tậu xe sang, mở hậu cung.” Trương Văn Đạt trả lời một cách hiển nhiên.
Mặc dù không hiểu sao gã lại hỏi vậy, nhưng việc đối phương đã biết mình không phải trẻ con dường như cũng chẳng có gì khác biệt.
“Không, không phải, đấy không phải là khát vọng của trò. So với hình phạt quy tắc không chết người kia, đây mới chính là điều ta quan ngại. Trò đã quên mất điều mình thật sự muốn làm rồi. Thực chất ta không để tâm việc trò đến đây, điều ta lo hơn cả chính là vấn đề này.”
Lời của đối phương khiến Trương Văn Đạt mơ hồ chẳng hiểu gì sấc. “Ông ở trong tháp ngà lâu quá rồi phải không? Ông có biết tiền quan trọng đến nhường nào trong xã hội hiện đại không? Tôi muốn kiếm tiền thì có gì sai?”
“Suy nghĩ này có thật là suy nghĩ từ tận đáy lòng của chính trò, hay là bị người khác tiêm nhiễm vào?”
“Có gì khác nhau chứ? Thầy ơi, ông ngay cả cơm cũng không đủ ăn, còn nói gì đến ý chí tự do?”
Vừa nói Trương Văn Đạt vừa móc hết tiền trong túi ra, huơ huơ trước mặt gã. “Thứ này mới là quan trọng nhất, còn thân hơn cả bố mẹ! Có nó thì mới muốn làm gì cũng được! Bằng không, trong mắt người khác ông chỉ là một thằng vô dụng thôi!”
Nói rồi, Trương Văn Đạt đập xấp tiền giấy trong tay vào tay gã thỏ. “Lần sau đừng có đa cảm như vậy! Người khác chỉ tùy tiện nói dăm ba câu dối trá, ông đã bốc đồng, cái gì tốt cũng mang cho người ta! Ông cứ như vậy rất dễ bị lừa đấy!”
Trương Văn Đạt không nói thêm lời thừa thải nào, dẫn những người còn lại rời đi ngay lập tức. Còn gã thỏ cầm số tiền Trương Văn Đạt dúi cho mình, đứng lặng im giữa con đường tấp nập người qua lại, không đuổi theo cũng chẳng nhúc nhích, chỉ lặng lẽ dõi theo bóng lưng Trương Văn Đạt dần khuất dạng.
Ngay lúc Trương Văn Đạt sắp đi khỏi, gã thỏ cất tiếng với giọng mà cậu không thể nghe thấy: “Trò đến cả việc mình từng muốn làm nhất cũng đã quên rồi. Trò của hiện tại có đúng là trò, hay chỉ là một Người Đúc Sẵn bị thuần hóa? Nỗi trăn trở của ta chính là điều này.”
Vài phút sau, trên đường lớn, Tống Kiến Quốc mặt đầy hằn học nói: “Đâu được, sao mày lại có thể cho ông ta tiền chứ?”
“Tao thích! Mày quản được à?” Trương Văn Đạt lười đếm xỉa đến cô bé. Giải quyết xong gã thỏ, tiếp theo nên nghĩ cách tìm ba giọt Dầu Bá.
Có thứ này, mình có thể giải quyết triệt để hình phạt quy tắc trên người.
“Thích cái con khỉ khô ấy. Mày ăn no rồi, bọn tao vẫn còn đang đói meo đây này! Mày đưa hết tiền cho ông ta rồi, tao với bà dì còn cả lũ mèo cạp đất mà ăn à? Đi, đòi lại tiền coi.”
“Cút, nhịn một bữa cũng có chết đâu, đợi về nhà rồi ăn.”
“Mày không đi, tao đi. Gã thỏ đó mặt dày thật! Đó là tiền của tao đấy!”
“Mày quay lại đây cho tao!”
Trong khi đó, Thần Đèn đứng bên cũng không nhàn rỗi, chạy qua hỏi: “À thì, nhiệm vụ của tôi hoàn thành rồi, có phải nên trả lại đồ cho tôi không, đợi tôi đi rồi thì các người hẵng cãi nhau tiếp?”
Ngay lúc Trương Văn Đạt đang giằng co với Tống Kiến Quốc đang đói và Thần Đèn, cậu chợt ngừng nắm lấy cái tai mèo của Tống Kiến Quốc, nhìn về phía xa. “Kia là...”
Tất cả ánh mắt đổ dồn về một hướng, rồi họ thấy một thiếu niên mặc áo dài tay đang hớt hải đi đến.
“Ranh con, mi xem kìa, thú vị thật đấy, gã đó trông còn có vài phần giống mi nữa.” Bà dì nói đùa.
Nụ cười của bà ta vừa tắt, gương mặt đã đơ ra.
“Tôi nhớ hình như các người đã từng nói, trong thế giới Mạng này cũng sẽ tồn tại những thứ từ quá khứ và tương lai phải không?” Mặc dù Trương Văn Đạt đã đoán được thông qua meme cũ rích của Thần Đèn, nhưng cậu vẫn muốn xác nhận lại một lần.
“Không ổn rồi, đó là cậu ta của tương lai! Tuyệt đối đừng để họ gặp nhau!” Thần Đèn bên cạnh vội thốt lên.
Ngay sau khi Trương Văn Đạt nấp sau thân hình cao lớn của bà dì không lâu, qua khe hở dưới nách, Trương Văn Đạt đã nhìn thấy chính bản thân mình thời thiếu niên.
Cậu ta trông rất mệt mỏi, mắt thâm quầng, dưới cổ tay áo và cổ áo cũng đầy những vết thương.
Một cái lọ ở sạp hàng bên cạnh vừa rung lên xíu đã khiến cơ thể cậu ta co giật theo phản xạ tự nhiên.
Đúng lúc này, bàn tay của Thần Đèn đang căng thẳng ra mặt đưa qua, che luôn cả khe hở đó lại.
Một lúc sau, thấy đã biến mất hoàn toàn ở ngã rẽ, họ mới thở phào nhẹ nhõm, tản ra để Trương Văn Đạt lộ diện.
“Tương lai của mi bị sao thế?” Bà dì tò mò hỏi.
“Chuyện tương lai làm sao tôi biết được.” Trương Văn Đạt hờ hững đáp. “Các người làm gì mà căng thẳng thế.”
“Căng thẳng? Cậu không biết quy tắc quan trọng nhất của thế giới Mạng sao?” Thần Đèn kinh ngạc nói. “Trong thế giới Mạng, tuyệt đối cấm tiếp xúc với bản thân trong tương lai và bản thân trong quá khứ. Nếu gây ra nghịch lý, sẽ xảy ra chuyện lớn đấy!”
“Không chỉ cậu gặp đại họa, mà những người xung quanh cũng sẽ gặp đại họa!”
“Tôi biết tôi biết, xem ông căng thẳng chưa kìa. Cấm kỵ của mạng lưới mà, hai người họ trước khi vào đã nhắc đi nhắc lại mấy lần rồi. Tôi cũng có nói là muốn tiếp xúc với cậu ta đâu.”
Trương Văn Đạt lục lọi trong túi, lấy ra một viên kẹo sữa Thỏ Trắng đưa cho Tống Kiến Quốc. “Ăn tạm đi đã. Chúng ta đi thôi. Dầu Bá là cái giống ôn gì, xem ra thứ này không dễ kiếm đâu.”
Trương Văn Đạt vừa nói vừa bước đi. Mới đi được hai bước, mấy người đàn ông mặc đồ rằn ri, khí thế hùng hổ lách ra từ trong đám đông, đuổi theo hướng của thiếu niên Trương Văn Đạt.
Theo sau họ là một người đàn ông mặc áo blouse trắng, ông ta đeo kính, trên mặt lúc nào cũng nở một nụ cười.
Trương Văn Đạt bình tĩnh liếc nhìn huy hiệu Viện 4 trên vai họ, rồi ngồi xổm xuống, mỉm cười hỏi chủ sạp nơi nào có thể kiếm được Dầu Bá.
Mọi cử chỉ của Trương Văn Đạt đều tỏ ra vô cùng bình thường. Chỉ có Tống Kiến Quốc bên cạnh chú ý thấy, tay phải của Trương Văn Đạt đang ghì chặt lấy đùi mình, đến mức móng tay cũng bấm đến trắng bệch.
Lại quan sát Trương Văn Đạt đang trao đổi nhiệt tình với chủ sạp, Tống Kiến Quốc nhét kẹo vào miệng nhai nhai, khẽ hừ một tiếng.
Trương Văn Đạt dạo một vòng khu này, vẫn chưa biết được nơi sản xuất Dầu Bá, song lại hỏi ra được giá của nó. Một giọt Dầu Bá có giá 200 tệ, còn ba giọt thì 600 tệ.
Nhìn chất lỏng Dầu Bá màu đen trong chiếc lọ nhỏ còn không to hơn gỉ mũi là bao, Trương Văn Đạt có chút cạn lời. 600 tệ, 600 tệ chắc cũng bằng mấy chục tháng lương của gã thỏ rồi.
Trương Văn Đạt lấy chiếc cốc trà sứ ra ước lượng, hỏi Thần Đèn: “Thứ này đáng giá bao nhiêu tiền?”
“Cậu không phải nói cho tôi sao? Đồ lật lọng!”
Trương Văn Đạt vung tay, ném cho đối phương. “Tôi chỉ hỏi giá thôi, chứ có nói không cho ông đâu. Không đánh không quen, kết bạn nhé?”
Thần Đèn có chút kinh ngạc nhìn Trương Văn Đạt. Ông ta còn tưởng cậu chỉ nói bừa thôi, không ngờ cậu thật sự trả lại cho mình. “Ờ... được, nhóc con, từ nay là bạn bè.”
“Mày không cần thật á?” Tống Kiến Quốc kinh ngạc hỏi.
“Ở một nơi nguy hiểm như thế này, một người bạn có giá trị hơn một món đồ rất nhiều.” Trương Văn Đạt dứt lời, nhìn Thần Đèn hỏi: “Anh bạn à, có thể giúp tôi tìm nơi sản xuất Dầu Bá không? Tôi thật sự rất cần.”
Thần Đèn cảm thấy cậu nhóc trước mắt này cũng không tệ, hơi do dự không biết có nên nói cho đối phương biết thông tin độc quyền mà mình biết hay không. Đúng lúc này, trước mắt ông ta hoa lên, Tống Kiến Quốc trực tiếp đưa tay giật lấy chiếc cốc sứ từ tay ông ta.
“Nếu mày đã không cần, vậy thì thứ này là của tao! Ha ha ha!!” Nói rồi, cô bé cười lớn, dẫn theo một đám mèo chạy về phía trước.


1 Bình luận