Tập 01: Trẻ Thơ

Chương 108: Treo Thưởng

Chương 108: Treo Thưởng

“Dừng lại! Tao không cần biết mày là cái giống gì, dừng ngay! Cấm mày giết người nữa!” Trương Văn Đạt gằn giọng quát con chuột đỏ, vừa như ra lệnh cho con chuột, vừa như răn đe chính bản thân mình.

Song, con chuột lơ lửng trước mặt Trương Văn Đạt lúc này chẳng khác nào một con súc sinh đang chìm đắm trong hận thù, nó nào có hiểu tiếng người.

Trước đó Wai còn có thể giao tiếp bằng ngôn ngữ cơ thể, nhưng giờ đây sự kết nối giữa nó và Trương Văn Đạt đã đứt gãy, giống hệt như hai con quái vật lưỡi hái ở nhà cậu vậy.

Con chuột gầm lên một tiếng kinh hồn về phía Trương Văn Đạt, rồi lại hóa thành một tia chớp đỏ lao vào đám kẻ địch còn sót lại.

Tiếng súng lại nổ liên thanh. Vũ khí của kẻ địch tuy tinh nhuệ, nhưng đối mặt với con chuột đỏ gần như vô hình, súng ống nhiều đến đâu cũng chỉ là đồ bỏ đi.

Một gã vừa giương súng, miệng há to định gào lên bóp cò, thì con chuột đã chui tọt vào họng gã, rồi xé toạc lồng ngực chui ra, tắm mình trong máu và tiếng la hét thảm thiết.

Nó tận hưởng tiếng gào thét đau đớn, đang ngây ngất trong khoái cảm giết chóc.

Chỉ trong nháy mắt, cả khu rừng không còn một mống người sống. Nhưng cơn khát máu của nó chưa dừng lại. Nó quay sang nhìn Tống Kiến Quốc đang đứng xem kịch ở bên cạnh.

Như một tia chớp đỏ, nó lao thẳng vào cái miệng đang ngáp dài của Tống Kiến Quốc.

Máu nóng dồn lên não, hành động đê hèn của con chuột khiến Trương Văn Đạt ghê tởm đến tận cổ. Cậu chỉ muốn bóp chết nó ngay lập tức.

“Kiến Quốc! Ngậm mồm lại!”

Trương Văn Đạt phóng vụt tới, vung tay phải chộp lấy lưng con chuột.

Những cái gai ngược trên lưng con chuột dựng đứng, cọ vào lưỡi hái của Trương Văn Đạt tóe lửa.

“Xuống ngay cho tao!” Trương Văn Đạt gồng sức, lưỡi hái  sắc bén lách qua lớp gai xương, móc chặt vào lớp lông nó.

Khoảnh khắc lưỡi hái cắm phập vào, lưng Trương Văn Đạt cũng nhói lên một cơn đau xé thịt.

Nhưng cậu mặc kệ, dùng sức giật mạnh, lôi phăng con chuột đỏ về phía mình, tay kia tàn nhẫn bóp chặt lấy cổ nó.

Lưỡi hái sắc lẹm cắt vào da thịt con chuột, đồng thời gai nhọn trên người nó cũng găm sâu vào cánh tay và lòng bàn tay Trương Văn Đạt, hàm răng nanh cắn nát cả hổ khẩu tay cậu.

Trương Văn Đạt càng siết chặt tay, con chuột càng bị bóp nghẹt đến trợn ngược mắt, còn mặt cậu cũng đỏ gay, gân xanh nổi lên cuồn cuộn vì nín thở chịu đau.

Sát ý và hận thù vốn đã bị lý trí đẩy lùi nay lại trỗi dậy, bắt đầu xâm chiếm tâm trí Trương Văn Đạt.

Đúng lúc hai bên đang giằng co một mất một còn, gã thỏ đã đến bên cạnh Trương Văn Đạt. Bàn tay phải của gã nhẹ nhàng đặt lên mu bàn tay cậu. “Thả lỏng nào, thả lỏng đi, có thầy đây rồi, thả lỏng nào.”

Theo lời trấn an nhẹ nhàng lặp đi lặp lại của gã thỏ, những hốc trên cơ thể cao hai mét của Trương Văn Đạt dần khép lại, lưỡi hái biến trở lại thành ngón tay, nỗi hận thù và sát ý trong lòng cũng theo đó mà tan biến.

Khi biến đổi trên người Trương Văn Đạt hoàn tất, màu đỏ trên người con chuột cũng phai dần, nó lại dùng đôi mắt hạt đậu bé tí ngơ ngác nhìn Trương Văn Đạt.

Trương Văn Đạt thở dốc, lắc đầu, lùi lại hai bước đầy sợ hãi.

Vừa rồi, trong khoảnh khắc ấy, cậu cảm giác như có ai đó điều khiển mình, biến cậu thành một kẻ hoàn toàn xa lạ.

“Thầy, thầy có thấy không? Em cảm giác nãy mình như biến thành một người khác vậy.”

Gã thỏ nhìn cậu đáp: “Không sao đâu. Nhưng sau này hạn chế biến thành quái vật hết mức có thể, lâu dần trò sẽ tưởng mình là quái vật thật đấy.”

“Dạ!” Trương Văn Đạt gật đầu.

Trong lúc hai thầy trò trao đổi to nhỏ, 2826 xoay tít cánh quạt trên đầu bay nhanh vào rừng cây, lơ lửng phía trên những cái xác.

Quan sát kỹ lưỡng một hồi, gã lập tức đưa ra kết luận: “Đám đánh lén này có vấn đề. Quá yếu kém, không giống người bang Vòng Tròn Lớn.”

Câu nói của gã thu hút sự chú ý của Trương Văn Đạt. Cậu tạm gác chuyện vừa rồi sang một bên, vội vàng bước tới.

“Không phải người của Vòng Tròn Lớn? Anh chắc không? Ngoài bọn chúng ra thì còn ai thù oán với mình? Mà ai lại có lắm súng ống thế này?” Trương Văn Đạt đá đá vào đống súng dưới chân.

Sao lại không? Tư Triều số 1 bao giờ để lại ấn tượng trị an tốt cho cậu thế? Kiếm vài khẩu súng ở cái xứ này có gì khó.”

Bình tĩnh lại, Trương Văn Đạt cũng thấy có mùi khả nghi. Mọi chuyện quá dễ dàng.

Dù nói là có chuột đỏ đánh lén hỗ trợ, nhưng kể cả thế, nhưng đối đầu với bang Vòng Tròn Lớn mà thắng dễ thế này thì thật vô lý.

Cái bọn buôn lậu xuyên biết nhiêu Tư Triều ấy chắc chắn phải có đầy đạo cụ kỳ quái, chứ đâu chỉ dùng mỗi súng đạn tầm thường với cái trò làm nhà cây mọc chân như đám người này.

Bảo là cướp đường thì càng vô lý, ai đi cướp của trẻ con bao giờ? Cuộc tập kích này chỗ nào cũng sặc mùi bất thường.

Cậu ngồi xổm xuống lục soát đống thi thể, cố tìm thêm manh mối. Lục một hồi, cậu quả thực tìm thấy một vật dị thường.

“Đây là băng cát-xét?” Trương Văn Đạt nhìn vật phẩm vừa quen vừa lạ, suýt không nhận ra.

“Thứ này là thiết bị lưu trữ đặc hữu của Tư Triều số 1.” 2826 cầm lấy cuốn băng, chọc ngón tay vào lỗ tròn, xoay mạnh rồi kéo ra một mớ dây đen sì nhưng nhức.

Đợi gã giơ điện thoại lên, chụp tanh tách đám dây băng rối nùi đó. Ngay lập tức, một giọng nói khó nghe phát ra từ loa điện thoại.

Nghe xong nội dung, mặt ai nấy đều xám ngoét. Đúng là không phải người của Vòng Tròn Lớn, nhưng tình hình còn tệ hơn nhiều.

“Tao là Quân Đao của Vòng Tròn Lớn. Dạo trước có một thằng ranh con ở Tư Triều số 1 dám chọc vào bọn tao. Nay tao chính thức treo thưởng: Thằng nào giết được nó, kho hàng cấm của bọn tao cứ việc vào chọn tùy thích!”

Nghe đến đây, vẻ mặt gã thỏ trở nên ngưng trọng. “Căng rồi đây. Treo thưởng công khai. Bọn chúng chẳng tốn một binh một tốt mà vẫn khiến chúng ta khốn đốn vì đủ loại phiền toái. Văn Đạt, rốt cuộc em đã chọc vào cái ổ kiến lửa nào thế này?”

Còn 2826 thì nhìn xa trông rộng hơn. “Không chỉ thế đâu. Tôi cảm giác chúng nó mượn tay bọn này để tiêu hao sinh lực cậu, đồng thời dò xét thực lực của chúng ta.”

Gã ngước lên nhìn Trương Văn Đạt. “Lần trước cậu một hơi giết 5 tên của chúng, chắc chúng chưa rõ cậu mạnh yếu thế nào nên mới dùng chiêu này. Đợi khi nắm rõ mọi ngón đòn của cậu rồi, bọn chúng mới đích thân dẫn người ra tay.”

Trương Văn Đạt nghe mà dáo dác nhìn quanh, nhưng không phát hiện ra gì.

Đúng lúc đó, Tống Kiến Quốc vỗ vai Trương Văn Đạt, chỉ tay lên trời.

Trương Văn Đạt ngẩng đầu lên, đập vào mắt là một chiếc máy bay nhỏ xíu như hạt gạo đang quần đảo tít trên trời cao.

Không cần nghĩ cũng biết, đây hẳn là loại máy bay do thám được bang Vòng Tròn Lớn thuần hóa nuôi dưỡng. Mọi chuyện vừa diễn ra dưới mặt đất đều đã bị chúng thu vào tầm mắt.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!