Tập 01: Trẻ Thơ

Chương 109: Quái Vật

Chương 109: Quái Vật

Chiếc máy bay trên trời không chỉ lọt vào mắt Trương Văn Đạt, mà 2826 đứng bên cạnh cũng đã nhìn thấy.

“Quả nhiên không ngoài dự đoán của tôi. Mọi chiêu thức cậu vừa tung ra đều đã bị chúng thu vào tầm ngắm. Lần tới ra tay, chắc chắn đám người này đã có sự chuẩn bị kỹ càng.”

Tin dữ cứ nối đuôi nhau ập đến khiến đầu óc Trương Văn Đạt nhưng nhức. Cậu quay sang hỏi 2826: “Đừng có đứng đó mà bình phẩm nữa, nghĩ cách gì đi chứ! Người ta đã treo thưởng công khai đến mức này rồi, Cục 507 các anh định trơ mắt ra nhìn hay sao?”

“Rốt cuộc các anh là chính quyền, hay bọn chúng mới là chính quyền đây?”

2826 trầm ngâm một lát rồi đáp lời Trương Văn Đạt: “Để tôi về dò hỏi xem sao. Chuyện này bắt nguồn từ tôi, cộng thêm công lao cậu trao trả mặt trời, hy vọng có thể phá lệ đưa cậu vào Cục 507, dù chỉ là nhân viên biên chế ngoại vi cũng tốt.”

“Chỉ cần cậu trở thành người của chúng tôi, chúng tuyệt đối không dám manh động. Kẻ nào dám truy nã người của Cục 507, kẻ đó chính là đang khiêu chiến với toàn bộ chúng tôi.”

Nghe đối phương nói vậy, Trương Văn Đạt trong lúc cùng đường bí lối cũng chỉ biết phó mặc để gã đi thử một phen. Ngộ nhỡ thành công, coi như cái họa này được giải quyết êm thấm.

“Mọi người cứ cảnh giác cao độ vào, đừng để trúng mai phục. Cố gắng di chuyển đến những nơi đông người. Trước khi trời tối tôi nhất định sẽ quay lại.” Dứt lời, 2826 phóng vút lên không trung, chẳng mấy chốc đã hút bóng.

Biết tin Vòng Tròn Lớn đã phát lệnh treo thưởng, Trương Văn Đạt chẳng dám bén mảng ở vùng ngoại ô hoang vắng này nữa. Cậu vội vã hối thúc cả nhóm rút về thành phố.

Nhờ sự trợ giúp của bầy mèo, căn nhà cây lặc lè lăn bánh về phía nội đô, coi như tạm thời giữ được hang ổ.

Dù đã ra đến đường lớn, Trương Văn Đạt vẫn không dám lơ là. Cậu nhìn dòng người nườm nượp trên đường, mà cảm giác như ai nấy đều sặc mùi thù địch với mình.

Trương Văn Đạt biết nếu không sớm giải quyết tình trạng này, mà cứ nghi thần nghi quỷ mãi thế này, bản thân sẽ suy nhược thần kinh mất.

Tình thế hiện tại đi đâu cũng dở, Trương Văn Đạt đành giúp đàn mèo buộc chặt nhà cây vào một cột đèn đường để tránh việc nó lại mọc chân chạy mất. Cậu còn đặc biệt bỏ tiền mua mấy cuộn dây thừng, chằng buộc tầng tầng lớp lớp cho chắc ăn.

Tiếp đó, cậu cử đàn mèo ra làm trinh sát, giám sát chặt chẽ mọi đối tượng lảng vảng quanh đây.

Thậm chí, sợ bị đầu độc, Trương Văn Đạt còn chẳng dám đụng đến cơm hàng cháo chợ, chỉ dám bỏ bụng mấy con chim sẻ do lũ mèo đen bắt về.

Bên trong nhà cây, ngọn lửa trại cháy tí tách. Nhìn những xiên chim sẻ nướng vàng ruộm bên bếp lửa, đến tận lúc này, dây thần kinh căng như dây đàn của Trương Văn Đạt mới giãn ra đôi chút.

“Gã bạn kia của trò có đáng tin không đấy?” Gã thỏ nhìn ra ngoài trời, lo lắng hỏi.

“Đáng tin thì... cũng hên xui lắm, nhưng còn nước còn tát mà thầy. Lỡ đâu được việc.”

Trương Văn Đạt vừa nói vừa cầm một xiên chim nướng lên thổi phù phù. Cậu cắn thử một miếng nhỏ, thấy thịt còn hơi sống liền thuận tay đưa cho con mèo mun Than Đen đang thèm nhỏ dãi bên cạnh.

Sau đó, cậu quay sang nhìn gã thỏ, rồi lại nhìn chằm chằm vào ngọn lửa, hỏi: “Thầy thỏ này, thầy có nghĩ thâm tâm em cũng khao khát trở thành quái vật không?”

Nghe câu hỏi ấy, gã thỏ giật mình.

Ngay sau đó, gã nghe Trương Văn Đạt lầm bầm kể về chuyện đã xảy ra trên người con chuột đỏ vô hình kia.

“Thầy biết không? Nhìn con chuột đó, em như nhìn thấy chính mình vậy. Em cảm giác như có một kẻ khác đang ẩn nấp trong cơ thể này.”

Trương Văn Đạt cúi đầu nhìn xuống ngực mình. “Cứ như thể... em của hiện tại chẳng phải là mình.”

“Đừng nghi ngờ bản thân. Trò là người, không phải quái vật.” Gã thỏ đáp lại bằng giọng điềm tĩnh lạ thường.

Không gian trong nhà cây chìm vào im lặng một lúc, Trương Văn Đạt lại hỏi tiếp: “Thầy ơi, có phải em vốn dĩ không thể biến lại thành người? Em trở lại thành người là do thầy đã chuyển dịch cơ thể quái vật đi nơi khác, đúng không?”

Gã thỏ chớp chớp đôi mắt đỏ, giả lả: “Trò nói gì lạ thế? Thầy nghe không hiểu.”

Trương Văn Đạt cười nhạt, rồi nhìn gã với biểu cảm phức tạp: “Thầy, em đâu có ngốc. Đã hai lần rồi, cứ hễ thầy chạm vào em là cơ thể em lại trở về nguyên trạng. Chuyện này đến cái đầu óc của Tống Kiến Quốc còn đoán ra được nữa là.”

“Cái lốt quái vật đó không hề thu nhỏ lại vào trong em, mà là thầy đã chuyển dịch nó sang chính cơ thể thầy, phải không? Trước đây em cứ ngỡ năng lực của thầy chỉ là chuyển thương tích, hóa ra không phải.”

Nhớ lại sự điên cuồng trong đôi mắt con chuột đỏ, Trương Văn Đạt lại trầm mặc. Cậu không muốn người quan trọng nhất của mình phải gánh chịu thứ kinh khủng đó.

“Thầy, cảm ơn thầy đã giúp em hòa hoãn đến giờ. Nhưng đủ rồi. Trả lại con người thật cho em đi. Em chịu đựng được.”

Nghe Trương Văn Đạt nói vậy, lần này gã thỏ không chối nữa. “Văn Đạt, trò từng nói sẽ không từ chối lòng tốt của người khác mà.”

“Em biết, em biết chứ.” Đã đoán trước thầy thỏ sẽ không đồng ý, Trương Văn Đạt lập tức đổi hướng thuyết phục.

“Tình hình hiện tại thầy cũng thấy rồi đấy, kẻ muốn lấy mạng chúng ta rình rập khắp nơi. Chúng ta cần thực lực đủ mạnh để tự bảo vệ mình.”

“Dẫu cho sức mạnh đó đến từ đâu, dẫu cho tác dụng phụ của nó lớn thế nào, thì vẫn còn hơn là chết, đúng không thầy?”

Người của Vòng Tròn Lớn vẫn luôn nhăm nhe xử cậu. Nếu cậu luôn duy trì trạng thái quái vật, tỷ lệ sống sót trước mọi kẻ thù sẽ cao hơn hẳn.

“Văn Đạt à, thầy kể cho trò nghe một câu chuyện nhé?”

“Thầy ơi, đây không phải lớp học, em cũng không có tâm trạng nghe giảng! Em đang nói chuyện nghiêm túc đấy! Em chịu được!” Thấy Trương Văn Đạt cao giọng, Tống Kiến Quốc đang nghe lén bên cạnh lập tức sáng mắt, sán lại gần hóng chuyện.

Mặc kệ Trương Văn Đạt có muốn nghe hay không, gã thỏ vẫn tự mình kể: “Cùng một cơn mưa rào, với mầm non vừa nhú là kiếp nạn sinh tử khó lường, nhưng với cổ thụ thì chỉ là chút gió sương mà thôi.”

“Lại có người cứ cho rằng để chồi non dầm mưa dãi nắng là tốt cho nó, nhưng họ đâu biết, những chồi non ấy rất có thể sẽ chẳng bao giờ vươn thành đại thụ chọc trời, thậm chí còn chết yểu. Hoặc giả có sống sót thì quanh năm dầm mưa dãi nắng cũng khiến nó còi cọc, thấp bé.”

“Lại có người cứ cho rằng để mầm non chịu đựng mưa to gió lớn là tốt cho nó. Nhưng mầm non trải qua bão tố rất có thể vì thế mà không lớn nổi thành cây cao bóng cả, thậm chí chết yểu. Mà dù không chết yểu, cũng rất dễ vì dầm mưa dãi nắng quanh năm mà còi cọc thành một cái cây lùn tịt.”

Nói đến đây, gã thỏ đưa tay xoa đầu Trương Văn Đạt. “Ta biết trò chịu được, nhưng không cần thiết. Với trò, đó có thể là một đại kiếp nạn, nhưng với người lớn bọn thầy, nó thực sự chỉ là một cơn mưa thôi. Thầy đã ướt sũng rồi, dầm thêm một cơn mưa hay hai cơn mưa thì có khác gì đâu.”

“Thầy! Em không muốn bị ai chi phối. Em ghét cay ghét đắng bị kiểm soát, dù là dưới hình thức nào.” Trương Văn Đạt nói đầy cương quyết.

Gã thỏ im lặng một hồi rồi đề nghị: “Vậy thế này đi? Khi nào trò cần đến sức mạnh đó, thầy sẽ trả lại cho. Khi nào xong việc, thầy lại lấy nó về. Được chứ?”

Trước đề nghị này, Trương Văn Đạt lại đặt ra một câu hỏi khác.

“Thầy hãy thành thật với em, có phải việc duy trì lốt quái vật liên tục sẽ gây ra tác dụng phụ gì không? Tại sao thầy lại kịch liệt phản đối việc em hóa thành quái vật như vậy?”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!