Hỏi xong câu đó, Trương Văn Đạt nhìn chằm chằm vào gã thỏ trước mặt. Thực ra trong lòng cậu đã lờ mờ đoán được đáp án, nhưng cậu vẫn muốn nghe chính miệng đối phương xác nhận.
Ánh lửa bập bùng hắt lên khuôn mặt gã thỏ những mảng sáng tối chập chờn. Hồi lâu sau, gã mới cất lời: “Cũng không hẳn là tác dụng phụ. Nhận thức cái tôi của mỗi người phần lớn được định hình bởi chính thân phận của họ. Nếu trò cứ mãi duy trì hình hài quái vật, sớm muộn gì nhận thức của trò cũng bị nó đồng hóa.”
Trương Văn Đạt gật đầu, cậu hiểu ý thầy. “Ra là vậy, giống như con chuột của em.”
Suy nghĩ một chút, cậu lại ngẩng đầu nhìn gã thỏ. “Vậy còn thầy? Thầy không bị ảnh hưởng sao?”
Gã thỏ đưa xiên chim sẻ đã nướng chín cho Tống Kiến Quốc ngồi bên cạnh. “Thầy đã nói rồi, thầy là người lớn, khả năng chịu đựng của thầy khác.”
Trương Văn Đạt không hỏi thêm nữa, dù thừa biết mọi chuyện chẳng nhẹ nhàng như lời thầy nói.
Cậu hiểu với tính cách của thầy, việc tranh thủ được quyền sử dụng sức mạnh quái vật trong lúc nguy cấp đã là một nhượng bộ lớn lắm rồi.
Vậy là đủ. Giờ đây cậu có thể dùng sức mạnh của quái vật để bảo vệ những người mình trân trọng.
“Cảm ơn thầy đã giúp em nhiều như vậy.” Trương Văn Đạt lên tiếng cảm ơn.
“Nếu thực lòng muốn cảm ơn thầy, thì sau này lớn lên, nếu trò gặp được một Trương Văn Đạt nào khác, hãy giúp đỡ cậu bé ấy giống như cách thầy đã giúp trò nhé.” Đôi mắt đỏ của gã thỏ hơi cong lên, ánh lên nét cười dịu dàng hiếm thấy.
Nói rồi, gã cũng cầm lấy một con chim sẻ nướng, móc trong túi ra một lọ ớt bột, rắc một lượng chết người lên rồi nhét vào cái miệng ba mảnh.
Tống Kiến Quốc thấy thế thì tò mò, mượn lọ ớt rắc lên con chim của mình. Vừa cắn một miếng, con bé lập tức trợn ngược mắt, ôm cổ họng lăn ra đất ho sù sụ: “Cứu mạng! Thứ này có độc!”
“Vãi, không ăn được cay thì đừng có mà đú! Lạy hồn!” Trương Văn Đạt dáo dác tìm nước cho nó.
Nhờ màn pha trò của Tống Kiến Quốc, không khí trong nhà cây dịu đi hẳn, mang lại một khoảnh khắc bình yên hiếm hoi.
Cứ như thể đây chỉ là một buổi tiệc nướng dã ngoại, nơi mọi người tạm quên đi những phiền muộn trong lòng.
Nhưng khoảng thời gian yên bình này định sẵn chẳng kéo dài được bao lâu. Trương Văn Đạt còn chưa ăn no đã nghe thấy tiếng khò khè cảnh báo của bầy mèo bên ngoài.
Trương Văn Đạt rút đèn pin, toan lao ra ngoài thì bị Tống Kiến Quốc ngăn lại.
Cô nàng với cái miệng sưng vều đỏ chót giơ lọ ớt lên, rắc thêm một tẹo teo vào con chim sẻ, nói: “Không sao đâu, Mun Mun chỉ đang báo là có người đang theo dõi chúng ta thôi, chứ tiếng khò khè khi đại quân áp sát nó khác cơ.”
Dù vậy, đây vẫn chẳng phải tin tốt lành. Trương Văn Đạt đứng ở cửa nhà cây, cảnh giác nhìn ra ngoài. Cậu cắn một miếng nấm, lập tức con chuột trong suốt như một chiếc flycam phóng vút đi, giúp cậu quét nhanh một vòng quanh khu vực.
Dưới sự chỉ dẫn của chuột Wai, Trương Văn Đạt phát hiện một bóng người mờ ảo nấp sau ống khói đằng xa. Rõ ràng đám người kia chưa chịu buông tha, chúng đang giám sát nhất cử nhất động của nhóm cậu.
Trương Văn Đạt không cho con chuột tấn công kẻ đó tránh bứt dây động rừng, làm lộ năng lực của mình.
Hiện tại kẻ địch đang chờ thời cơ, phe cậu cũng đang chờ 2826. Nhưng Trương Văn Đạt hiểu tình thế này sắp vỡ, bởi trời sắp tối rồi.
Giờ này ngoài đường vẫn còn người tan tầm về nhà ăn cơm, nhưng hễ trời tối hẳn, những kẻ bị món tiền thưởng của Vòng Tròn Lớn làm mờ mắt chắc chắn sẽ không kìm được mà ra tay.
“Không cần biết 2826 có về kịp trước khi trời tối hay không, chúng ta buộc phải chuẩn bị sẵn sàng cho đêm nay. Em dám cá đợt tấn công lần này sẽ khốc liệt hơn lần trước nhiều.” Trương Văn Đạt quay vào nói với hai người kia.
“Đám trước đã chết sạch, nhưng Tư Triều số 1 không có cái chết thực sự. Em không chắc liệu chúng có tiết lộ năng lực của chúng ta cho kẻ khác hay không.”
Tống Kiến Quốc bực bội gãi gãi tai mèo. “Đừng có nhìn tao, tao bó tay rồi. Tao là bị mày ép đi theo, chuyện này vốn chả liên quan gì đến tao sất.”
Lúc này, gã thỏ trầm ngâm một lát rồi lên tiếng: “Thầy có cách này. Hay là tối nay các trò trốn vào Cung Thiếu Nhi đi? Đợi trời sáng hãy ra. Chỗ đó bọn chúng không vào được đâu.”
“Đúng rồi! Kế hay! Chỉ có trẻ con mới nhìn thấy Cung Thiếu Nhi! Chúng ta có thể lợi dụng quy tắc của thế giới trẻ thơ để đối phó chúng!” Trương Văn Đạt tán thành kế hoạch ngay tắp lự.
Chỉ cần làm cho Cung Thiếu nhi đã chết sống lại, thì chui vào bụng địa kình đang lặn sâu mấy trăm mét dưới lòng đất chắc chắn là nơi ẩn náu tuyệt vời nhất.
Tuy nhiên, việc này cần thương lượng với Cung Thiếu Nhi để tránh bị đè bẹp, khoản này thì Trương Văn Đạt lại có thừa kinh nghiệm.
“Việc này không thể chậm trễ, đi ngay thôi. Để lại mảnh giấy nhắn cho 2826, tranh thủ lúc ngoài đường còn người, chúng ta đến Cung Thiếu Nhi.” Trương Văn Đạt nói là làm, lập tức dẫn mọi người rời khỏi nhà cây.
Vì địa điểm tử vong của Cung Thiếu Nhi thay đổi liên tục nên mỗi ngày nó lại xuất hiện ở một nơi khác nhau. May mắn thay, trong nhóm có một giáo viên của Cung Thiếu Nhi, nên họ dễ dàng tìm được một tòa gần nhất.
Ngay khi ráng chiều sắp tắt hẳn, cánh cổng cầu vồng quen thuộc lại hiện ra trước mắt nhóm Trương Văn Đạt.
“Nguuu~~ Meo~ U~” Nghe tiếng mèo đi đoạn hậu báo động, Trương Văn Đạt vội vàng đẩy mọi người chạy xuống cầu thang.
Bên dưới cầu thang vẫn là tầng hầm cũ kỹ ấy. Tám tấm rèm cửa từng là nỗi ám ảnh kinh hoàng nay đối với Trương Văn Đạt lại thân thương đến lạ.
“Thầy ơi, sổ tay ông Đinh ở đâu ạ?” Trương Văn Đạt lục tung trong đống đồ linh tinh.
“Trong cái hộp giày màu đỏ ấy, lấy xong thì vào nhanh lên.” Gã thỏ vén một tấm rèm lên giục.
Cầm cuốn sổ tay ông lão họ Đinh, Tống Kiến Quốc dắt đàn mèo lao vào trước, theo sau là Trương Văn Đạt.
Nhưng cậu không vào ngay mà ngẩng đầu nhìn gã thỏ trước mặt. “Thầy, thế còn thầy thì sao?”
“Bọn chúng chỉ nhận ra bộ đồ thỏ này thôi. Thầy cởi nó ra là bọn chúng chịu chết, không nhận ra đâu.”
“Đỉnh!” Trương Văn Đạt giơ ngón cái với thầy, rồi khom người chuẩn bị chui vào trong.
Song, đúng lúc cậu chuẩn bị đặt chân lên hành lang lạnh lẽo quen thuộc của Cung Thiếu Nhi, một cơn đau điếng người ập đến. Cậu khựng lại như thể vừa đâm sầm vào một cánh cửa kính vô hình.
Trương Văn Đạt bàng hoàng nhìn hành lang ngay trước mắt, nhìn Tống Kiến Quốc đang vẫy tay gọi mình ở bên trong. Mọi thứ bỗng hóa thành một bức bích họa treo trên tường. Dù gần ngay trước mặt, nhưng vĩnh viễn không thể chạm tới, không thể bước vào.
Trương Văn Đạt đưa tay sờ lên bức tranh sống động như thật, cười chua chát: “Thầy ơi, hình như em lớn mất rồi, không vào được Cung Thiếu Nhi nữa.”
Hóa ra sau bao biến cố, chẳng biết tự bao giờ, có rất nhiều nơi thuộc về Tư Triều số 1 mà cậu đã vĩnh viễn mất đi quyền lui tới.
Lời vừa dứt, tiếng bước chân rầm rập vọng xuống từ phía cầu thang. “Hỏng bét. Chúng đến rồi.”
Con thỏ tím khổng lồ bước lên chắn trước mặt Trương Văn Đạt. Gã vung mạnh tay, những lưỡi hái sắc lạnh, lóe sáng hàn quang từ từ nhô ra giữa các kẽ móng vuốt.
“Đừng sợ, có thầy đây.”
0 Bình luận