Đẩy cửa bước ra khỏi Cửa hàng Hữu nghị Quốc tế, Trương Văn Đạt thích thú ngắm nhìn chú chuột Wai đang lượn vòng quanh mình.
Theo lệnh cậu, chú chuột khi thì bay vút lên trời, lúc lại lẩn vào đám đông bày trò tinh quái.
Thậm chí cậu chẳng cần mở miệng, chỉ cần nghĩ trong đầu, nó đã hiểu ý ngay, cứ như thể con chuột trong suốt này và cậu là một thể thống nhất.
Trương Văn Đạt còn phát hiện tuy trông nó trong suốt nhưng sức lực lại chẳng vừa, nâng vật nặng mười mấy cân mà nhẹ bẫng như không.
Kết hợp với đặc tính người ngoài không nhìn thấy được, trong đầu Trương Văn Đạt thoáng chốc nảy ra hàng tá mánh khóe đánh lén kẻ địch.
Nhưng đó là góc nhìn của riêng cậu. Còn trong mắt Tống Kiến Quốc và 2826, chỉ thấy một Trương Văn Đạt đang lảm nhảm một mình, tay chân múa may quay cuồng, thỉnh thoảng lại cười hô hố.
“Đồ thần kinh.” Tống Kiến Quốc vuốt ve con mèo trong lòng, bĩu môi khinh bỉ.
Còn 2826 thì đã ghi lại toàn bộ hành động kỳ quặc của Trương Văn Đạt, định bụng báo cáo về cục để cập nhật hồ sơ tình báo Châu Mỹ mới.
Trương Văn Đạt mặc kệ ánh mắt người đời. Cậu chỉ tâm đắc một điều, đó là đổi một giọt Bá Dầu lấy món đồ chơi này từ tay gã ngoại quốc, quả là món hời!
Kế hoạch dùng Bá Dầu đổi lấy sức mạnh coi như thành công, dù sức mạnh này có phần hơi đặc thù.
Cây nấm bự này lợi thì có lợi, nhưng cũng kèm tác dụng phụ.
Từ lúc nuốt nó vào bụng, mắt cậu không chỉ thấy con chuột vô hình kia, mà còn nhìn ra đủ thứ xưa nay chưa từng thấy. Nào là những chú voi hồng phấn thoắt ẩn thoắt hiện, nào là sâu bọ sặc sỡ bay lượn lờ, đến cả mây trắng trên trời dường như cũng đang nhoẻn miệng cười với cậu. Thế giới vốn đã kỳ lạ nay càng trở nên ma mị, quái đản.
Cũng may, tình trạng này chẳng kéo dài lâu. Chừng nửa giờ sau, dược lực tan hết, dù là chuột Wai hay những ảo ảnh kỳ dị kia đều dần phai nhạt khỏi tầm mắt cậu
“Ăn một lần duy trì được nửa tiếng.” Trương Văn Đạt nhìn cây nấm lớn trên tay, lẩm nhẩm tính xem còn dùng được mấy lần.
“Tỉnh chưa? Qua cơn ngộ độc nấm rồi hả?” Tống Kiến Quốc sáp lại gần hỏi.
“Nấm gì mà nấm? Đây là bạn tao!” Trương Văn Đạt tuân thủ nghiêm ngặt lời dặn của gã ngoại quốc, sợ nhỡ đâu lúc nước sôi lửa bỏng con chuột đình công thì toi.
Tống Kiến Quốc lườm Trương Văn Đạt cháy mắt rồi dắt đàn mèo chạy nhanh về phía nhà cây đằng xa.
Trương Văn Đạt chẳng thèm chấp nhặt với trẻ con, quay sang nói với 2826: “Giờ thì chẳng sợ kẻ địch tập kích từ xa nữa rồi.”
2826 chỉ vào cây nấm trong tay Trương Văn Đạt. “Cậu trông chờ vào nó thà tin tưởng các đồng chí Cục 507 còn hơn.”
“Họ đang rà soát các nhánh khác của bang Vòng Tròn Lớn. Chỉ cần giải tán được Vòng Tròn Lớn, cậu sẽ không phải lo lắng nữa.”
Trương Văn Đạt nào tin lời gã. “Nói thì hay lắm. Nếu các anh làm được thật thì Đại Quyển Bang đâu có tồn tại đến tận bây giờ.”
Dù có đồ mới, nhưng lòng Trương Văn Đạt vẫn chưa yên, dù sao lần này kẻ thù cậu chọc vào cũng chẳng phải dạng vừa.
“Có cách nào cho chúng ta lánh sang Tư Triều khác không?” Trương Văn Đạt hỏi 2826.
2826 lắc đầu ngay. “Tôi khuyên cậu đừng làm thế. Trước hết, cái tên Vòng Tròn Lớn ám chỉ việc bọn chúng có cách đi lại tự do, thậm chí vượt biên trái phép qua các Tư Triều, kể cả quá khứ. Cậu trốn đi đâu chúng cũng tìm ra thôi.”
“So với những Tư Triều lạ lẫm mà cậu mù tịt, ít nhất ở Tư Triều số 1 này, cậu sẽ không chết, an toàn hơn nhiều.”
Trò chuyện một hồi thì cả nhóm đã về đến dưới chân nhà cây. Tống Kiến Quốc đang leo lên thang dây do gã thỏ thả xuống.
Trương Văn Đạt ngoái lại bảo 2826: “Nhưng cứ trốn mãi cũng không phải cách. Chỉ có ngàn ngày làm trộm chứ không có ngàn ngày phòng trộm. Chúng ta không thể để bọn chúng kìm chân mãi thế này được, chẳng làm ăn được gì cả.”
Trương Văn Đạt không quên mục đích tối thượng của mình là cùng gã thỏ thoát khỏi thân phận và thân xác quái vật.
“Cậu đừng tưởng vớ được món đồ có chút tác dụng từ người Maya là vô địch thiên hạ. Bang Vòng Tròn Lớn chuyên buôn lậu xuyên Tư Triều, hàng nóng trong tay chúng nó chắc chắn xịn hơn của cậu nhiều.”
Hai người vừa đi vừa nói đã tới chân cột đèn. Đang lúc Trương Văn Đạt định leo lên, bỗng nghe một tiếng “soạt” vang lên, đỉnh đầu tối sầm lại.
Trương Văn Đạt cảnh giác ngẩng phắt lên nhìn ngọn đèn đường, và rồi cậu chứng kiến một cảnh tượng kinh hoàng: Nhà cây mọc chân!
Căn nhà vốn do Tống Kiến Quốc chắp vá từ rác rưởi trên cột đèn, nay được chống đỡ bởi hai cái chân gà khổng lồ vàng ươm, thẳng tắp, đứng sừng sững như một quả trứng chim khổng lồ.
Trong lúc Tống Kiến Quốc và thầy thỏ trong nhà cây, cùng Trương Văn Đạt và 2826 bên dưới còn chưa kịp phản ứng, cửa nhà cây bỗng đóng sầm lại. Ngay sau đó, đôi chân gà khổng lồ nhún mạnh, nhảy phóc một cái sang mái nhà của khu kiến trúc bên cạnh.
Rồi cứ thế, nó sải những bước chân hết sức bố đời, nhảy cóc qua các mái nhà mà lao đi vun vút.
“Vãi! Đuổi theo mau!” Trương Văn Đạt lập tức cong giò đuổi theo căn nhà cây.
Với đôi chân gà dài tới bốn mét, chẳng mấy chốc nhà cây đã mất hút.
May mà 2826 biết bay, gã lơ lửng trên không chỉ huy Trương Văn Đạt liên tục đi đường tắt mới không bị mất dấu.
Vớ đại một chiếc xe đạp trẻ em có hai bánh phụ bên đường, Trương Văn Đạt mồ hôi nhễ nhại, đứng hẳn lên bàn đạp mà guồng trối chết.
“Nhà cây đang chạy ra ngoại thành! Cẩn thận, coi chừng bẫy!” 2826 vừa quan sát từ trên cao vừa hét vọng xuống.
“Thế chẳng lẽ bỏ mặc! Tống Kiến Quốc với thầy còn ở trỏng mà!” Trương Văn Đạt gào lên với bầu trời.
“Yên tâm, mọi việc đã có tôi.”
“Có anh thì được cái tích sự gì! Gọi viện binh Cục 507 mau lên!”
Rất nhanh, những tòa nhà cao tầng thấp xuống rồi thưa dần, nhường chỗ cho đồng ruộng. Họ đã ra tới ngoại ô.
Tầm nhìn thoáng đãng giúp Đạt nhìn thấy đôi chân gà đang chạy hùng hục đằng xa. Trên nhà cây lố nhố mấy chấm đen – là lũ mèo của Tống Kiến Quốc!
Không chần chừ, Trương Văn Đạt lấy cây nấm lớn từ trong chiếc ca tráng men ra cắn một miếng nhỏ, nói với con chuột trong suốt vừa hiện hình: “Mau lên! Mau đi giúp mấy người thầy giáo! Bắt cái chân gà đó dừng lại!!”
Chuột Wai gật đầu, phóng vút đi như tên bắn.
Từ xa, Trương Văn Đạt thấy con chuột trong suốt túm lấy một sợi dây mèo dài ngoằng, quấn nhanh vào đôi chân gà. Đang đà chạy nhanh, đôi chân khổng lồ vướng víu, loạng choạng rồi ngã rầm xuống nền đường bê tông cứng ngắc.
Thấy vậy, Trương Văn Đạt như được tiếp thêm sức mạnh, tăng tốc lao tới.
Một phút sau, Trương Văn Đạt cuối cùng cũng đến bên cạnh nhà cây, nhìn thấy Tống Kiến Quốc và thầy thỏ đang ở trong pháo đài mèo.
Vừa thấy Trương Văn Đạt đạp xe tới, thầy thỏ trong pháo đài đã thét lên cảnh báo: “Văn Đạt! Cẩn thận! Hai bên rừng cây có địch!”
0 Bình luận