Tập 01: Trẻ Thơ

Chương 111: Kẻ Thù

Chương 111: Kẻ Thù

Dưới tầng hầm tối, Trương Văn Đạt trố mắt nhìn những lưỡi hái vốn thuộc về mình.

“Thầy mượn được năng lực của em sao?”

“Một phần thôi. Đừng quên năng lực của thầy là chuyển dịch. Đã chuyển đi được thì dĩ nhiên là dùng được.”

Gã thỏ vừa dứt lời, thân ảnh màu tím đã vụt biến thành một vệt tàn ảnh, biến mất ngay trước mắt Trương Văn Đạt.

Cảnh tượng ấy khiến Trương Văn Đạt hưng phấn tột độ. Cậu thật sự không ngờ, thực lực của thầy thỏ lại mạnh mẽ vượt xa sức tưởng tượng của mình.

“Tống Kiến Quốc! Ra trận thôi! Chúng ta xử đẹp bọn chúng!” Trương Văn Đạt vung mạnh chiếc đèn pin, một tia laser đỏ rực bắn ra, dẫn đường cho con chuột bán trong suốt lao vút ra ngoài.

Khi Trương Văn Đạt lao ra khỏi Cung Thiếu Nhi, cậu thấy gã thỏ đã giao chiến kịch liệt với kẻ địch. Khác với lần trước, bọn kẻ địch lần này mang một diện mạo hoàn toàn xa lạ.

Đó là một lũ ngụy nhân trượt patin. Không, nói đúng hơn là chúng không hề đi giày… ngay từ đầu chúng đã chẳng có bàn chân. Chỗ đáng lẽ là bàn chân đã bị cắt cụt, thay thế bằng những hàng bánh xe trượt song song.

Chúng lướt đi vun vút, hóa thành những cái bóng mờ ảo, xét về tốc độ, chúng ngang ngửa với thầy thỏ đang mượn năng lực của cậu.

Vũ khí lần này cũng đổi khác. Không còn là súng ống, chúng lăm lăm đủ loại vũ khí cận chiến, trên tay nhiều tên còn gắn thêm một tấm khiên hình thoi đen sì.

Những tấm khiên trông thô kệch, xấu xí, hễ bị lưỡi hái chém trúng là móp méo biến dạng ngay tức khắc, nhưng kỳ lạ thay, chúng vẫn chặn đứng được những đòn tấn công. Rõ ràng, bọn chúng đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng để khắc chế phe ta.

Trương Văn Đạt đoán không sai. Đối phương liên tục cải tiến đám lính đánh thuê qua từng đợt tấn công nhằm vô hiệu hóa năng lực của cậu. Dù trên mặt đất đã nằm la liệt xác địch, nhưng đám người gắn bánh xe kia đã bắt đầu siết chặt vòng vây quanh thầy thỏ.

“Nhanh! Giúp thầy ấy!” Theo tiếng thì thầm của Trương Văn Đạt, con chuột trong suốt lập tức bay tới bên cạnh gã thỏ, vươn đôi tay ra bẻ gãy bánh xe trượt của đám người kia.

Thừa cơ bọn chúng ngã dúi dụi, Trương Văn Đạt rút kiếm laser, lao tới ứng cứu.

Ba lõi của Trương Văn Đạt chưa hồi đầy, cậu chỉ có thể sử dụng vài năng lực cơ bản như cường hóa sức mạnh của Hồng Hạch hay định thân của Lam Hạch.

Nhưng bấy nhiêu cũng đủ khiến kẻ địch trở tay không kịp. Nhất là khi Tống Kiến Quốc vừa chửi vừa dẫn đầu binh đoàn mèo đen tham chiến, cục diện trận đấu bắt đầu đảo chiều.

“Chẳng phải bảo trốn đi, không giao chiến để giấu bài sao? Sao giờ lại lao vào đánh nhau rồi?” Tống Kiến Quốc vừa cầm ngọn giáo tựa lưng vào Trương Văn Đạt, vừa tranh thủ cằn nhằn.

“Tao không vào được Cung Thiếu Nhi! Giờ không phải lúc nói chuyện đó, xử xong lũ này đã!”

Trong lúc giao chiến, khóe mắt Trương Văn Đạt vẫn liếc thấy bóng người mờ ảo nơi ống khói đằng xa. Vẫn có kẻ đang quan sát từ xa, cậu phải đánh nhanh thắng nhanh.

Cùng lúc đó, tại vị trí ống khói, Quân Đao cung kính nói với người phụ nữ mặc đồ bó sát đứng cạnh: “Thưa cô Đường, chính là nó.”

“Sao lại là một đứa nít ranh? Thú vị đấy.”

Kẻ đang nói chuyện với Quân Đao mang dáng dấp phụ nữ, nhưng lại không hoàn toàn là người.

Dù bộ đồ bó sát tôn lên những đường cong quyến rũ, nhưng trên cổ ả không có đầu. Chỗ đáng lẽ là cái đầu lại được thay thế bằng một tổ chim.

Trong tổ có ba con quạ mắt đen nhánh đang đậu trái, phải và giữa. Con vừa cất tiếng nói chính là con quạ ở giữa.

“Thời gian của ta rất quý báu, không rảnh mà chờ đợi. Đi đi, dẫn người của ngươi lên, ép nó phải tung ra bài tẩy. Càng nhanh càng tốt.”

“Cô yên tâm, cô Đường, tôi đi làm ngay!”

Theo cái phất tay nhẹ của Quân Đao, từ con hẻm bên trái, vài chiếc xe jeep phủ bạt xanh phóng ra, chở hắn hùng hổ tiến về phía chiến trường.

Đợi đám người kia đi khuất, ả quạ móc điện thoại ra, liếc nhìn số gọi đến rồi áp máy vào tai con quạ bên trái, bắt đầu đàm thoại.

“Là tôi, Đường Hưng Hùng. Giúp tôi cầm chân thằng nhãi của Cục 507 lại. Đừng giết nó, giết người của 507 dễ chọc giận Tam Tuyến trả thù lắm. Chúng ta bây giờ càng kín tiếng càng tốt. Chỉ cần câu giờ, làm nó đến muộn vài tiếng là được.”

Cúp máy, ả nhìn về phía chiến trường xa xa với vẻ hứng thú. “Cu em, mong là cưng đừng làm ta thất vọng.”

Dứt lời, ba con quạ trong tổ chim đồng loạt dang cánh, rũ xuống vài chiếc lông đen rồi vỗ cánh bay vút về phía bầu trời chiến địa.

Lúc này, Trương Văn Đạt bắt đầu cảm thấy không ổn. Kẻ địch lần này khác hẳn lần trước, giết mãi không hết, lớp này ngã xuống lớp khác lại trào lên bao vây.

Nhìn lượng năng lượng ít ỏi còn lại trong ba lõi, ngay khi Trương Văn Đạt đang tính đường rút lui thì tình thế đột ngột thay đổi.

Hàng trăm dao quân dụng bất ngờ hiện ra giữa không trung, xé gió rít lên những tiếng chói tai nhắm thẳng vào thầy thỏ!

Giữa vòng vây của bão dao, bóng tím của thầy thỏ nhòe đi.

Kèm theo sự va chạm kịch liệt giữa lưỡi hái và dòng thác quân kích, từng chùm tia lửa lớn bắn tung tóe. Thân pháp gã thỏ quỷ khốc thần sầu, lưỡi hái vung lên tạo thành những đường cong tử thần, mỗi nhát chém đều gạt phăng hàng tá lưỡi lê.

Thế nhưng, đòn tấn công đó chỉ là dương đông kích tây. Mớ dao bất thình lình đổi hướng, như một cơn mưa sắt thép trút xuống đầu Trương Văn Đạt.

Gầm lên một tiếng trầm đục, Trương Văn Đạt trong lốt quái vật hóa thành tàn ảnh. Lưỡi hái và lưỡi lê va vào nhau chan chát.

Nhờ sự chia sẻ năng lực giữa hai người, trên chiến trường lúc này như thể có đến hai con quái vật đang song hành.

Dưới sự phối hợp ăn ý của hai thầy trò, số lượng dao bay lượn bị chém gãy ngày càng nhiều, không còn tạo thành mối đe dọa lớn. Số lượng ngụy nhân bánh xe cũng giảm đi trông thấy.

Nhưng chưa kịp để Trương Văn Đạt thở phào, một tiếng “bụp” trầm đục vang lên. Gã thỏ bỗng khựng lại, một đóa hoa máu đỏ thẫm nở rộ trên bộ lông tím trước ngực. Là súng tỉa từ xa!

“Thầy!!” Trương Văn Đạt trợn mắt, khóe mắt muốn nứt ra.

Tiếng súng vang lên dồn dập hơn. Gã thỏ lại hóa thành tàn ảnh, lao về hướng đạn bắn tới.

“Tí! Tao thấy có mùi rồi nha! Lần này khác hẳn lần trước!” Tống Kiến Quốc vừa nhanh trí núp sau bức tường khiên bằng mèo, hét lớn.

“Đừng than nữa! Kẻ thù đời nào chịu đánh theo bài của mày!” Trương Văn Đạt gào lên với gã thỏ đằng xa:

“Thầy! Rút thôi! Chúng ta rút về Nhà sách Tân Hoa!”

Địch đã có sự chuẩn bị kỹ lưỡng, càng dây dưa càng bất lợi. Chi bằng chạy sang địa bàn của Tam Tuyến, dùng kế mượn đao giết người.

Thấy gã thỏ bắt đầu đổi hướng, Trương Văn Đạt cũng kéo Tống Kiến Quốc nấp sau tấm khiên, chuẩn bị tháo chạy.

Nhưng chưa chạy được mấy bước, tiếng động cơ ô tô gầm rú vang lên, mấy chiếc xe Jeep bật đèn pha chói lòa đã chặn đứng đường lui.

Khi nhìn thấy cái đầu hình lưỡi lê quen thuộc bước ra từ trong ánh đèn, sắc mặt Trương Văn Đạt trở nên cực kỳ khó coi. Quan trọng hơn là hơn chục tên lính tinh nhuệ bước ra sau lưng hắn. Lần này rắc rối to rồi.

Lúc này, gã thỏ với thân ảnh mờ ảo vừa mới lướt đến trước mặt Trương Văn Đạt. Nhìn những gai xương mọc xuyên qua lớp lông tím và những cái hố đen ngòm lỗ chỗ trên người thầy, Trương Văn Đạt hiểu rằng việc mượn năng lực của cậu không hề nhẹ nhàng như thầy nói. Tác dụng phụ là cực lớn.

Cậu thì thầm: “Thầy, để em. Lần này đến lượt em bảo vệ thầy.”

Gã thỏ khẽ gật đầu. Cơ thể Trương Văn Đạt bắt đầu vươn cao, những ngón tay cũng biến dạng với tốc độ kinh hoàng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!