Tập 01: Trẻ Thơ

Chương 112: Giao Chiến

Chương 112: Giao Chiến

Dưới ánh mắt của mọi người, cơ thể Trương Văn Đạt phát ra tiếng xương cốt ma sát nghe ê buốt cả răng. Từng thớ cơ bắp cuộn lên, phình to và ngọ nguậy như những sinh vật sống.

Ngay sau đó, quần áo cậu bị xé toạc, các ngón tay vươn dài, đầu ngón hóa thành những lưỡi hái khổng lồ lóe lên hàn quang lạnh lẽo của kim loại.

Năng lực này khi hiển hiện trên chính chủ thể Trương Văn Đạt trông còn dữ tợn và áp bức hơn gấp bội so với khi gã thỏ sử dụng.

Chứng kiến con quái vật hung bạo ấy, đám ngụy nhân đang tính lao tới phía sau vội vàng khựng lại.

Trương Văn Đạt trong hình hài phi nhân loại không nói nửa lời. Đôi mắt đỏ ngầu của cậu khóa chặt lấy Quân Đao - kẻ đầu têu mọi chuyện.

Đối diện với Trương Văn Đạt đã biến hình, Quân Đao chẳng mảy may sợ hãi. Trái lại, hắn nhếch mép cười tàn nhẫn như thể cá đã cắn câu. Hắn khẽ phất tay, hơn chục bóng đen sau lưng đồng loạt hành động.

Không ùa lên như lũ tạp nham lúc trước, bọn chúng tản ra nhanh nhẹn và kỷ luật, tạo thành đội hình bán nguyệt, như một tấm lưới lớn chụp lấy Trương Văn Đạt.

Nhưng chưa đợi vòng vây khép kín, thân hình khổng lồ của Trương Văn Đạt đã hóa thành một tia chớp đen, chủ động lao thẳng về phía Quân Đao. Bắt giặc phải bắt vua! Phải giải quyết tên đầu sỏ này trước!

Tuy nhiên, đám người này rõ ràng đã dự tính trước được tốc độ và sức mạnh của cậu. Ngay khoảnh khắc Trương Văn Đạt lao đi, những cây dao quân dụng đang treo lơ lửng trên không trung bất ngờ đổ ập xuống như một cơn mưa sắt thép.

Nhưng điều đó chẳng thể cản bước Trương Văn Đạt, cậu dường như còn nhanh hơn một bậc. Mắt thấy Trương Văn Đạt sắp áp sát Quân Đao, hai tấm khiên đen sì bất ngờ chắn ngang trước mặt cậu.

Một tiếng nổ chát chúa vang lên, lưỡi hái chém vào khiên, lửa bắn tung tóe. Tấm khiên rên rỉ như sắp vỡ vụn, trên bề mặt xuất hiện vết nứt sâu hoắm. Dù vậy, nó đã chặn đứng đòn tấn công khủng khiếp ấy, khiến đà tấn công của Trương Văn Đạt khựng lại trong tích tắc.

Chớp lấy khoảnh khắc tốc độ của Trương Văn Đạt giảm sút, đám người đầu mọc đủ loại vũ khí từ bốn phía ập tới. Những chiếc móc câu sắc nhọn cắm phập vào các lỗ hổng trên người Trương Văn Đạt, cố ghìm chặt cậu lại.

Trương Văn Đạt gầm lên, xoay người tạo thành một cơn lốc tử thần. Hai lưỡi hái múa tít, chém đứt phăng xiềng xích. Một tên địch không kịp né tránh bị cậu chém đứt đôi người. Nhưng hành động của cậu đã bị đình trệ, kẻ địch vây quanh ngày một đông.

Quân Đao không trực tiếp tham chiến mà đứng phía sau như một chỉ huy, bình thản quan sát, khóe môi lại nhếch lên nụ cười khinh miệt.

“Tư Triều số 1 rốt cuộc vẫn quá an nhàn, ngay cả cái chết cũng không có. Cái nơi này chẳng thể sinh ra mục tiêu nào có giá trị, đúng là phí công kiểm tra.”

Sau đó, hắn nhe hàm răng đen xỉn màu sắt thép, ra lệnh: “Tách nó ra khỏi Tư Triều này, rồi giết!”

Đám người vũ khí kia lập tức móc từ trong ngực ra những con tem hình khỉ màu đỏ, dán liên tiếp lên khoảng không quanh người Trương Văn Đạt. Dường như chúng muốn đóng gói gửi đi cả vùng không gian này.

Mặt đất bắt đầu nứt ra, những vật chất lạ lẫm không thuộc về Tư Triều này bắt đầu tràn ra từ các khe nứt. Trương Văn Đạt biết nếu cứ tiếp tục thế này, cậu sẽ bỏ mạng tại đây.

Như đã hạ quyết tâm, Trương Văn Đạt lại móc cây nấm ra, cắn mạnh một miếng. Kèm tiếng rít chói tai vang lên, con chuột đỏ lòm lại hiện ra trước mặt cậu.

“Giết! Giết sạch tất cả những kẻ mày nhìn thấy!” Trương Văn Đạt gào lên điên dại với con chuột. Hét xong, cậu cảm thấy lồng ngực nhẹ nhõm đi phần nào.

Khi con chuột vô hình hóa thành bóng ma đỏ rực xuyên phá không gian, bất cứ sinh vật sống nào chạm phải nó đều bị đục thủng một lỗ. Cục diện trận chiến lập tức trở nên hỗn loạn.

Dù con chuột đỏ mất hết lý trí, tấn công không phân biệt địch ta, nhưng may thay xung quanh Trương Văn Đạt lúc này toàn là kẻ thù, vừa khéo tận dụng tối đa sức mạnh của nó.

Khi con chuột đỏ bắt đầu tàn sát, áp lực lên Trương Văn Đạt giảm đáng kể. Cậu dễ dàng xé hết mớ tem dán lơ lửng giữa không trung, rồi không chút do dự lao thẳng về phía tên Quân Đao đang đứng trước ánh đèn pha xe Jeep.

“Thằng nhãi, mày tưởng lần trước mày ép tao rút lui là do mày giỏi sao?” Quân Đao vung tay, đám vũ khí trên không trung như bầy ong vỡ tổ bao vây lấy Trương Văn Đạt.

“Nếu không phải tự dưng nước lũ dâng lên cuốn trôi đồ nghề của tao, thì mày chẳng là cái thá gì cả!”

Mưa dao điên cuồng lao xuống, tới tấp đâm vào người Trương Văn Đạt.

Lưỡi hái hóa thành hai vệt tàn ảnh, va chạm chan chát với dao quân dụng, tóe lửa tứ tung. Mặc kệ vũ khí cắm đầy người, Trương Văn Đạt càng lúc càng áp sát Quân Đao.

Thấy Trương Văn Đạt sắp đến ngay trước mặt, Quân Đao lấy từ trong ngực ra một chiếc đài radio hình thù quái dị.

Hắn móc từ túi ra một hòn đá bỏ vào đài làm nguồn năng lượng. Một âm thanh rè rè, giật cục vang lên, nghe như đoạn nhạc dạo đầu của chương trình dự báo thời tiết đời cũ.

Tiếng nhạc vấp váp, đứt quãng vang lên, và cơ thể Trương Văn Đạt cũng bắt đầu chuyển động giật cục theo nhịp điệu ấy. Ấy thế mà, Quân Đao lại di chuyển hoàn toàn bình thường.

Đối mặt với một Trương Văn Đạt đang bị đứng hình, Quân Đao giơ khẩu súng ngắn K54 lên, chĩa thẳng vào đầu cậu, nở nụ cười tàn nhẫn. “Vĩnh biệt nhé, nhóc con!”

Ngay khoảnh khắc tiếng súng nổ, Trương Văn Đạt thoát khỏi trạng thái giật cục trong tích tắc nửa giây. Song né tránh là không kịp nữa rồi.

Cậu chỉ kịp nghiêng đầu một chút xíu. Viên đạn chui tọt vào cái lỗ hổng trên mặt cậu, rồi bay ra từ cái lỗ sau gáy, may mắn tránh được kiếp vỡ sọ.

Tuy nhiên, trạng thái giật cục vẫn đeo bám cậu, tình thế vẫn nguy cấp vô cùng.

Thấy cơ thể lỗ chỗ của Trương Văn Đạt, Quân Đao chẳng thèm dùng súng nữa. Hắn bóp mạnh tay, hàng chục lưỡi lê đang bay lượn trên không trung đột ngột chập lại, ngưng tụ thành một mũi khoan khổng lồ, xé gió xoay tít lao về phía Trương Văn Đạt với tốc độ kinh hoàng.

Phạm vi tấn công quá lớn, chỉ nhích người né tránh là không đủ.

“Là nó! Cái đài đó là mấu chốt!” Trương Văn Đạt dán mắt vào chiếc radio chạy bằng đá trên tay đối phương. Cậu nén chịu cơn giật cục, rút chiếc đèn pin từ trong chiếc ca tráng men ra.

Cột sáng xanh lam bắn ra tức thì, chiếu thẳng vào chiếc đài radio. Chiếc đài lập tức đông cứng lại. Trương Văn Đạt vung mạnh tay, chiếc đài bị quăng mạnh xuống đất vỡ tan tành.

Chẳng biết đài có hỏng hay không, nhưng hiệu ứng giật cục đã biến mất. Lúc này, mũi khoan thép khổng lồ chỉ còn cách Trương Văn Đạt chưa đầy một mét.

Mũi khoan giáng xuống, mặt đường xi măng bị cày nát bươm, nhưng bên dưới không thấy vệt máu nào.

“Hửm?” Quân Đao căng thẳng nhìn quanh quất, nhưng không thấy bóng dáng Trương Văn Đạt đâu.

Bỗng như cảm nhận được gì đó, hắn quay phắt lại, thì lưỡi hái của Trương Văn Đạt đã vung tới.

“Keng” một tiếng, tia lửa tóe ra. Cái đầu hình lưỡi lê của Quân Đao bị chém đứt làm ba khúc, nửa thân trên của hắn cũng gần như bị xé toạc.

Lần đầu tiên, trong mắt Quân Đao hiện lên nỗi sợ hãi. Hắn muốn móc thêm thứ gì đó ra khỏi túi, nhưng đã quá muộn, lưỡi hái của Trương Văn Đạt đã kề sát mặt hắn.

Ngay khi lưỡi hái tử thần sắp sửa ôm trọn cái đầu của Quân Đao, một luồng ánh sáng xanh quen thuộc bất ngờ chiếu tới bao lấy hắn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!