Thấy Trương Văn Đạt đang lâm vào nguy hiểm, theo tiếng huýt sáo của Tống Kiến Quốc lần nữa vang lên, bầy mèo đen lập tức thoát khỏi vòng vây của đám giáo quan, tràn lên như nước lũ, liều chết lao vào cánh tay trái và hai chân Dương Vĩnh Tín.
Chúng dùng móng vuốt cào cấu vào khe hở lớp vảy, dùng răng nanh gặm cắn những khớp xương yếu ớt. Tuy trong nháy mắt đã có những con mèo bị hồ quang điện tản ra từ người Dương Vĩnh Tín giật cho co giật, ngã lăn ra đất.
Nhưng càng lắm những con mèo khác vẫn cứ tầng tầng lớp lớp xông lên, chúng ôm chặt, lôi ghì! Chẳng cầu gây ra thương tổn gì lớn, chỉ cốt làm nhiễu loạn động tác, kìm hãm tốc độ ngưng tụ điện quang của ông ta để trợ lực cho hai người Trương Văn Đạt.
“Đù má mày!” Bà dì cũng xông tới, thúc ngay một cú chỏ trời giáng hất văng một tên giáo quan lên không trung, rồi sải bước thật nhanh về phía bên này.
“Cút ngay! Lũ sâu bọ chết tiệt!” Dương Vĩnh Tín gầm lên. Bốn bề bị đàn mèo vây hãm khiến động tác của hắn trở nên chậm chạp và vụng về, hồ quang điện ngưng tụ cũng chập chờn lúc tỏ lúc mờ.
Trương Văn Đạt định rút kiếm cắm phập vào não đối phương, nhưng lão già kia dường như đi guốc trong bụng cậu, một tay ông ta đè chặt chuôi kiếm, quyết không để cậu rút vũ khí ra lần nữa.
Tay phải Trương Văn Đạt quờ quạng khắp người, bỗng chạm phải chiếc ca tráng men lạnh toát.
Chẳng còn thời gian để đắn đo, hắn vận hết bình sinh, ném mạnh chiếc ca sắt đã bẹp dúm vào khuôn mặt thú dữ đang méo xệch vì đau đớn và cuồng nộ của Dương Vĩnh Tín, tựa như ném một quả bóng chày!
Hồng hạch trên cánh tay Trương Văn Đạt rực sáng, chiếc ca tráng men vút đi như một vệt tàn ảnh.
Dương Vĩnh Tín chỉ kịp thấy một khối đen ngòm lao thẳng vào mặt mình. Ông ta theo bản năng vung vuốt định gạt đi, nhưng cánh tay bị bầy mèo lôi ghì đã chậm mất một nhịp!
Bốp! Thân ca kim loại nặng trịch đập chuẩn chỉnh vào mặt Dương Vĩnh Tín! Vị trí chuẩn xác đến rợn người, trúng ngay chỗ vết thương do thanh kiếm ánh sáng của Trương Văn Đạt để lại trước đó!
Rắc! Tiếng xương vỡ giòn tan lại vang lên!
“Á!” Dương Vĩnh Tín rú lên một tiếng thảm thiết, cơn đau lần này còn dữ dội vượt xa mọi khi, nhất thời bị hất ngã nhào xuống đất.
Một luồng điện quang xanh trắng lại lóe lên trong tay hắn ông ta. Nhưng lần này, Trương Văn Đạt đã liệu trước, cậu tóm chặt lấy bàn tay đang tóe lửa điện ấy. Dưới sức mạnh bùng nổ của hồng hạch, cậu cưỡng ép nhét thẳng tay ông ta vào chính miệng lão.
Trong chớp mắt, hồ quang điện hóa thành từng con rắn độc điên cuồng trào ngược ra từ các vết thương trên mặt, lỗ mũi, miệng, và thậm chí cả mắt ông ta.
“Ựaaaaa—!” Thân thú khổng lồ của Dương Vĩnh Tín run bần bật như cầy sấy, toàn thân co giật không kiểm soát, từ những kẽ hở giữa các lớp vảy cũng tóe ra tia lửa điện xanh trắng.
Thứ dòng điện hùng mạnh mà ông ta vẫn lấy làm kiêu hãnh, vẫn luôn dùng để hành hạ bao người, giờ đây đang quay lại tàn phá cơ thể ông ta theo cách cuồng bạo nhất.
Ông ta không còn giữ nổi tư thế đứng, đổ sụp xuống như một con quái thú bị rút xương, quỳ rạp trên mặt đất. Hai tay cào cấu điên loạn vào mặt và cổ họng, miệng phát ra những tiếng rú tuyệt vọng không giống tiếng người. Từ trường mạnh mẽ xung quanh cũng rối loạn rồi tan biến.
Chứng kiến cảnh tượng này, tất cả mọi người liền nhân cơ hội tản ra. Tống Kiến Quốc một tay cầm mâu, đứng bên cạnh thở hồng hộc. Bà dì cũng căng thẳng đứng nhìn.
Còn Trương Văn Đạt được chàng thiếu niên dìu đỡ mới miễn cưỡng đứng dậy nổi. Cậu nhìn Dương Vĩnh Tín đang vật vã lăn lộn trên đất, bị chính sức mạnh của mình cắn trả. Trong mắt cậu không có niềm vui chiến thắng, chỉ còn lại sự thản nhiên lạnh lẽo và nỗi mệt mỏi rệu rã đến cùng kiệt.
“Thấy... thấy chưa... Viện trưởng Dương...” Cậu thở dốc, giọng khản đặc đến mức khó mà nghe rõ.
Theo cái chết của Giáo sư Dương, đám giáo quan gần đó tức khắc tan tác như chim vỡ tổ, biến mất không còn tăm hơi.
Khi toàn bộ kẻ thù đã biến mất hoàn toàn, mọi người có mặt gần như kiệt sức, ngồi phịch xuống đất mà thở dốc.
Trương Văn Đạt ngước nhìn bầu trời mạng lưới kỳ quái, một vầng thái dương đang từ từ nhô lên. Cậu thực không ngờ thế giới mạng lại có cả mặt trời.
Đúng lúc này, chàng thiếu niên rút từ trong túi ra một viên kẹo vị cam, đưa cho Trương Văn Đạt.
“Anh bạn, trên người em nhiều vết thương thế này, hẳn là đau lắm. Ăn chút đồ ngọt đi. Hồi ở trong đó, mỗi khi bị chích điện không chịu nổi, anh hay ăn chút gì đó ngọt ngọt.”
Trương Văn Đạt nhìn viên kẹo nhưng không đón lấy, mà đẩy ngược trở lại, “Giữ lấy đi, cậu bây giờ cần nó hơn tôi. Ồ phải rồi, giúp tôi một việc được không, Trương Văn Đạt?
Chàng thiếu niên ngạc nhiên nhìn cậu, bóc vỏ kẹo cho vào miệng mình, “Việc gì cơ? Đương nhiên là được rồi, em đã cứu anh, có việc gì cứ bảo.”
Trương Văn Đạt nằm dài trên đất ngắm vầng thái dương đang từ từ mọc trên bầu trời, “Tôi mong cậu nhớ kỹ ngày hôm nay. Dù là mười năm, hai mươi năm, hay ba mươi năm sau, mong cậu vẫn nhớ. Đừng bao giờ quên.”
Chàng thiếu niên gật đầu đầy quả quyết, cắn viên kẹo trong miệng kêu rôm rốp, “Ừ! Em cứ yên tâm! Anh nhớ, Anh sẽ nhớ mãi!!”
Trương Văn Đạt mỉm cười nhìn điệu bộ chắc nịch của đối phương, “Ồ? Đừng có quả quyết như vậy, thế giới của người lớn mệt mỏi lắm, đủ thứ chuyện sẽ tìm đến cậu. Cậu sẽ vì vài đồng lương còm cõi mà mệt đến không thở ra hơi, mệt đến mức vô tình quên lãng rất nhiều điều.
“Anh sẽ không!” Giọng chàng thiếu niên đột ngột cao lên một quãng, vẻ mặt đầy kiên định.
“Ồ? Tại sao?” Trương Văn Đạt từ tư thế nằm ngồi dậy.
Nghe câu hỏi ấy, chàng thiếu niên đứng phắt dậy, giơ cao nắm tay phải về phía mặt trời, ánh mắt lấp lánh đầy phấn khích: “Bởi lẽ anh là một game thủ Warcraft!!”
Nhìn bản thân mình ngày xưa, nhìn đối phương không chút ngần ngại hô to tên trò chơi mà mình đã bỏ từ rất lâu, cậu bỗng bật cười, “Tuổi trẻ thật tốt.”
Chàng thiếu niên dòm đứa nhóc trên đất, đưa tay phải mình qua, “Hãy làm quen lại nhé, anh tên là Trương Văn Đạt. Cảm ơn em đã cứu anh. Em ghét Giáo sư Dương như vậy, chắc cũng từng bị nhốt ở đấy phải không? Anh là Trương Văn Đạt ở phòng số 13, em ở phòng số mấy?”
Trương Văn Đạt đứng dậy, nhịn đau đưa tay ra bắt, nhưng không trả lời câu hỏi, chỉ điềm đạm bảo: “Về đi, muộn lắm rồi, nhớ đi tìm Lão Cậu.”
Chàng thiếu niên thoáng lấy làm ngạc nhiên, “Em là ai vậy? Sao em lại biết anh có một người cậu, sao anh lại cảm thấy em trông rất quen?”
Trương Văn Đạt vẫn không trả lời, chỉ lắc đầu, “Đi đi, không còn sớm nữa đâu. Đừng ngoảnh lại, cứ thẳng tiến về phía trước. Đừng để những trải nghiệm thời thơ ấu trở thành bóng ma cả đời của cậu. Đừng ngoảnh lại.”
Chàng thiếu niên đi ba bước lại ngoái đầu một lần, tiến về phía cuối khu chợ trời. Ngay khi sắp vạch đám lông chó để thoát ra ngoài, cậu đứng từ xa, hét lớn về phía Trương Văn Đạt: “Này! Vậy thì ít nhất em cũng phải cho anh biết tên em chứ! Rốt cuộc em là ai?”
Trương Văn Đạt nhìn đối phương, khum hai tay làm loa, cũng hét lớn đáp lại: “Một người lớn!”
1 Bình luận