Tập 01: Trẻ Thơ

Chương 048: Tội Ác

Chương 048: Tội Ác

Nhìn biểu cảm dữ tợn của cô Âu Dương, chớp mắt Trương Văn Đạt tê rần cả da đầu, người lùi từ từ về sau.

Cậu không sao hiểu nổi chuyện quái gì đang xảy ra, sao cô giáo của mình bỗng dưng lại biến thành quái vật? Nơi này rốt cuộc còn ở lại được không?

Cậu đưa tay sờ cánh cửa gỗ sau lưng, nhưng lại phát hiện cánh cửa gỗ đã sớm biến mất tăm, chỉ còn lại bức tường lạnh lẽo.

“Ai đã nói cho em biết? Trả lời cô!” Những kẽ nứt trên khuôn mặt gốm sứ của cô Âu Dương ngày một lan rộng, từng luồng khí tanh tưởi từ bên trong phả ra.

Khi thấy ông thầy giáo còn lại cũng đang dòm mình với vẻ mặt kỳ dị, đầu óc Trương Văn Đạt bắt đầu quay cuồng, “Cô ơi, sao lại phải thế? Em chỉ hỏi vu vơ thôi mà, em có đi đâu!”

“Trả lời cô!”

Dù tình hình vô cùng nguy cấp, nhưng Trương Văn Đạt không nói thẳng ra, “Vậy nếu em nói cho cô biết, cô sẽ làm gì?”

“Dùng Lục Bá triệt tiêu tận gốc, xóa sổ hoàn toàn!” [note78042]

Nghe đến đây, Trương Văn Đạt giật mình kinh hãi. May mà ban nãy mình không bán đứng Tống Kiến Quốc, hình phạt lại nặng đến thế này, bị bắt được chỉ có nước chết.

“Em chỉ tình cờ nghe người khác nói thôi! Lúc tan học, nghe người đi đường nói một câu bâng quơ! Em còn chẳng nhìn rõ mặt người ta!” Trương Văn Đạt bịa bừa một lý do.

“Không! Em đang nói dối!”

Theo một luồng gió mạnh, Trương Văn Đạt lập tức bay vụt lên, bị cánh tay gốm sứ nứt toác của cô Âu Dương ghì chặt vào tường.

Cơn đau buốt sau lưng còn chưa kịp dịu đi, cậu đã thấy vô số mảnh vỡ gốm sứ trên người cô Âu Dương đồng loạt xoay góc, những cạnh sắc lẹm từ từ ép sâu vào người mình.

“Trả lời cô! Nguồn gốc của thế giới mạng rốt cuộc đến từ đâu!”

Những mảnh gốm sắc lẹm bắt đầu từ từ găm vào máu thịt của Trương Văn Đạt.

Cảm nhận được cơn đau, Trương Văn Đạt vòng tay phải ra sau lưng, chiếc đèn pin liền xuất hiện trong tay cậu. Theo sau luồng sáng đỏ lóe lên, cánh tay gốm sứ của cô Âu Dương ngay tức khắc bị chém làm đôi, rơi xuống đất vỡ tan tành.

Bấy giờ, cậu đã chẳng còn màng đến gì khác. Nhân lúc thoát khỏi sự khống chế, Trương Văn Đạt xông thẳng về phía cửa sổ.

“Xoảng”, tiếng kính vỡ vang lên, Trương Văn Đạt tông thẳng qua cửa sổ, lao ra hành lang bên ngoài.

Nhưng mới chạy được vài bước, cô Âu Dương với một cánh tay đứt lìa lại xuất hiện trước mặt cậu.

Lúc này, cô Âu Dương không còn chút gì giống người nữa, đôi mắt ghim chặt vào Trương Văn Đạt, không ngừng lặp lại những lời trước đó, “Trả lời cô! Ai đã nói cho em biết! LÀ AI!”

Trương Văn Đạt rảo mắt nhìn quanh, rồi lao nhanh về phía hành lang bên trái. Chỉ cần không phải là không gian chật hẹp, cô Âu Dương sẽ không thể theo kịp tốc độ của cậu.

Nhưng chưa kịp vui mừng được bao lâu, một thầy giáo hói đầu đeo kính đã chặn trước mặt cậu. Như thể một bản sao, từ miệng ông ta cũng buông ra những lời y hệt cô Âu Dương.

Tất thảy mọi chuyện diễn ra quá nhanh. Chỉ vì mình thốt ra một từ, ngôi trường vốn dĩ bình thường đã hoàn toàn biến thành một ổ quái vật!

Nhưng Trương Văn Đạt không hề bỏ cuộc, cậu lập tức xoay người chạy về phía cầu thang xoắn ốc cách đó không xa.

Các bạn học ở lại trường dọn dẹp vệ sinh bắt gặp cảnh này đều tò mò nhìn qua.

Cô Âu Dương chậm rãi bước đến bên lan can, nhìn xuống Trương Văn Đạt đang chạy thục mạng xuống cầu thang xoắn ốc. Theo cái vỗ tay nhẹ của cô ta, các học sinh chưa rời trường đều lũ lượt dừng bước, đờ đẫn dần dần vây lấy Trương Văn Đạt như những xác sống. Đồng thời, hệ thống loa phát thanh của trường cũng bắt đầu vang lên giọng nói của cô Âu Dương.

Khi Trương Văn Đạt vừa theo cầu thang xoắn ốc xuống đến tầng một, liền thấy hàng trăm học sinh đang từ từ khép chặt vòng vây. Cậu đã bị bao vây hoàn toàn.

Đây là trường học, cả giáo viên lẫn học sinh đều quá đông, đối đầu với họ ở đây thực sự quá bất lợi.

Một viên phấn từ phía trên cao bay xiên tới, xoay tít rồi cắm phập vào da thịt Trương Văn Đạt, khiến cậu đau điếng.

Trương Văn Đạt ngẩng đầu hướng mắt nhìn cô Âu Dương trên tầng hai, gào lên: “Cô Âu Dương! Em biết cô nghe thấy! Em rốt cuộc đã làm sai điều gì! Mà các cô lại đối xử với em như vậy! Chỉ vì em nói sai một từ thôi sao? Hồi đầu chẳng phải cô đã hứa với thầy thỏ là sẽ săn sóc em thật tốt sao?! Đây chính là sự săn sóc trong lời cô ư?”

Cô Âu Dương đang dần tiến lại thì dừng hẳn, những vết nứt gốm sứ trên mặt khẽ khép lại, “Cô làm vậy là vì tốt cho em, để em tránh xa thế giới mạng. Cô đây chính là đang săn sóc em.”

“Em đi trễ, trốn học, không làm bài tập, cô có thể không bận tâm. Nhưng cô không ngờ em vậy mà lại dính vào thế giới mạng. Nơi đó là một chốn sa đọa, em lại muốn đến đó, em thật sự khiến cô quá thất vọng.”

Nghe vậy, Trương Văn Đạt lập tức nổi giận, “Cô tưởng tôi muốn đi lắm hả? Tôi khó chịu! Tôi đau! Cô có biết cứ cách dăm ba bữa lại bị tấn công vô cớ khổ sở đến nhường nào không? Các người có biết không?!”

“Nếu các người đã không giúp được tôi, vậy thì tôi chỉ có thể tự mình đến đó tìm cách! Tôi chỉ đang tìm kiếm cách giải thoát khỏi nỗi đau mà thôi, tại sao lại không được!!”

Đối mặt với lời chất vấn của Trương Văn Đạt, lần này cô Âu Dương cuối cùng cũng nói ra nguyên nhân, “Thế giới mạng là một chốn sa đọa, nơi đó được mệnh danh là heroin điện tử, em dính vào là xong đời. Những kẻ từng đến đó sau này lớn lên chỉ có thể trở thành côn đồ và gái điếm.”

Nghe vậy, Trương Văn Đạt chợt ngẩn người, một lúc sau cậu tức đến bật cười, “Chết tiệt, lại là cái bài này. Mình đáng lẽ phải nghĩ đến từ sớm. Hóa ra là vậy, hóa ra là vậy.”

Một viên phấn nữa phi tới, đập thẳng vào đầu Trương Văn Đạt khiến đầu nát máu chảy.

Song lúc này, Trương Văn Đạt không hề có ý định né tránh. Cậu ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt gân guốc nhìn thẳng vào Âu Dương.

“Nếu cô đưa ra lý do khác, tôi còn có thể tranh luận với cô vài câu. Nhưng nếu là lý do này, vậy thì xin lỗi, cô sai rồi! Cô sai một cách lố bịch!”

Cậu gần như nghiến răng nghiến lợi nói: “Tôi nói thẳng cho cô biết, thế giới mạng, tôi tới là cái chắc! Sao nào? Lại muốn lôi tôi vào trường cai nghiện Internet nữa chứ gì? Nhào vô! Cô cứ thử xem!!”

Cùng với Hồng Hạch khẽ nhấp nháy, Trương Văn Đạt dậm mạnh hai chân xuống đất, dốc sức lao thẳng về phía Âu Dương ở tầng hai.

Ngay khi Trương Văn Đạt sắp bổ nhát chém chí mạng vào cô Âu Dương, với một cái phất tay nhẹ của cô ta, vết thương quen thuộc lại xuất hiện trên người Trương Văn Đạt và nhanh chóng lan rộng khắp cơ thể.

Kèm tiếng xương gãy vang lên, những ngón tay xoắn vặn như bánh quẩy thừng, chiếc đèn pin trong tay Trương Văn Đạt liền không giữ nổi nữa mà rơi xuống đất.

Trương Văn Đạt nằm sõng soài trên đất, vừa chịu đựng cơn đau đến mức gần như ngất đi, vừa dõi theo đôi chân của cô Âu Dương đang từng bước tiến tới.

Cậu ghim chặt mắt vào đối phương, “Cô cũng biết chiêu này? Hóa ra cô cũng biết! Cô biết tỏng mọi chuyện từ lâu rồi, phải không! Cô căn bản không nói cho tôi!”

Những vết nứt trên mặt cô Âu Dương dần khép lại, trở về với khuôn mặt cười bằng gốm sứ ban đầu.

“Em xem, thế giới mạng gây hại cho em lớn đến mức nào. Em đã bị tẩy não rồi, chỉ mới nghe tên thôi mà đã dám động tay động chân với giáo viên rồi. Em mà đến đó thật, cô không dám mường tượng em sẽ làm gì nữa.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Lục Bá (绿坝): Tên đầy đủ là “Lục Bá - Hoa Quý Hộ Hàng” (绿坝 - 花季护航). Đây là tên của một phần mềm kiểm duyệt Internet có thật và cực kỳ gây tranh cãi ở Trung Quốc. Năm 2009, chính phủ Trung Quốc đã cố gắng yêu cầu cài đặt bắt buộc phần mềm này trên tất cả các máy tính cá nhân mới bán ra tại đại lục, với lý do là để bảo vệ trẻ em khỏi nội dung khiêu dâm và bạo lực. Tuy nhiên, nó đã vấp phải sự phản đối dữ dội từ công chúng vì lo ngại về kiểm duyệt, giám sát và các lỗ hổng bảo mật.
Lục Bá (绿坝): Tên đầy đủ là “Lục Bá - Hoa Quý Hộ Hàng” (绿坝 - 花季护航). Đây là tên của một phần mềm kiểm duyệt Internet có thật và cực kỳ gây tranh cãi ở Trung Quốc. Năm 2009, chính phủ Trung Quốc đã cố gắng yêu cầu cài đặt bắt buộc phần mềm này trên tất cả các máy tính cá nhân mới bán ra tại đại lục, với lý do là để bảo vệ trẻ em khỏi nội dung khiêu dâm và bạo lực. Tuy nhiên, nó đã vấp phải sự phản đối dữ dội từ công chúng vì lo ngại về kiểm duyệt, giám sát và các lỗ hổng bảo mật.