Nghe giọng điệu hờn dỗi của 2826, Trương Văn Đạt cười xòa, "Có ích! Quá sức có ích ấy chứ! Thằng nào dám bảo anh vô dụng, tôi là người đầu tiên đứng ra xử đẹp nó!"
2826 đứng dậy, “Đi thôi, Cửa hàng Hữu nghị đóng cửa sớm lắm đấy.”
“Được!” Trương Văn Đạt lập tức hướng về phía nhà cây hét lớn: “Kiến Quốc! Thầy ơi! Em có việc phải ra ngoài với 2826 một lát!”
Cậu vừa dứt lời, Tống Kiến Quốc cùng một bầy mèo đã thoăn thoắt leo xuống, "Đi đâu đấy! Cho tao đi với!"
“Mày không thích đi cùng tao cơ mà?" Trương Văn Đạt ngạc nhiên hỏi.
“Tao càng không muốn ở chung với con thỏ tím to xác kia. Mày có biết vừa nãy ổng định làm gì không?” Trong mắt Tống Kiến Quốc thoáng hiện lên vẻ kinh hãi.
“Thầy ấy định làm gì?”
“Ổng dám đòi dạy học cho tao!”
"Thực ra... học hành chút đỉnh cũng tốt mà."
“Bớt lải nhải, đi mau đi mau!” Tống Kiến Quốc vội vàng đẩy Trương Văn Đạt đi.
Cuốc bộ tầm 30 phút, dưới sự dẫn đường của 2826, cả bọn cuối cùng cũng đến được Cửa hàng Quốc tế.
Mặt tiền cửa hàng này đúng là khác bọt. Cửa ra vào là cửa kính trong suốt, toát lên vẻ sang trọng.
Bước vào trong càng thấy rõ điều đó. Trương Văn Đạt ngỡ mình lạc vào một cửa hiệu xa xỉ phẩm cao cấp. Từng dãy tủ kính bóng loáng, đủ loại hàng hóa lớn nhỏ được bày biện ngăn nắp, chỉn chu.
Nhân viên phục vụ cũng mặc đồng phục thống nhất, tóc uốn lọn bồng bềnh. Điều khiến Trương Văn Đạt cảm thấy đặc biệt nhất là nơi này trên tường lại không hề treo cái biển cấm hành hung khách hàng vô cớ.
Đứng trước môi trường lạ lẫm này, Trương Văn Đạt có chút ngỡ ngàng. Cậu chưa từng đến những nơi thế này bao giờ.
“Có cần tìm chỗ đổi Dầu Bá lấy tiền trước không?” Trương Văn Đạt hỏi.
“Ra đằng kia, đó là quầy thu mua.” 2826 chỉ tay về phía góc phòng. “Có tiền và phiếu ngoại hối tôi đưa, cậu có thể mua sắm ở đây. Hàng ở đây bên ngoài không có đâu, quan trọng là chúng có thể sử dụng được ở một số Tư Triều khác."
Trương Văn Đạt gật đầu, rảo bước về phía quầy thu mua trong góc. Mới đi được nửa đường, chợt cậu bị một người chặn lại.
Vừa nhìn thấy người này, Trương Văn Đạt giật mình thon thót. Dù đã chạm mặt đủ loại quái nhân ở Tư Triều Số 2, nhưng chưa từng thấy ai như thế này.
Đầu gã hói lốc, nhưng hộp sọ lại dài ngoằng, cong vút ra sau như ngà voi. Gương mặt rõ nét phương Tây, nhưng đôi mắt lại đen láy.
Gã mặc một chiếc áo phông in bốn chữ to đùng trước ngực: "TÔI LÀ TÂY BA LÔ".
Gã đầu nhọn dùng chất giọng lơ lớ gọi Trương Văn Đạt: "Bạn nhỏ, xin dừng bước một chút."
“Anh là…”
“Ahava Khan, cậu có thể gọi tôi là Tây Ba Lô. Tôi là người Maya, đến từ vùng Trung Mỹ xinh đẹp.” Gã tỏ ra rất hoạt ngôn, Trương Văn Đạt chưa kịp hỏi gì gã đã tự khai tuốt tuồn tuột.
“Ma… Maya?” Trương Văn Đạt nhảy số chậm mất mấy nhịp, lục rung trí nhớ chẳng thấy quốc gia nào tên là Maya. Mãi sau cậu mới sực nhớ ra, đây là bộ tộc thổ dân châu Mỹ đã đã bị diệt vong từ cố hỉ cơ mà, thế mà lại gặp được người bằng xương bằng thịt ở đây.
“Vậy anh là người Mỹ? Hay người Mexico?”
“Không, tôi là người Maya. Cậu cũng có thể gọi tôi là người châu Mỹ.”
“Người châu Mỹ?”
Nghe Trương Văn Đạt nói vậy, đối phương tỏ vẻ vô cùng tự hào, “Đúng, người châu Mỹ, người châu Mỹ thuần chủng chính gốc! Bạn nhỏ phải nhớ kỹ nhé, phải trông như tôi mới là người châu Mỹ chính gốc. Còn mấy đứa mắt xanh tóc vàng ấy à, dùng lời của người thủ đô các cậu thì bọn đó toàn là lũ nhà quê, đến chỗ chúng tôi ăn mày thôi."
“Ờ… được rồi. Vậy phiền hỏi chút, anh chặn tôi lại có việc gì không? Nếu không có gì thì tôi xin phép." Tuy gã này có mặt mũi kỳ quái, gốc gác thì lạ lùng, song chuyện đó chẳng liên quan gì đến Văn Đạt. Cậu đến đây đâu phải để kết bạn.
“Mạo muội hỏi một câu, thứ trong tay cậu có phải là Dầu Bá chỉ có ở phương Đông huyền bí không?” Người Maya nhìn chằm chằm vào giọt Dầu Bá đen như nhựa đường trong tay Trương Văn Đạt, ánh mắt tràn đầy khao khát.
“Phải, tôi đang định mang nó đi đổi lấy vài thứ hữu dụng."
Nghe vậy, gã càng thêm kích động, "Tôi có! Tôi có! Cậu muốn gì tôi cũng đổi được hết!"
Gã chạy về phía chiếc vali đặt cạnh quầy hàng đằng xa. Khi gã quay lưng lại, Trương Văn Đạt nhìn thấy dòng chữ tổ bố in sau lưng áo phông của gã: "TÔI KHÔNG CÓ PHIẾU NGOẠI HỐI."
“Gã này không phải là kẻ lừa đảo chứ?” Trương Văn Đạt quan ngại hỏi.
2826 lắc đầu, “Không đâu, miễn là cậu không ra ngoài giao dịch, mọi giao dịch trong này đều được bảo đảm. Ở đây an toàn hơn chợ đen nhiều, cậu sang đó mua đồ mới không an toàn.”
“Vậy thì tốt.” Nghe 2826 bảo chứng, Trương Văn Đạt liền đi theo gã về phía quầy hàng.
Vừa đến nơi, cậu thấy cô nhân viên tóc uốn đang tươi cười niềm nở với gã: “Vâng, thưa ngài Ahava, đây là vali hành lý chúng tôi giữ giúp ngài. Không có chi, đây là trách nhiệm của chúng tôi.”
“Cảm ơn, cảm ơn.” Ahava vừa nhận lấy vali lui xuống thì Trương Văn Đạt cũng cũng vừa tới nơi.
Cậu vừa ló mặt, cô nhân viên nãy còn tươi cười rạng rỡ bỗng chốc lật mặt như lật bánh tráng, mặt xụ xuống một đống, “Làm gì! Có gì nôn mau!”
Chứng kiến cảnh này, Văn Đạt câm nín toàn tập, “Vãi, có nhầm không đấy, đến người Maya mà cũng sính ngoại á?”
“Bạn nhỏ, bạn nhỏ ơi, nhìn này! Tôi cái gì cũng có, cậu muốn gì chúng ta cũng thương lượng được!" Gã người Maya chìa ra trước mặt Văn Đạt một đồng tiền vàng to bằng nắm tay, chạm khắc hình đầu người.
“Tôi không cần tiền, tôi cần thứ có thể nâng cao thực lực, anh có không?” Trương Văn Đạt hỏi.
“Nâng cao thực lực? Có có có!”
Gã bắt đầu lục lọi trong vali, “Bạn nhỏ, đây chẳng phải là cái gọi là duyên phận các cậu hay nói sao? Nếu không phải Vũ Hán đang có đại dịch xác sống, chúng tôi đã không dừng chân tại đây, và chúng ta cũng chẳng gặp được nhau.”
“Vũ Hán? Xác sống?” Trương Văn Đạt thậm chí còn không thể liên kết hai từ này lại với nhau trong đầu.
“Đây rồi!” Một cây chiến côn lưỡi đá Obsidian, rõ ràng cao hơn vali rất nhiều, được gã rút ra cái roẹt.
Thanh cự kiếm bằng gỗ cứng dài một mét tám, hai bên khảm những đá Obsidian, lưỡi sắc lẻm như kính vỡ, nồng đậm hơi thở nguyên thuỷ đầy chết chóc.
“Macuahuitl! Vũ khí hùng mạnh mà chỉ các Ocelotl mới được sở hữu. Sự chúc phúc của thần Kukulkan sẽ khiến món vũ khí này trở nên tán tận lương tâm!"
Nhìn đối phương ôm thanh kiếm mà còn chật vật, Trương Văn Đạt nhìn xuống tay chân khẳng khiu của mình, “Thứ này đè chết tôi mất, dùng thế quái nào được. Có cái nào nhỏ hơn không? Với lại, anh dùng sai thành ngữ rồi."
“Nhỏ hơn à? Nhỏ hơn.” Gã tiếp tục chổng mông lên tìm kiếm. Rất nhanh sau đó, một con dao găm bằng đá Obsidian cán vàng với chuôi vàng ròng xuất hiện trước mặt Văn Đạt. Vừa lấy ra, một mùi máu tanh nồng nặc đã bắt đầu lan tỏa.
“Dao tế lễ Copán, giúp cậu hiến tế trái tim người, nhận được cái nhìn soi rọi của thần Copán."
Lần này Trương Văn Đạt chưa kịp mở miệng, cô nhân viên bên cạnh đã lên tiếng. “Thưa ngài! Những vật phẩm này bị cấm mua bán và giao dịch tại đây!"
Ahava nghe vậy vội vàng giấu biến con dao đi kẻo bị tịch thu: "Chờ chút, chờ chút! Để tôi tìm cái khác."
Tống Kiến Quốc đứng bên xem đến phát chán, cô bé nói với Trương Văn Đạt: “Đồ của cha này cứ quái quái thế nào ấy, chẳng có tí tác dụng nào. Hay là xem thử trong cửa hàng có gì đi.”
“Hầy, nói cũng phải. Cảm giác đồ của tay Tây Ba Lô này dị hợm thật.” Trương Văn Đạt vừa định quay sang nhìn tủ kính thì bỗng nhiên nhìn thấy một tia sáng le lói trong vali của gã ngoại quốc.
0 Bình luận