“Mấy người vừa phải thôi nha! Định cười đến bao giờ nữa!” Văn Đạt tức đến đỏ cả mặt tía cả tai.
Chỉ là đoán sai thôi mà, ai chẳng có lúc lầm lỡ.
“Khụ… Tôi đâu có cười, tôi chỉ sực nhớ ra chuyện vui thôi.” 2826 quay mặt đi chỗ khác.
“Đừng có điêu. Rành rành là các người đang cười!”
Ba người cứ thế chí chóe, vô tình biến gã Maya đang giới thiệu nấm thành kẻ độc thoại bên lề đường.
Thấy chẳng ma nào thèm nghe, Ahava đành hắng giọng, “Các bạn ơi, nhìn đây này, tôi đang giải thích mà.”
“Anh nói đi, tôi nghe đây, kệ họ.”
Thấy Trương Văn Đạt đã chịu chú ý, Ahava nâng cây nấm lên bằng cả hai tay, trịnh trọng nói: “Tôi có thể đổi thứ này cho cậu, nhưng cậu phải hứa với tôi, phải đối xử thật tốt, phải chăm sóc nó thật đàng hoàng. Có vài điều kiện cậu buộc phải tuân thủ, nếu không làm được thì dù cậu có trả giá cao đến đâu, tôi cũng không đổi.”
“Thứ nhất, nó thích tắm nắng. Cứ sau 9 lần mặt trời lặn, phải vùi nó xuống đất phơi nắng đủ 5 tiếng đồng hồ. Thứ hai, nó yêu âm nhạc, mỗi ngày cậu cũng phải hát cho nó nghe. Nếu cậu không đồng ý, thì dù có cả núi Dầu Bá tôi cũng không đổi. Trong tim người Maya chúng tôi, Wai không phải hàng hóa, mà là một người bạn tri âm!”
“Lại còn phải tắm nắng với nghe hát?” Trên đầu Văn Đạt mọc lên một dấu hỏi to đùng, “Cái nấm rách này sao nghe còn khó nuôi hơn cả Tống Kiến Quốc thế?”
Song, chính điều này lại khơi dậy hứng thú của Trương Văn Đạt. Thứ càng khó chiều thường càng bá đạo. Cộng thêm bộ dạng dứt áo ra đi đầy đau khổ của gã lúc nãy, xem ra cây nấm này cũng có võ.
“Tôi có thể hứa với anh sẽ tuân thủ. Nhưng trước hết anh phải nói cho tôi biết dùng nó thế nào chứ? Nếu cây nấm này không giúp tôi tăng thực lực mà chỉ để làm cảnh thì tôi lấy làm gì.”
Ahava vội giơ cao cây nấm lên, “Cậu không được gọi nó là nấm! Nó sẽ giận đấy! Cậu phải gọi nó là bạn!”
“…” Nếu không phải chuyện đã đến nước này, Trương Văn Đạt thực chẳng muốn dây dưa với gã Tây Ba Lô hâm dở này thêm một giây nào nữa.
Sau khi xác nhận Trương Văn Đạt đã nắm rõ mọi quy tắc và thề độc trước mặt trời, gã mới mỉm cười đưa cây nấm mũ xám chân trắng đến trước mặt cậu, “Nào, cậu cắn thử một miếng nhỏ xem.”
Trương Văn đón lấy với vẻ ngờ vực, soi tới soi lui, “Tôi gọi là nấm thì nó giận, thế tôi ăn nó thì nó lại không giận à?”
Bán tín bán nghi, cậu cắn một miếng nhỏ. Vị của nó nói sao nhỉ, hết sức bình thường, cứ như đang nhai giấy vệ sinh ẩm mốc dính bùn đất vậy.
Ngay khi nuốt miếng nấm xuống, chuyện kỳ lạ đã xảy ra. Không gian xung quanh bắt đầu vặn vẹo, đầu óc Văn Đạt quay cuồng như đang lên cơn sốt.
Dần dần, Trương Văn Đạt nhìn thấy trên trần nhà có những vật thể đang trôi nổi. Đó là những con voi màu hồng bán trong suốt, cứ thoắt ẩn thoắt hiện như bong bóng xà phòng giữa không trung.
“Cậu thấy gì rồi?” Ahava bá vai Văn Đạt, ánh mắt đầy mong chờ.
“Tôi thấy mấy con voi màu hồng.” Văn Đạt ngửa cổ đáp. “Bọn nó là bạn mà anh nói đấy hả?”
“Đương nhiên là không. Đó là Itzamna, những tinh linh nhỏ được Thần Mặt Trăng dùng để treo sao lên trời vào ban đêm. Sắp đến hoàng hôn nên chúng mới xuất hiện đấy. Đừng để ý chúng. Giờ cậu hãy hô theo tôi: Wai~”
“Wai?”
“Không phải thế! Phải dồn cảm xúc vào! Hãy gọi tên người bạn của cậu từ tận đáy lòng!” Ahava khoa chân múa tay chỉ đạo.
Sau khi gào lên vài tiếng “Wai” đầy diễn cảm theo lời gã, sương mù bốn phía bỗng cuộn lên. Bất thình lình, một con chuột xám toàn thân trong suốt bay lơ lửng đến trước mặt Trương Văn Đạt.
Con chuột trong suốt này chỉ dài cỡ 40 cm, toàn thân tỏa ra ánh sáng bạc dìu dịu, y hệt ánh sáng cậu nhìn thấy trong vali ban nãy.
Trương Văn Đạt kinh ngạc nhìn sinh vật trước mắt. Mọi thứ dường như đã vượt quá tầm hiểu biết của cậu.
“Giờ cậu thấy gì?”
“Một con chuột bự trong suốt đang bay.”
“Tốt lắm. Đó chính là Wai. Người bạn trong lòng mỗi người đều có hình dáng khác nhau, nó là sự phóng chiếu nội tâm của cậu. Cậu nhìn thấy nó, nghĩa là Wai đã chấp nhận cậu rồi. Giờ cậu có thể nhờ người bạn mới làm những việc trong khả năng của nó, ví dụ như lấy cái cốc giấy kia lại đây.”
Theo lệnh của Trương Văn Đạt, con chuột trong suốt bay đi, tha chiếc cốc giấy dùng một lần về đặt vào tay cậu.
Cầm chiếc cốc giấy, Trương Văn Đạt phấn khích nhìn sang 2826 và Tống Kiến Quốc, “Nhìn thấy chưa? Tôi có thú cưng biết bay rồi này! Thế nào? Ngầu chưa? Đã bảo trực giác của tôi chuẩn mà lị! Cười nữa đi, cứ cười đi!”
Vừa dứt lời, Trương Văn Đạt thấy mặt con chuột Wai lộ vẻ giận dỗi, quay đít định bỏ đi.
Trương Văn Đạt phải gọi rối rít mấy tiếng “bạn ơi, bạn hỡi” mới dỗ dành được nó. Rõ ràng nó chỉ coi mình là bạn của Trương Văn Đạt chứ không phải thú cưng.
Thế nhưng lúc này, cả 2826 và Tống Kiến Quốc đều chẳng nhìn thấy gì cả.
Tống Kiến Quốc nhìn Trương Văn Đạt đầy nghi ngại: “Mày ăn nấm xong phê pha sinh ảo giác rồi à? Làm gì có thú cưng biết bay nào? Cái cốc giấy đó hổng phải do cậu tự đi lại cầm lấy sao?”
“Cái gì? Mấy người không nhìn thấy á?” Trương Văn Đạt sững sốt chỉ vào con chuột xám trong suốt đang bay lượn trên không trung.
Sau vài lần thử nghiệm, Trương Văn Đạt phát hiện ra, ngoại trừ cậu, không ai nhìn thấy con chuột xám này cả.
Quan trọng hơn, tất cả những việc cậu sai con chuột làm, trong mắt người ngoài đều là do chính tay cậu thực hiện.
Kể cả những việc vô lý đến cực điểm cũng vậy.
Dù Trương Văn Đạt bảo con chuột trong suốt nâng cốc nước cách xa 5 mét lên, thì trong mắt 2826 và Tống Kiến Quốc, cánh tay cậu bỗng dưng kéo dài ra một cách quái dị tận 5 mét, cầm ly nước lên rồi đặt xuống.
Trương Văn Đạt giờ mới chắc chắn cây nấm này hữu dụng thật, chỉ có điều cách thức hoạt động quá sức độc lạ.
“Đồ của người Maya sao cứ quái gở thế nhỉ?” Văn Đạt nhíu mày nhìn con chuột đang lượn lờ quanh mình, phân vân không biết có nên đổi Dầu Bá lấy thứ này không.
Nhưng khi thấy mình có thể sai con chuột bay ra xa 30 mét giật tóc giả của người khác, Trương Văn Đạt chốt đơn ngay lập tức.
Mặc kệ người khác nhìn vào thấy thế nào, chỉ cần có thứ này, cậu coi như có thêm một trợ thủ tấn công tầm xa.
Sau này nếu bị băng đảng Vòng Tròn Lớn đánh úp, một con thú cưng nghe lời răm rắp mà người khác không nhìn thấy sẽ cực kỳ lợi hại.
Quan trọng nhất là thứ này không tiêu tốn năng lượng của ba lõi, muốn dùng lúc nào cũng được.
“Cảm ơn mày, Wai. Từ nay giúp đỡ nhau nhé.” Trương Văn Đạt mỉm cười, đưa tay vuốt ve con chuột trong suốt.
Con chuột cọ đầu vào lòng bàn tay Trương Văn Đạt, cái miệng đầy răng nhọn nhoẻn cười.
Tuy nhiên, cảnh tượng này lọt vào mắt người ngoài lại trở nên quỷ dị tột cùng: Trương Văn Đạt đang tự đưa tay lên vuốt ve đầu mình, miệng nói những lời âu yếm đầy ám muội với cây nấm trên tay.
0 Bình luận