Tập 01: Trẻ Thơ

Chương 014: Cung Thiếu Nhi

Chương 014: Cung Thiếu Nhi

Lời vừa dứt, Trương Văn Đạt cảm thấy đầu óc mình thông suốt hẳn. Nếu Cung Thiếu Nhi đúng như những gì cậu hình dung, vậy thì mọi quy tắc và sự bất thường trong cuốn cẩm nang của ông Đinh đều có thể lý giải được!

Tại sao Cung Thiếu Nhi không thể có sinh vật sống? Bởi vì nó là một vật chết. Có sinh vật sống tức là Cung Thiếu Nhi này đã trở nên bất thường! Dẫu là những sinh vật ăn xác thối từ dưới lòng đất chui lên hay chính bản thân Cung Thiếu Nhi, đó đều là đại họa!

Tại sao năm quân cờ đen xếp thẳng hàng trong Cung Thiếu Nhi lại báo hiệu nguy hiểm? Bởi vì đó là mắt của Cung Thiếu Nhi. Những con ngươi vốn nên tan rã vì cái chết nay lại ngưng tụ, tức có nghĩa Cung Thiếu Nhi này chưa chết hẳn!

Trong mắt Trương Văn Đạt giờ đây không còn chút sợ hãi hay bất an nào. Cậu biết, đây chỉ là một phỏng đoán, có thể đúng, cũng có thể sai.

Nhưng trong tình cảnh tuyệt vọng này, điều này không chỉ đại diện cho một khả năng, mà còn là hy vọng sống duy nhất!

Nghe Trương Văn Đạt giải thích xong, Mặt Kính bên cạnh thấp thỏm nhìn cậu, “Ý của cậu là, tụi mình có thể trở về được sao?”

“Đúng vậy! Có thể trở về!” Trương Văn Đạt khẳng định chắc nịch: “Nếu Cung Thiếu Nhi thực sự là một dạng tồn tại có hiện tượng ‘kình lạc’, vậy thì chúng ta chỉ cần giết nó! Chỉ cần giết nó! Để Cung Thiếu Nhi đã chết lại lần nữa khởi động ‘kình lạc’, chúng ta cũng sẽ từ độ sâu hàng trăm mét dưới lòng đất này trở lại mặt đất!”

“Tim nó ở đâu? Phòng học nào giống tim của Cung Thiếu Nhi nhất?”

Trương Văn Đạt lướt nhanh qua các quy tắc của toàn bộ phòng học, đoạn liếc nhìn vệt đỏ trên cẳng tay mình, “Chỉ cần tìm được tim của Cung Thiếu Nhi, với sức lực hiện tại của mình, mình có thể bóp nát nó!”

Càng đọc phần giới thiệu và quy tắc của từng phòng, cậu càng thấy chúng chính là các cơ quan nội tạng của Cung Thiếu Nhi.

Năm quân cờ đen gần như có thể xác định là mắt của Cung Thiếu Nhi, còn cái hố to tướng trong phòng Thư Pháp có vẻ là dạ dày hoặc ruột của nó.

Nhưng rảo mắt tìm một vòng, Trương Văn Đạt vẫn không tìm thấy phòng học nào liên quan đến trái tim, cậu nhất thời lúng túng.

“Tí, là não.” Một ngón tay gầy nhỏ vươn tới, chỉ vào phòng Mô Hình Hàng Không, đó là ngón tay của Mắt Kính, “Tớ thích đọc sách ngoại khóa, có cuốn từng nói, chỉ có não bộ mới có thể tiết ra cảm xúc. Nơi này chắc chắn là bộ não.”

Trương Văn Đạt nghe vậy, liền nhìn cậu bạn với ánh mắt biết ơn. Giúp quá đúng lúc! Không tìm được tim thì tấn công não cũng được!

Cậu cảm kích nói: “Cảm ơn nhé! Cậu tên là gì?”

Mắt Kính nghe vậy liền ngẩn người, “Tớ là bạn cùng bàn của cậu mà.”

Song, lời này nào còn lọt vào lỗ tai Trương Văn Đạt nữa. Bấy giờ, cậu đã đứng phắt dậy, cánh tay gãy kẹp cuốn cẩm nang Cung Thiếu Nhi dưới nách, tay kia cầm đèn pin, không chút ngần ngại mà xông thẳng tới phòng Mô Hình Hàng Không.

“Mắt Kính! Trông chừng chúng nó, tôi sẽ về ngay!!”

Hai mươi giây sau, cửa lớn của phòng Mô Hình Hàng Không bị Trương Văn Đạt đẩy bật ra. Luồng khí đau khổ đen kịt tràn ra, cơn đau dữ dội khiến cậu lập tức quỵ một gối xuống đất.

Cậu đang rất đau đớn. Tuy nhiên, không biết có phải vì bị quy tắc tấn công năm lần bảy lượt đã giúp tăng cường khả năng chịu đau của cậu hay không. Cậu lại vật vã đứng dậy được.

Trương Văn Đạt loạng choạng đi về phía bức tường tiết ra niềm vui thể lỏng. Bấy giờ, trên đó đã không còn rỉ nước nữa, mà treo lủng lẳng những quả cầu rắn nhỏ.

Đến bên tường, Trương Văn Đạt không nói một lời, một tay giơ đèn pin lên rồi đập mạnh xuống. Cùng với vệt đỏ trên cánh tay cậu lóe sáng, chiếc đèn pin phá thủng bức tường.

Ngay tức khắc, tựa như đường ống nước vỡ tung, một thứ chất lỏng màu nâu đặc sệt phụt thẳng ra, xối ướt đẫm người cậu.

Ngay khi thứ chất lỏng đó bao phủ toàn thân, một nỗi bi thương tức thì trào dâng trong lòng cậu. Nỗi bi thương này mãnh liệt đến mức lấn át cả cơn đau thể xác.

Dưới dòng nước xối xả, những trang giấy của cuốn cẩm nang Cung Thiếu Nhi rất nhanh đã ướt sũng. Hình ông Đinh bên cạnh mỗi quy tắc đều mau chóng nhòe nhoẹt thành một khối.

Theo những hình ông Đinh trên cuốn cẩm nang nhòe dần đi, cảnh vật xung quanh bắt đầu vặn vẹo, biến đổi chóng mặt.

Đống mô hình máy bay trên trần nhà bị kéo dài ra, đan quyện vào nhau, rồi co bóp như những mạch máu.

Khi toàn bộ hình ông Đinh trên cuốn cẩm nang đã nhòe nhoẹt hoàn toàn, phòng Mô Hình Hàng Không đã hoàn tất biến đổi. Bức tường vốn tiết ra niềm vui thể lỏng giờ đã biến thành một vách thịt đang co giật liên hồi.

Trương Văn Đạt không còn thì giờ để bận tâm tại sao.

Cậu không dám dừng lại, dù chỉ để lau mồ hôi. Cậu lại giơ đèn pin trong tay lên, điên cuồng nện xuống vách thịt.

Được vệt đỏ trợ lực, sức mạnh của Trương Văn Đạt bỗng chốc trở nên phi thường. Cậu dễ dàng xé toạc vách thịt, tạo ra một lỗ hổng lớn.

Không một giây chần chừ, Trương Văn Đạt chui thẳng vào vết rách, cố gắng hết sức tìm kiếm bộ não đang tiết ra niềm vui thể lỏng.

Vách thịt vừa rất dày vừa dài. Phút giây này, Trương Văn Đạt mới thấm thía cái cảm giác chui tọt vào dạ dày của một con quái vật nào đó.

May sao với sự hỗ trợ của vệt đỏ, dù Trương Văn Đạt chỉ có một cánh tay lành lặn, vẫn kiên cường vượt qua áp lực mà tiếp tục chui sâu vào trong.

Lớp thịt bên trong vừa nóng vừa nhớp nháp, không khí ngột ngạt khiến cậu gần như nghẹt thở.

Cũng may, khi bức tường biến thành vách thịt, nỗi đau thể khí và nỗi buồn thể lỏng cũng theo đó mà biến mất không dấu vết, cứ như thể chưa từng tồn tại, và ảnh hưởng của chúng lên người cậu cũng dần phai đi.

“Roẹt” một tiếng, cùng với tiếng da thịt bị xé toạc lại vang lên, Trương Văn Đạt máu me bê bết từ trong bức tường thịt rơi thẳng xuống.

Ngã sõng soài trên mặt đất, nhìn khung cảnh đỏ rực xung quanh, Trương Văn Đạt mỉm cười. Cuối cùng cũng ra được.

Còn chưa kịp thở dốc, cậu đã nhận thấy một âm thanh bất thường. Cậu cuống quýt bò dậy, giơ đèn pin quét về phía đó.

Đây là một không gian cỡ sân bóng đá. Xa xa, giữa một vũng nước, một khối thịt trong suốt hình tam giác đang lơ lửng, co bóp nhè nhẹ. Nó bị một cây dùi đen dài đâm xuyên qua, không ngừng rỉ ra chất lỏng nhỏ giọt.

Nơi này không còn nóng bức, trái lại còn rất mát mẻ. Trương Văn Đạt không biết đây là đâu, nhưng cậu hiểu một điều: thứ ở đằng xa kia, dù không phải là não của Cung Thiếu Nhi, thì cũng chắc chắn là một cơ quan trọng yếu của nó.

Cậu không quan tâm đó có phải là não hay không. Cậu chỉ cần Cung Thiếu Nhi chết.

Liếc nhìn vệt đỏ trên cánh tay chỉ còn lại một phần ba, Trương Văn Đạt dùng cẳng tay quệt mồ hôi trên mặt, rồi dợm bước xuống nước, tiến về phía khối tam giác.

Vừa đi được một hai bước, Trương Văn Đạt đã cảm thấy không ổn, từng cơn đau âm ỉ buốt lên tận óc.

Cơn đau mãnh liệt đến mức khiến cậu gần như không thể nhấc nổi chân.

Song, rất nhanh cậu phát hiện ra vị trí đau có gì đó không đúng, nó khác với ảnh hưởng của nỗi đau thể khí.

Nỗi đau thể khí khiến toàn thân khó chịu, còn cơn đau này chỉ tập trung ở một chỗ, là đầu cậu.

Đầu của cậu hiện đau như thể có ai đó đang dùng một chiếc đũa đâm thẳng vào. Khi trông thấy cây dùi nhọn trong suốt cách đó không xa, Trương Văn Đạt tức thì vỡ lẽ: Đây không phải là nỗi đau của mình. Đây là nỗi đau của Cung Thiếu Nhi!

Và lẫn trong cơn đau, nỗi sợ hãi dần được dấy lên. Đây cũng không phải là nỗi sợ của cậu.

Vào thời khắc này, Trương Văn Đạt sực nhớ lại một quy tắc mà trước đây cậu chưa hiểu rõ: tại sao ở phòng Mô Hình Hàng Không, hễ tâm trạng có bất kỳ biến đổi cảm xúc nào ngoài tầm kiểm soát, thì đều phải lập tức rời đi và báo cáo lại với giáo viên.

Hóa ra nếu bạn ở phòng Mô Hình Hàng Không cảm thấy những cảm xúc không thể khống chế, điều đó có nghĩa là nó vốn không phải là cảm xúc của chính bạn! Đó là cảm xúc của Cung Thiếu Nhi, tức là Cung Thiếu Nhi vẫn còn sống, và ngay tại thời điểm đó, bạn đã cộng hưởng cảm xúc với Cung Thiếu Nhi!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!