Tập 01: Trẻ Thơ

Chương 100: Rắc Rối

Chương 100: Rắc Rối

“Bọn chúng?” Trương Văn Đạt nhớ lại đêm qua, nhớ lại những kẻ mà cậu đã giết.

Lúc đó cậu tâm trạng bất ổn, hoàn toàn chìm đắm trong nỗi bi thương của mình, nên chẳng để tâm nhiều.

Bây giờ nghĩ lại, quả thực có điều không ổn. Tại sao mấy người đó lại tự dưng tấn công mình?

Nhớ lại dung mạo quái dị của chúng đêm qua, Trương Văn Đạt bất giác thấy da đầu tê dại. Trong thế giới trẻ em của Tư Triều số 1 không hề có loại người này. Chúng đến từ Tư Triều khác!

Liên hệ đến mọi chuyện xảy ra gần đây, cậu lập tức nghĩ đến đám người đã trộm mặt trời. Chỉ có bọn chúng có hiềm nghi lớn nhất.

“Sao có thể chứ, chả nhẽ sau khi rơi xuống nước, bọn chúng không bị cầu vồng kia giết chết?” Trương Văn Đạt không khỏi nghiêm túc hẳn lên.

Nếu đúng là vậy, mà bọn chúng còn tìm được đến tận đây, thì rắc rối to rồi. Vừa ra mặt đã dùng súng, rõ ràng là muốn dồn cậu vào chỗ chết.

Lần này khác hẳn, đây là phường gian ác thứ thiệt, một băng đảng dám lén lút hoành hành ngay dưới mí mắt của Cục 507.

Nghĩ đến tất thảy những điều này, Trương Văn Đạt lập tức đi ra lối vào nhà cây, ngó ra bên ngoài. Buổi sáng vốn dĩ ấm áp giờ đây bỗng trở nên đầy nguy cơ rình rập, tựa như bất cứ lúc nào cũng có kẻ nhảy xổ ra từ trong góc khuất tấn công cậu.

Sau khi lùi lại vào trong, Trương Văn Đạt lập tức nghiêm túc nói với gã thỏ: “Thầy, đây không còn là chuyện mà thầy trò ta có thể đối phó được nữa rồi. Chúng ta cần tìm người giúp sức.”

Nói rồi, Trương Văn Đạt rút chiếc máy nhắn tin BB cũ kỹ ra, gửi một tin nhắn cho 2826, bảo gã liên lạc lại với mình nhanh nhất có thể.

Việc này không chỉ để tìm viện trợ, mà quan trọng hơn, 2826 chính là nội gián và là mấu chốt trong vụ dẹp đám người kia. Kẻ thù chắc chắn không chỉ nhắm vào một mình cậu, mà dám chắc cũng sẽ tìm cách đánh úp 2826.

Nếu gã còn chưa biết gì, lỡ bị tập kích thì rất dễ toi mạng.

Vừa nghĩ đến việc không rõ quân số, thực lực địch lại mập mờ, Trương Văn Đạt chẳng còn hơi đâu lo chuyện khác. Cậu lập tức bắt đầu ước tính xem với sức lực hiện tại, mình có thể đối phó được bao nhiêu tên trong số chúng.

Nhờ việc kiếm được Lam hạch ở chợ đen, cậu đã học thêm vài chiêu mới, nhưng để đối phó với đám người kia, ba chiêu cậu mới học chưa chắc đã có đất dụng võ.

Chiêu thứ nhất, Tam Tiêu Quang Mạch Luật Lệnh, có thể cưỡng ép kéo kẻ địch từ Tư Triều khác đến Tư Triều của mình đang ở. Chiêu này hoàn toàn vô dụng, vì chúng vốn dĩ đã có thể vượt Tư Triều để truy sát cậu rồi, chẳng cần cậu phải tốn sức kéo chúng qua.

Chiêu thứ hai là năng lực cơ bản nhất của Lam Hạch thông qua đèn pin: tia sáng kéo vật. Đã là cơ bản nhất thì dĩ nhiên không mạnh, thậm chí còn chẳng có nổi cái tên.

Chiêu này mỗi lần chỉ khống chế được một người, ngoài việc quật cho đối phương bầm dập mặt mày ra thì chẳng thể giết được ai.

Hiện tại xem ra chỉ có chiêu thứ ba là có chút tác dụng: Lò Luyện Tử Vi, có thể thông qua biến đổi ba lõi, dùng ánh sáng chiếu vào cơ thể để chuyển hóa vật chất, ví dụ như biến da mình thành kim loại, hoặc khiến máu chảy ra hóa thành dung nham.

Nhưng oái oăm thay, ngay cả chiêu thứ ba hữu dụng nhất này, cậu hiện cũng không thể dùng được.

Trương Văn Đạt giơ tay lên, nhìn cánh tay mình. Vì chuyện tối qua, ba lõi của cậu đã cạn kiệt. Đỏ, Lam, Vàng mới hồi được 12 điểm, không đủ cho một trận chiến.

Nếu không có gã thỏ và Tống Kiến Quốc bảo vệ, có thể nói Trương Văn Đạt lúc này đang cực kỳ nguy hiểm.

Ngoại địch đang lăm le, việc cấp bách là phải mau chóng nâng cao thực lực.

“Nếu đúng như vậy…” Trương Văn Đạt ngẩng đầu, nhìn gã thỏ một cách nghiêm túc, “Thầy, em hỏi một chuyện được không?”

“Chuyện gì?”

“Về chúng ta, về bản thân con quái vật bên trong. Em muốn hiểu thêm về nó.” Trương Văn Đạt đưa tay chỉ vào ngực mình.

“Hình thái này hình như có thể chuyển đổi được. Lúc đó, tại sao em lại biến thành quái vật, và sau đó làm thế nào em lại biến trở về được?”

“Mua bữa sáng về rồi đây!” Tống Kiến Quốc miệng ngoạm một cái bánh bao, xách hai túi ni lông trắng đi vào.

Gã thỏ nhận lấy túi sữa đậu nành, hút một hơi, “Sao trò lại hỏi vậy?”

“Em biết, em biết cảm giác đó rất tồi tệ. Nhưng không thể phủ nhận là khi đó em rất mạnh. Tốc độ của em cực nhanh, và lưỡi hái trên tay em chém sắt như chém bùn.”

Trương Văn Đạt vừa hồi tưởng lại cảm giác của ngày hôm qua vừa nói: “Không khéo chúng ta có thể lợi dụng điểm này để chống lại kẻ thù.”

Nghe Trương Văn Đạt giải thích xong, gã thỏ lại lắc đầu, “Không, trò không cần biết những điều này. Cầm búa trong tay thì nhìn đâu cũng ra đinh. Đừng biến thành quái vật, lâu dần trò sẽ thực sự trở thành quái vật, và vĩnh viễn không thể trở lại được nữa.”

“Em biết chứ. Nhưng đây chẳng phải là tình huống khẩn cấp sao? Lỡ bị dồn vào đường cùng thật, ta cũng có thể thoát hiểm mà.”

“Sẽ không có đường cùng đâu. Thầy sẽ cùng trò giải quyết cơn nguy khốn này.”

“Không, ngộ nhỡ thì sao?” Trương Văn Đạt có chút sốt ruột. “Em biết thầy muốn tốt cho em, nhưng thà biến thành quái vật, còn hơn là chết, đúng không?”

“Chát” một tiếng, cái bạt tai của Tống Kiến Quốc tát thẳng lên mặt Trương Văn Đạt.

Trương Văn Đạt sững sờ mất mấy giây, rồi tức thì vung tay đấm trả lại hai cú trời giáng vào cánh tay cô bé, “Mày điên à! Đánh tao làm gì!”

“Khốn! Chẳng phải mày bảo tao nhắc mày sao?” Tống Kiến Quốc xoa xoa cánh tay tê rần vì bị đấm, chạy vội ra xa. “Lúc nãy mày lại bị kích động rồi đấy.”

“Tao á? Tao làm gì có!”

“Mày có! Mày có đấy!” Tống Kiến Quốc vừa nói vừa chạy ra xa.

“Tao không có!”

Thấy hai đứa sắp cãi nhau to, gã thỏ bên cạnh vội nuốt ực cái bánh bao nhân thịt băm miến trong miệng, lên tiếng can ngăn: “Hai đứa đừng cãi nữa. Văn Đạt, tình hình hiện tại vẫn chưa xấu đến thế đâu. Xét theo tình hình hôm qua, thực lực của bọn chúng cũng không quá mạnh.”

“Đợi người bạn robot của trò tới đã. Hỏi rõ tình hình rồi chúng ta hẵng quyết định có nên lợi dụng điểm đó hay không, được chứ?”

Nghe vậy, Trương Văn Đạt thôi không cãi nữa, gật đầu, “Dạ thầy, em nghe thầy.”

Những chuyện khác Trương Văn Đạt không chắc, nhưng cậu dám chắn một điều, gã thỏ thật sự muốn tốt cho cậu. Việc gã không cho cậu lợi dụng năng lực này nhất định là có lý do.

“Thầy, thầy đã canh cho em cả đêm, hẳn mệt lắm rồi. Trong lúc chờ 2826, thầy chợp mắt một lát đi, bọn em canh cho.”

Gã thỏ không từ chối, khẽ gật đầu, dựa vào vách, từ từ nhắm mắt lại.

Trương Văn Đạt nhìn thân hình to lớn của gã đang thiếp đi, cậu kéo cái chăn mèo từ bên cạnh, cẩn thận đắp lên người gã.

Gã thỏ trông có vẻ kiệt sức thật, ngủ say như chết. Mãi đến tận chiều, khi 2826 đến nơi, gã vẫn chưa tỉnh.

“Cậu tìm tôi cũng vô ích. Thẩm tra lý lịch không qua là không qua. Quy tắc là quy tắc. Chúng tôi sẽ không đồng ý cho cậu gia nhập Cục 507 đâu.”

2826 xoay tít cánh quạt trên đầu, vừa bay vào nhà cây đã xổ một tràng vào mặt Trương Văn Đạt.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!