“Khẽ thôi.” Trương Văn Đạt liếc nhìn gã thỏ đang ngủ, rồi quay sang 2826 với vẻ mặt đầy chán ghét.
“Ai thèm gia nhập cái tổ chức rách của anh. Tôi tìm anh là để bàn chuyện khác.”
“Chuyện gì?”
“Về cái đám suýt giết chết anh lần trước. Tên cầm đầu là một gã có cái đầu lưỡi lê, anh còn nhớ không?”
Nghe Trương Văn Đạt nói vậy, 2826 liền ngồi thẳng dậy, “Nhớ, sao thế?”
Khi Trương Văn Đạt kể lại cặn kẽ toàn bộ sự việc, 2826 càng lúc càng nghiêm trọng, “Chúng nó vậy mà không chết?”
“Đừng lặp lại lời tôi nữa. Chúng không những không chết mà còn tìm đến tận cửa rồi. Tối qua tôi vừa giết 5 tên, coi như đã kết thù một mất một còn. Bước tiếp theo chúng ta phải làm gì đây?”
“Không, cậu không giết bọn chúng.” 2826 giơ một ngón tay lên. “Tư Triều số 1 không có khái niệm chết. Cậu chỉ là sẽ không bao giờ gặp lại chúng nữa mà thôi.”
Nhìn cái vẻ câu nệ chữ nghĩa của gã, Trương Văn Đạt không khỏi thấy đau đầu, “Trời ạ, bây giờ là lúc phổ cập kiến thức Tư Triều hả đại ca? Người ta mò đến tận cửa rồi, nghĩ cách đối phó đi chứ?”
“Cậu có chắc là bọn chúng không? Chắc chắn là gã lưỡi lê mà chúng ta đối phó hôm đó? Cậu thấy mặt hắn rồi?”
“À thì…”
Trương Văn Đạt còn chưa kịp nói, gã thỏ đang ngủ say phía sau đã mở bừng đôi mắt đỏ, “Không sai, chính là bọn chúng. Đêm qua lúc tôi đi tìm Văn Đạt, đã nhìn thấy bọn chúng từ xa.”
Nói rồi, gã thỏ móc từ trong túi ra một cây bút và một mẩu giấy, thuần thục phác họa. Chẳng mấy phút, bức phác họa gã đầu lưỡi lê đã hiện ra sống động như thật trước mặt cả bọn.
“Sau khi Văn Đạt ra tay, gã này định gọi thêm người vào. Ta đã làm ầm lên, đánh thức hàng xóm láng giềng, nên chúng mới quyết định tạm thời rút lui.”
Trương Văn Đạt ngạc nhiên liếc nhìn đối phương. Hóa ra tối qua còn xảy ra nhiều chuyện như vậy.
“Đúng là hắn rồi. Hắn còn dám lộ diện?” 2826 nhìn chằm chằm vào tờ giấy, trầm ngâm.
“Anh nằm vùng ở đó lâu như vậy, hắn là trùm của nhà máy mặt trời, anh hẳn phải biết ít nhiều về thực lực của hắn chứ?” Trương Văn Đạt hỏi.
“Hắn tên là Quân Đao, thực lực cá nhân không tính là mạnh. Nhưng vấn đề không nằm ở sức mạnh của riêng hắn, mà là ở chỗ hắn có cả một tổ chức, cậu hiểu không?”
“Hắn không phải là một con boss trong game, đánh bại là xong chuyện. Nếu thấy không đủ sức, chúng sẽ không đối đầu trực diện. Chúng sẽ mai phục, sẽ rút lui, sẽ đánh lén, sẽ vây công, chúng sẽ dùng mọi thủ đoạn để đạt được mục đích.”
“Lúc tôi trà trộn vào nhà máy của bọn chúng, mục đích không chỉ là phá hủy cái xưởng, mà là để bứng rễ toàn bộ mạng lưới. Nhưng nhìn cái cách chúng dám ngang nhiên trả thù thế này, xem ra chúng ta mới chỉ chặt đứt được một nhánh, còn phần thân chính chưa hề hấn gì.”
Nghe đến đây, Trương Văn Đạt lập tức cau mày. Cậu cũng là người từng trải, biết đôi khi, những kẻ biết dùng đầu óc còn khó đối phó hơn cả mấy môi trường kỳ dị hay đám quái vật gấp bội.
Cậu thà đi tìm cách đối phó với mấy cái quy tắc quái đản vớ vẩn hay mấy con quái vật vô lý, chứ chẳng muốn dây vào một tổ chức ngầm. Lần này, e là cậu đã rước phải phiền phức lớn thật rồi.
“Vậy tổ chức của bọn chúng tên là gì?” Trương Văn Đạt hỏi.
“Vòng Tròn Lớn.” [note86512]
“Tên gì nghe phèn thế.” Tống Kiến Quốc đứng hóng chuyện bên cạnh, châm chọc.
“Chuyện này các cậu đừng xía vào. Đây là chuyện của Cục 507. Tôi sẽ báo cáo lên cấp trên, sẽ có người chuyên trách truy lùng bọn chúng.” 2826 lập tức móc ra chiếc điện thoại di động hoàn toàn lạc lõng với Tư Triều số 1, và bắt đầu gõ lạch cạch bằng một ngón tay.
“Ý anh là, tôi an toàn rồi? Bọn chúng sẽ không truy sát tôi nữa?” Trương Văn Đạt vặn lại.
“Cũng không hẳn. Vì còn vướng bận nhiều việc khác, Cục trước giờ vẫn chưa đầu tư nhiều nguồn lực vào Vòng Tròn Lớn. Nhưng một khi bọn chúng đã dám ra tay với chúng ta, thì đó lại là chuyện khác. Rất hiếm kẻ nào dám động đến người của Cục 507.”
Nghe vậy, Tống Kiến Quốc vừa cạy móng tay vừa cười khẩy, “Chúng nó có động đến người của các anh đâu. Chúng nó chỉ đang vỡn con chuột thối này thôi mà.”
2826 nhìn Trương Văn Đạt một cách nghiêm túc, “Yên tâm đi, chuyện này là do tôi mà ra. Chuyện của cậu cũng là chuyện của tôi. Tôi sẽ chịu trách nhiệm đến cùng. Tôi vừa xin phép cấp trên rồi, tôi sẽ ở bên cạnh bảo vệ cậu.”
“Hả? Anh á? Trong tình huống này, chúng ta không phải nên mời mấy người bên đội tác chiến đến bảo vệ tôi sao?”
“Ý cậu là gì?” 2826 nhìn lấy đối phương.
“Tôi thật sự không có ý coi thường anh. Tôi biết anh rất cừ, nghi thức nào cũng biết, kinh nghiệm tác chiến phong phú. Chỉ là chúng ta thân nhau thế này, tôi mới không muốn anh vì tôi mà mạo hiểm, đúng không?” Trương Văn Đạt vội vàng chữa cháy.
“Tôi đã bảo rồi, cái bóng đó là đánh lén! Đánh lén!” 2826 hiếm khi phát cáu, gã dường như rất bất mãn với việc Trương Văn Đạt nghi ngờ thực lực của mình.
Mãi đến khi Trương Văn Đạt rối rít xin lỗi, gã mới thôi không tranh cãi nữa, ném lại một câu “Tôi canh bên ngoài” rồi đùng đùng bay ra khỏi nhà cây.
“Xem ra bị mày nói trúng rồi.”
Lần này, Trương Văn Đạt hiếm hoi không phản bác lại lời của Tống Kiến Quốc, mà còn gật gù tán đồng.
Bất kể là lần trước bị Quân Đao dí chạy tóe khói, hay lần bị cái bóng đánh lén, gã 2826 này luôn cho cậu cảm giác tuy biết rất nhiều, nhưng đến lúc thực chiến lại chẳng thể hiện được bao nhiêu.
Vừa nghĩ đến việc đang có một tổ chức tội phạm nhắm vào mình bên ngoài, Trương Văn Đạt lập tức cảm thấy đứng ngồi không yên.
Nghĩ đến điều gì đó, Trương Văn Đạt lại nhìn sang gã thỏ, “Thầy, tình hình thầy cũng thấy rồi đó, có phải đã đến lúc nói cho em biết cách chuyển đổi thành quái vật rồi không?”
“Trò có tin thầy không?” Gã thỏ nhìn Trương Văn Đạt.
“Đương nhiên ạ. Thầy đã cứu mạng em mà.”
“Vậy thì hãy nghe lời thầy. Vẫn chưa đến lúc. Đợi đến khi thời điểm đó đến, thầy sẽ nói cho trò biết. Đó không phải là thứ gì tốt đẹp đâu. Mỗi sự gặt hái nào cũng đều có cái giá của nó.”
Trương Văn Đạt mấp máy môi, cố nén lại nỗi hoang mang trong lòng rồi gật mạnh, “Vâng! Em nghe thầy! Thầy không nói thì em không hỏi nữa. Thầy vẫn chưa ăn trưa đúng không? Em đi mua chút gì cho thầy.”
“Được, thầy thích ăn cay.”
“Dạ.” Trương Văn Đạt gật đầu, nhảy ra khỏi nhà cây. Nghe 2826 nói rằng ban ngày ban mặt bọn chúng không dám ra tay, cuối cùng cậu cũng không cần phải ru rú trong nhà cây này nữa.
Nhân lúc đi mua cơm, cậu tiện thể mua luôn ba cây kẹo mút giới hạn mỗi ngày của mình.
Trương Văn Đạt vừa đi, trong nhà chỉ còn lại gã thỏ và Tống Kiến Quốc. Không khí nhất thời có chút đìu hiu.
Gã thỏ xòe một tay về phía Tống Kiến Quốc, một viên kẹo sữa Thỏ Trắng xuất hiện trong lòng bàn tay gã, “Ăn kẹo không?”
Tống Kiến Quốc nhận lấy viên kẹo nhưng không vội bỏ vào miệng, mà tò mò nhìn gã thỏ cao lớn trước mặt, “Ông chuyển nó à?”
Đồng tử của gã thỏ khẽ co lại, nhưng gã ngay lập tức trấn tĩnh, nói: “Ta không hiểu nhóc đang nói gì.”
“Ông chỉ lừa được được con chuột ngốc kia thôi, chứ không lừa được tôi đâu. Mũi của loài mèo thính lắm. Từ tối qua, lúc nó biến từ quái vật trở lại làm người, lũ mèo đã bảo tôi là trên người ông có mùi của con chuột ngốc đó.”
Nghe đối phương nói vậy, gã thỏ lại tháo chiếc găng tay lông lá xuống. Cánh tay khô héo, thối rữa giờ đây lại mọc đầy những lưỡi hái sắc lẹm, một bàn tay thậm chí còn mọc lúc nhúc tới mười ngón tay, trông như thể hai bàn tay quái vật bị chắp vá lại làm một.
“Làm gì có chuyện tốt đẹp như vậy. Vốn dĩ không thể chuyển đổi được. Một khi đã biến thành quái vật thì sẽ mãi mãi là quái vật, vĩnh viễn không thể trở lại làm người.”
“Thế nhưng, Văn Đạt hiện tại cần hy vọng. Ngay cả khi thực tại có tuyệt vọng đến mấy đi nữa, ta cũng phải cho trò ấy hy vọng. Dù chỉ là để nó được làm một đứa trẻ thêm một ngày.”
0 Bình luận